Báo Thù Độc Liên Hoa!

Chương 28


trước sau



Lật Hạ tuy biết đánh nhau nhưng chỉ là công phu mèo cào, hoàn toàn không trải qua huấn luyện căn bản, đối mặt với phụ nữ còn có thể đối phó được chứ hoàn toàn không thể đấu lại một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh.

Người này rất không an phận, vừa kéo cô vào bóng tối, vừa dùng tay kéo khăn tắm của cô xuống.

Bàn tay đàn ông vừa to vừa thô ráp, không ngừng vuốt ve bên hông cô.

Lật Hạ không nhìn rõ đối phương là ai, mà người nọ cũng không lên tiếng nên cô chỉ có thể cực lực giãy dụa, nhưng sức của hắn ta quá lớn, cô càng quẫy hắn càng giữ chặt hơn.

Tất cả người làm trong nhà giờ đang dọn dẹp trên bãi cỏ, trong nhà không một bóng người.

Cổ họng Lật Hạ miễn cưỡng chí có thể phát ra vài âm thanh nhỏ, nhưng hiển nhiên là không có ai đáp lại.

Hắn ta rất nhanh ghì chặt Lật Hạ xuống giường, trong nháy mắt này sức lực có chút nới lỏng, Lật Hạ lập tức nhân cơ hội huých mạnh khuỷu tay, cũng không biết trúng vào đâu trên người hắn, nhưng chỉ biết hắn liền thả lỏng ra đôi chút.

Lật Hạ nhảy bật dậy, hét chói tai: "Cứu........."
Nhưng chữ "mạng" còn chưa kịp vang lên thì Lật Hạ đã bị hắn ta bóp cổ, đè xuống dưới gối.

Lật Hạ khó thở, lập tức không phát ra tiếng được nữa.

Lật Hạ bị ép nằm sấp, căn bản không thể sử dụng sức lực, mà hắn ta lại ngồi lên đùi cô, khống chế cô hoàn toàn.

Cô nức nở vài tiếng, nhưng người đàn ông thân hình nặng nề, tay và đầu cô đều bị giữ trên gối, dù có giãy dụa thế nào, người bên trên vẫn không mảy may di chuyển, ngược lại, tay kia còn kéo khăn tắm của cô xuống đến thắt lưng, không chút thương tiếc sờ chỗ này một tí, nắn chỗ kia một tẹo.

Lật Hạ bị hắn dọa đến phát điên, thanh âm thê lương vang lên, nhưng đều bị cái gối chẹn lại.

Ngay sau đó, hắn ta lại dùng chân tách hai chân cô ra, cả người đè lên người cô.

Lật Hạ cảm nhận được một vật thô nóng đè lên mông mình, đang không ngừng tìm kiếm kích thích.

Lật Hạ kinh hãi, sợ đến phát khóc, hai chân ra sức đập mạnh lên giường, thân mình kịch liệt xoay tới xoay lui trốn tránh, muốn thoát khỏi vật ghê tởm kia.

Nhưng người đàn ông sau lưng lại bị một loạt hành động của cô làm cho hô hấp càng thêm nặng nề, cúi người, đặt những nụ hôn ướt át lên cổ Lật Hạ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên những tiếng gõ cửa, có chút chần chờ: "Cốc....!cốc.....", sau đó vang lên âm thanh vặn tay nắm, nhưng cửa đã sớm bị khóa lại.

Hai người trên giường đều cả kinh, nhưng người nọ không những không chạy đi mà lại càng hung hăng đè đầu cô xuống, tay kia vươn đến bụng cô, ý đồ muốn nâng người cô lên.

Lật Hạ thiếu chút nữa thì hồn bay phách lạc, dùng tất cả sức lực hét lên một tiếng "A......", lại cố gắng đập chân lên giường để gây tiếng động, thừa dịp người đàn ông kia chuẩn bị hạ người xuống thì nghiêng người né sang một bên.

Hắn ta còn muốn bắt cô lại nhưng lại bị một âm thanh vang dội ngăn lại, cánh cửa bị đạp vỡ tung, cả cánh cửa đổ rầm xuống đất.

Người đàn ông nhanh chân nhảy qua bên cửa sổ trốn thoát.

Mà Lật Hạ thì theo lực đẩy của hắn ta, cuốn cả khăn tắm lăn xuống giường.

Mà cũng gần như ngay lập tức, đèn trong phòng bật sáng.


Nghê Lạc nhìn Lật Hạ không mảnh vai che thân ngã trên thảm, anh vốn muốn đuổi theo bóng đen kia, kết quả nhìn thấy Lật Hạ như vậy liền ngẩn người, trong đầu chỉ quanh đi quẩn lại hình ảnh bộ mông........tròn tròn trắng trắng......!của Lật Hạ.

Lật Hạ quay đầu lại thấy Nghê Lạc thì cũng bị dọa giật mình, vừa thẹn lại vừa quẫn, cuống quýt lấy khăn tắm che lại cơ thể, đôi chân nhỏ nhắn chà chà trên thảm hồi lâu mới nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh!"
Lời này vừa nói ra, Lật Hạ lại cảm thấy mình như đang cảm ơn anh ấy đã quay lại nhìn mình, nghĩ thế nào cũng thấy không ổn, thế là liền chêm thêm một câu: "Ý tôi là cảm ơn anh đã cứu tôi!"
Cô càng nói mặt càng đỏ, vội vàng muốn chuyển đề tài: "Sao anh lại quay lại vậy?"
Nghê Lạc lúc này mới nghiêng người, vô cùng không tự nhiên nói: "Tôi thấy đèn phòng cô đột nhiên tắt, thấy có chút kì lạ.

Lại nói, hôm nay nhà cô có thêm nhiều người làm như vậy, nên......."
Lật Hạ thoáng sửng sốt, không ngờ anh lại cẩn thận tỉ mỉ đến như vậy, trong nháy mắt cảm thấy vừa cảm động vừa may mắn.

Nếu không có anh, hôm nay chỉ sợ cô đã....!
Nghĩ đến chuyện vừa rồi, tay chân cô như nhũn ra, bước gần về phía Nghê Lạc vài bước, rồi đột nhiên bổ nhào vào trong lòng anh: "Nghê Lạc, may mắn, thật may mắn là anh đã đến!"
Giọng nói cô rất nhỏ, mang theo sự ủy khuất khó phát hiện, gắt gao ôm chặt lấy anh như một đứa nhỏ.

Nghê Lạc bị cô làm cho tim đập thình thịch, vỗ nhẹ đầu cô, nhỏ giọng an ủi: "Không sao rồi!"
Nghe được trong phòng có âm thanh kì lạ, đạp cửa tiến vào, thấy cô vẫn bình yên vô sợ, hòn đá đè nặng trong lòng được buông xuống.

Cảm giác trái tim như đang ngồi tàu lượn siêu tốc thế này thật khó diễn tả.

Bây giờ nghĩ lại anh vẫn thấy sợ, thật may mắn là anh đã quay lại, thật may mắn.

Bằng không, nếu cô thực sự xảy ra chuyện, thì cả đời này anh cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình.

Cô gái trong lòng vẫn còn đang run rẩy.

Anh biết, cho dù trước mặt người khác cô tỏ ra có biết bao nhiêu kiên cường, bao nhiêu mạnh mẽ, nhưng cô cũng có một mặt mềm yếu, sợ hãi.

Huống chi là trong tình huống này?
Đôi mắt Nghê Lạc tối lại, vừa giận vừa hận, dúi đầu vào mái tóc mềm mại của cô, nhịn hồi lâu mới nhẹ giọng hỏi: "Cô, có đoán được là ai không?"
Lật Hạ hoang mang lắc đầu: "Có lẽ mấy người kia bị tôi hại làm cho mất mặt nên mới tìm người tới chăng? Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có khả năng này mà thôi."
Nghê Lạc vẫn nhíu, tâm tình rất không tốt: "Chắc là vậy.

Nhà cô cũng nên thay đổi lại hệ thống bảo vệ đi.

Nhiều người làm một chút, lần sau có chuyện thì đỡ phải mượn người bên ngoài, mất công để người xấu trà trộn vào."
Lật Hạ gật đầu, hít sâu một hơi, lúc này mới buông Nghê Lạc ra, thoải mái cười: "Bạn học Nghê Lạc, xem ra anh cũng đáng tin cậy ghê!"
Nghê Lạc khóe mắt giật giật, im lặng, ánh mắt lướt xuống: "Lần trước cô mặc đồ, trong đó chắc chắn có thêm cái gì đó, hôm nay nhìn thế này có khi còn không đến 34A í nhỉ?"
Lật Hạ:...............!
Thế này rốt cuộc là đáng tin hay không đáng tin đây? =.=
Nghê Lạc liếc nhìn xung quanh một vòng: "Hôm nay nhà cô có nhiều người không phận sự lắm, nếu không thì qua nhà tôi ở tạm một đêm đi.

Dù sao Kiều Kiều cũng ở đó, vừa vặn ngày mai cô và nó cùng về."
Lật Hạ vốn cảm thấy không ổn, nhưng lại nghĩ một mình mình ở đây, đúng là có điểm sợ hãi, cho nên liền đồng ý.

Trên đường đi thì nhận được điện thoại của Thiên Hiền, nói cổ phần công ty cùng các giấy tờ thủ tục liên quan đã làm xong rồi.

Anh ta cũng vừa mới xem qua tài liệu về tình hình Lật thị khoảng thời gian gần đây, cuối cùng chốt một câu: "Lật Hạ, cô nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi!"
Lật Hạ sửng sốt: "Anh nói gì?"
"Thì ra kể từ thời điểm chủ tịch tiền nhiệm của Lật thị qua đời thì trước đó công ty vẫn đang trong tình trạng nợ nần chồng chất.

Sau này Phó gia tiếp quản thì hoàn toàn dựa vào các chứng từ tài chính, trái phiếu và séc để chi trả.

Nhưng khoảng thời gian này lợi nhuận vô cùng thấp, tiền của mấy kì trước thực ra đều là dựa vào Phó gia chu cấp.

Mà bây giờ hai công ty đã tách ra......"
Lật Hạ kinh ngạc, Phó gia còn bù tiền cho Lật thị ư? Nhưng đây không phải là trọng điểm: "Vậy tình huống bây giờ là?"
"Sắp tới là kì xoay vòng chi phiếu lưu động thứ năm mươi, tổng cộng là sáu trăm vạn tiền mặt....." Anh ta dừng lại một lát, "Kì hạn thanh toán là ngày mai."
"Vậy Lật thị giờ không còn tiền sao?"
"Không.

Thời gian trước Phó gia mới để Lật thị tiến công vào một thị trường mới, vốn đều là vay ngân hàng."
"Vậy ngày mai mở hội nghị mời các chủ nợ tới".

Lật Hạ hít sâu một hơi, "Tôi cũng chỉ có thể xin bọn họ hoãn lại cho chúng ta chút thời gian mà thôi.

Coi như bài học kinh nghiệm xã hội đầu tiên của tôi đi."
Vừa kích động vừa không an tâm cúp điện thoại, chỉ thấy Nghê Lạc như đang cười, Lật Hạ mím môi: "Anh cười cái gì? Nhìn tôi luống cuống tay chân vui lắm hả?"
"Đúng vậy!" Nghê Lạc tùy ý đáp lại.

Có trời mới biết bộ dạng ai đó đang vô cùng khẩn trương lại cố tỏ ra bình tĩnh tự tin trong mắt anh có bao nhiêu đáng yêu.

Ô tô rẽ vào một ngọn núi, nhìn tòa nhà trên đỉnh núi đèn điện sáng chưng, Lật Hạ bỗng nhiên cảm thấy vô cùng khẩn trương.

Trong nhà Nghê Lạc chắc chắn có cả người nhà của anh a! Hơn nữa gia tộc lớn thì nhiều quy củ, cô tự nhiên chạy tới như thế này thì còn ra thể thống gì nữa?
Lật Hạ liền muốn đổi ý, líu ríu nói ra lo lắng của mình.

Ngược lại, Nghê Lạc lại vô cùng bình tĩnh: "Cô yên tâm, bạn bè tôi mang về nhà ở qua đêm rất nhiều, không thể đếm hết được.

Mọi người trong nhà cũng đã quen rồi."
Lật Hạ:...........!
Ô tô tiến vào sân, Lật Hạ cảm thấy mình như đang tiến vào một tòa lâu đài, những đóa mộc lan trắng như những viên trân châu nở rộ trên tán lá xanh rì.

Hai bên đường là những cây ngô đồng rậm rạp, che kín cả một khoảng trời, ngút ngàn đến không có điểm cuối, xung quanh là bể bơi sân bóng vườn hoa yến hội vô cùng rộng lớn, nhìn ngút tầm mắt.

Đây mà là sân cái gì chứ, rõ ràng là n cái sân bóng tập hợp lại.

So sánh với cái sân của khu biệt thự nhà cô thì đúng là muối bỏ biển.

Nhìn phòng ốc ngày một rõ ràng hơn trước mắt, Lật Hạ lại thầm than, thật không ngờ lại có người có thể bảo lưu được căn nhà cổ đến cả thế kỉ này.

Tòa trạch viện mang theo sự thanh lịch từ thời xa xưa, yên lặng an tường, như một lão nhân đã trải qua bao nhiêu tang thương ẩn giấu sau vẻ mặt ôn hòa; bên kia là một tòa biệt thự Tây dương màu trắng mang phong cách thời kì dân quốc giai đoạn trước, hai tòa nhà mang phong cách trái ngược nhau nhưng đặt cạnh nhau lại vô cùng hài hòa, càng tôn thêm vẻ đẹp của mỗi bên.


Lật Hạ cũng không có nhiều thời gian để nhìn ngắm, vội vàng theo Nghê Lạc xuống xe.

Vật dụng bên trong nhà cũng nhuốm màu cổ kính.

Tràng kỉ, bàn trà, kệ tủ đều làm bằng gỗ lim, trong góc phòng khách còn có một cái đồng hồ cây cổ phong cách Tây dương.

Lúc này đã không còn sớm trong nhà vô cùng im lặng.

Nghê Lạc liếc về phòng trong góc một cái, giọng nói nhỏ lại: "Bà và mẹ tôi ngủ rồi."
Lật Hạ gật đầu, nhỏ giọng hỏi: "Vậy Kiều Kiều đâu?"
Nghê Lạc hất đầu hướng về phía tầng hai.

Hai người nhẹ nhàng chậm rãi theo cầu thang gỗ đi lên, lúc đi gần tới cửa phòng, đập vào mắt là một bé trai mặc tã, ngồi dưới đất lắc lư lắc lư, vẻ mặt 囧囧
Lật Hạ lại một lần nữa nhìn thấy Nghê Gia.

Cô mặc một bộ đồ ngủ thoải mái, tóc dài xõa tung, đang ngồi khoang chân dưới đất chơi cờ phi hành (gần gần giống trò cá ngựa của mình ý) với Kiều Kiều.

Kiều Kiều cúi đầu, vẻ mặt thận trọng nhìn chằm chằm những quân cờ sặc sỡ, không nói câu nào, im lặng tung xúc xắc để di chuyển quân cờ.

Tiểu tử kia không hề có dáng vẻ hoạt bát vui vẻ như ở trước mặt Lật Hạ và Nghê Lạc, ngay cả mi mắt cũng không dám nâng, bàn tay nhỏ bé vò vò góc áo.

Đúng lúc cũng chơi xong, Nghê Gia nhẹ nhàng nói: "Được rồi, đi ngủ thôi."
Kiều Kiều ngoan ngoãn cúi mặt, không lên tiếng mà chỉ gật gật đầu.

Nghê Gia thầm cười nhạo mình đúng là không có duyên với trẻ con, chơi cờ phi hành cả buổi tối với tiểu gia hỏa này mà nó vẫn trầm mặc không nói một câu.

Đúng lúc này, Lai Lai lạch bạch đi tới, do ngồi xuống quá vội vàng nên ngã ngồi vào lòng Kiều Kiều, sau đó giương đôi mắt to tròn đen láy lên nhìn Kiều Kiều.

Nghê Gia:..............!
Hai tiểu tử kia trợn mắt nhìn nhau trong chốc lát, sau đó Kiều Kiều nhìn về phía Nghê Gia, sợ hãi kêu lên: "Dì là mẹ của Lai Lai sao?"
"Đúng vậy!"
"Con cũng có mẹ!" Mặt Kiều Kiều có chút đỏ, xấu hổ cúi đầu: "Dì Ức Lam

nói mẹ con đã chết.

Nhưng con không tin."
Nghê Gia sửng sốt.

Lật Hạ đứng bên ngoài cũng sửng sốt, cho tới bây giờ cô chưa từng nghe qua Kiều Kiều nhắc tới chuyện này.

Kiều Kiều cũng không hề tỏ ra bi thương, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn: "Dì ấy còn nói mẹ nhỏ của con cũng đã chết.

Nhưng không phải mẹ nhỏ đã trờ về rồi sao? Cho nên, mẹ con cũng nhất định sẽ trở về."
Bé nói xong, nhíu mày hỏi: "Tại sao người lớn lại phải nói dối chứ?"
Nghê Gia mỉm cười, nghiêng người xoa mặt bé: "Không phải là nói dối.

Có một số người, tự bọn họ không làm nên chuyện liền cho rằng người khác cũng sẽ không làm được.

Chính bọn họ không tin liền nói với người khác đó là giả.

Cho nên, con không cần nghe lời bọn họ làm gì, tự mình tin tưởng là được rồi."
Kiều Kiều cái hiểu cái không, ánh mắt thuần túy nhìn Nghê Gia, sau đó lại yên lặng cúi đầu: "Nhưng con đợi lâu lắm rồi mà.........." Bé không nói hết câu.

"Kiều Kiều, con biết không? Trước kia mẹ của dì cũng ngồi xe rồi gặp tai nạn không may.

Bác sĩ đều nói nhất định bà sẽ không qua khỏi."
Kiều Kiều kinh ngạc ngẩng đầu: "Không phải vừa rồi mẹ dì còn ngồi ăn cơm với chúng ta sao?"
"Đúng vậy!" Nghê Gia mỉm cười: "Cho nên dù là thời điểm nào cũng không được phép ngừng hy vọng.

Nếu ngày ngày con cầu nguyện với thiên thần, xin thiên thần che chở cho người nhà của con, thì bọn họ nhất định sẽ nghe thấy mà đáp ứng con đó."
Kiều Kiều ngây ngốc ra hồi lâu, sau đó dùng sức gật đầu: "Vâng ạ!" Nói xong, lại đỏ mặt: "Những lời vừa rồi con nói với dì, dì đừng nói cho người khác nghe được không?"
"Được!" Nghê Gia xoa xoa đầu bé, "Giờ thì đi ngủ được chưa?"
Nghê Lạc và Lật Hạ liền lùi về phía sau một đoạn, giả vờ như vừa mới đến.

Khi Nghê Gia một tay ôm đứa nhỏ, một tay dắt Kiều Kiều ra nhìn thấy hai người bên ngoài cũng thoáng kinh ngạc.

"Lật Hạ, Nghê Gia." Nghê Lạc giới thiệu qua loa hai người với nhau, sau đó quay sang Nghê Gia nói: "Nhà cô ấy xảy ra chút chuyện, cho nên tới ở nhờ nhà chúng ta một đêm." Vừa nói vừa đi tới đưa tay chọc chọc vào má Lai Lai trêu đùa bé.

Tiểu đậu đỏ Lai Lai vô cùng bình tĩnh nhìn chằm chằm cậu hai trẻ con nhà mình, bày ra dáng vẻ người lớn không chấp nhất trẻ nhỏ.

Lật Hạ xấu hổ, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể nhìn Nghê Gia cười: "Xin chào!"
Nghê Gia cong cong khóe môi, không quá nhiệt tình nhưng cũng không quá lạnh nhạt: "Xin chào!"
Lật Hạ thấy cô ấy thần sắc bình thường, nhìn qua có vẻ như không nhận ra mình thì cảm thấy kì quái, nhưng cũng vẫn thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, trộm nghĩ có lẽ cô ấy khả năng nhớ khuôn mặt người không được tốt cho lắm.

Kiều Kiều vô cùng vui sướng, nhỏ giọng gọi mẹ nhỏ, nhưng không hề gọi Nghê Lạc.

Nghê Gia mang Lai Lai đi nghỉ trước.

Dù sao cũng đang ở nhà người lạ nên Lật Hạ cũng cảm thấy không tự nhiên, vội vàng bế Kiều Kiều đi tới phòng ngủ cho khách.

Lúc ôm Kiều Kiều đi ngủ, Lật Hạ bỗng nhớ tới cảnh Nghê Gia và Kiều Kiều chơi với nhau lúc đó, liền hỏi: "Hôm nay Kiều Kiều ở nhà ba nhỏ chơi có vui không? Dì có tốt với con không?"
"Dì tốt lắm ạ.

Lai Lai cũng rất đáng yêu." Kiều Kiều dụi mắt: "Mẹ nhỏ, vì sao Lai Lai lại không nói chuyện ạ?"
"Vì em còn bé đó con!"
"Lai Lai cũng không thể tự đứng dậy được, dì nói, đến lúc Lai Lai đi được thì con cũng có thể đi được đó." Kiều Liều nhìn cô, ánh mắt sáng long lanh: "Dì còn nói con cố lên, không thể để thua Lai Lai được."
Lật Hạ sửng sốt, nhất thời vô cùng cảm khái, ôm bé chặt hơn, nhẹ nhàng nói: "Được, Kiều Kiều, chúng ta cùng cố gắng nhé?"
"Vâng ạ!" Kiều Kiều gật đầu, xong lại cảm thấy có chút áy náy: "Mẹ nhỏ, lúc nãy con rất không lễ phép.

Dì nói chuyện với con, con không dám nhìn thẳng dì, cũng không dám đáp lại.

Mãi lúc cuối mới nói được vài câu.


Dì nhất định sẽ không thích con."
"Đâu có, dì ấy rất thích con mà." Lật Hạ đau lòng xoa đầu bé, một mặt cảm thán tính cách trời sinh nhút nhát của Kiều Kiều, một mặt lại ngạc nhiên vì Nghê Gia hoàn toàn không giống như tưởng tượng của mình.

Lần thứ hai gặp mặt, cô ấy vẫn không nóng không lạnh như trước, chỉ không ngờ........!
Hôm sau thức dậy, lúc đi ngang qua một căn phòng mấy người giúp việc đang dọn dẹp, Lật Hạ vô tình nhìn thoáng qua, chợt phát hiện bên trong là một giá đàn ghi-ta và các loại nhạc cụ, nhìn qua có vẻ như là bộ sưu tập của Nghê Lạc.

Cô không nén được tò mò liền đi vào, phát hiện người này thế nhưng lại hứng thú với thật nhiều thứ: bóng rổ, tennis các loại đều có, trên giá bầy đầy các thùng giấy, bên trong đều là đồ của Nghê Lạc từ nhỏ đến lớn.

Lật Hạ tùy ý lấy một tờ giấy lên, nhìn điểm số trên đó, bật cười.

Chữ hồi tiểu học của Nghê Lạc xiêu xiêu vẹo vẹo, hồi sau bắt đầu có quy củ hơn, cuối cùng đến bây giờ là lối viết thảo phóng khoáng phiêu dật.

Cô lại tìm thêm vài quyển sách, vài cuốn album nữa, muốn nhìn một chút dáng vẻ trước đây của Nghê Lạc, nhưng ngoài ý muốn chính là album rõ ràng là rất cũ rồi nhưng mở ra bên trong đều trống không, một tấm ảnh cũng không có.

Còn đang kinh ngạc, giọng nói thản nhiên của Nghê Lạc từ đằng sau vang lên: "Bị ném đi cả rồi."
"Vì sao?"
Nghê Lạc không trả lời, mà ôn hòa hỏi:" Một lát nữa đi họp với các chủ nợ, có hồi hộp không?"
Lật Hạ hiếm khi thấy Nghê Lạc cười đến ôn hòa như vậy, có chút thụ sủng nhược khinh, nhỏ giọng hỏi: "Anh có khỏe không?"
Nghê Lạc hạ mắt nhìn cô, khuôn mặt trắng nõn vì có chút kinh ngạc mà hơi ửng hồng, lông mi dài chớp chớp, không biết nghĩ đến điều gì trong lòng bỗng trở nên mềm mại, lên tiếng: "Lật Hạ!"
"Hả?" Cô hoang mang ngẩng đầu.

Nghê Lạc cười khẽ, ánh mắt xinh đẹp sáng rực: "Nếu không, chờ chuyện này qua đi, chúng ta......"
Trái tim Lật Hạ nhảy dựng lên, nhưng Nghê Lạc còn chưa nói xong, điện thoại trong tay cô đổ chuông, là Thiên Hiền.

Vừa mở điện thoại lên là một câu: "Xảy ra chuyện rồi."
Lật Hạ còn chưa kịp phản ứng, mơ hồ đáp lại: "Hả?"
Trong điện thoại, giọng nói trầm ổn của Thiên Hiền vẫn vậy, nhưng ngữ điệu lại vô cùng kích động: "Vừa rồi đột nhiên có người tung ra một tin tức, năm ngoái, chủ tịch Lật thị Lật Y Nhân công bố các chứng từ tài chính kì thứ hai của Lật thị toàn bộ đều chưa được thanh toán.

Có tiết lộ nguyên nhân là bởi vì số tiền quá lớn, năm ngoái, đến kì thanh toán, Lật thị không thể trả nổi cho nên mới lùi lại tới mười tám tháng sau.

Mà ngày hôm nay, chính là ngày phải thực hiện thanh toán từ lần đó."
Bởi vì có trí nhớ của Lật Thu nên Lật Hạ rất nhanh đã hiểu vấn đề, nhưng đến đây đáy lòng cô đột nhiên trầm xuống: "Tổng cộng bao nhiêu tiền?"
Giọng nói Thiên Hiên khẽ run: "Năm.........."
"Năm trăm vạn?"
"Năm triệu!"
Lật Hạ ngây ra như phỗng, sao có thể?"
Trí nhớ của chị gái không hề có chi phiếu này, chẳng lẽ?
Cô cố gắng giữ bình tĩnh: "Rất có thể đây là giả.

Tôi nghĩ có người đã tung tin đồn nhảm," trong đầu chợt lóe lên mấy người Phó gia và Lang gia, "Làm sao thời gian có thể trùng hợp đến như vậy được chứ.

Ngày đáo hạn của tấm chi phiếu giá trên trời kia lại vừa vặn trước ngày chúng ta chuẩn bị thanh toán séc bằng tiền mặt một ngày?"
"Trong khoảng thời gian này tài chính Lật thị đang gặp khó khăn, không có tiền mặt.

Tôi muốn thương lượng với chủ nợ kéo dài thời hạn thanh toán, bọn họ nhất định cũng nghĩ tôi sẽ làm như vậy cho nên mới tung ra chi phiếu giả, muốn lung lay niềm tin của mọi người, hù dọa chủ nợ để chủ nợ hướng chúng ta đòi tiền.

Tôi đoán đây nhất định là âm mưu của Phó gia hoặc Lang gia."
Thân thể Lật Hạ cứng ngắc, hoàn toàn không biết mình đang nói gì.

"Bây giờ lập tức đăng tin bác bỏ tin đồn kia đi, nói không hề có chi phiếu này."
"Tiểu thư," Giọng nói Thiên Hiền trầm xuống: "Mấy ngân hàng có quan hệ tốt với chúng ta vừa mới thông báo muốn dừng việc cho vay không kì hạn, bởi vì nếu thực sự thực hiện thanh toán cho tờ chi phiếu kia vào ngày hôm nay, Lật thị sẽ chính thức phá sản."
Lật Hạ gần như không thể tin nổi: "Không phải tôi bảo anh đi bác bỏ tin đồn này sao? Tại sao mấy ngân hàng lại đi tin tưởng lời đồn vô căn cứ này chứ?"
"Ngoại trừ lời đồn, còn có cả ảnh về hợp đồng muốn kéo dài thời hạn thanh toán và tấm chi phiếu kia nữa."
"Đừng nói là ảnh, cho dù là bản gốc thì cũng phải trải qua kiểm tra xem xét mới biết được thật giả.

Ai biết liệu có người ngụy tạo chứng cứ không cơ chứ?" Lật Hạ gấp đến độ trán đổ đầy mồ hôi, "Số tiền lớn như vậy, chỉ dựa vào một tấm ảnh đã........."
"Bởi vì có chữ kí!" Thiên Hiên lên tiếng cắt ngang lời Lật Hạ: "Bởi vì cái tên của chủ nợ kia, không có ai có khả năng, cũng không có ai dám làm giả!"
Lật Hạ sửng sốt, khó hiểu.

Thiên Hiền nói: "Tôi gửi ảnh cho cô, cô tự mình nhìn xem."
Lật Hạ mở tin nhắn ra, nhìn con số nhảy từ 30%, 70%...!tăng dần lên, thời gian một giây mà dài như cả thế kỉ.

Ảnh đã tải xong.

Lật Hạ nhìn cái tên phía dưới tờ chi phiếu, hai mắt mở to, nét bút cứng cáp hữu lực, như một lưỡi đao sắc bén cứa vào lòng cô.

Trong nháy mắt, cả người Lật Hạ trở nên lạnh ngắt.

Tấm chi phiếu mệnh giá trên trời 5 triệu là có thật.

Lật thị của gia đình cô, hôm nay sẽ phá sản.

Nghê Lạc đại khái cũng nghe ra một ít manh mối, cũng nghĩ là do Phó gia giở trò.

Nhìn khuôn mặt Lật Hạ tràn đầy vẻ kinh ngạc cùng sợ hãi đến trắng bệch, anh cũng lo lắng: "Lật Hạ, có chuyện gì......."
Nhưng tay anh còn chưa đụng đến cô, cô chợt hoàn hồn lại, hung ác hất tay anh ra, hét lên: "Anh đừng có chạm vào tôi!".



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện