"Tiểu Hạ khoẻ không, hôm nay chị cùng Tiểu Minh đến đây mang Đại Mao về, cảm ơn mọi người trong khoảng thời gian này chiếu cố Đại Mao." Hôm nay Cẩm Quyên thoạt nhìn khí sắc không tồi, cũng không trang điểm đậm nữa, trên mặt mang theo ý cười, rạng rỡ giống cầu vồng sau cơn mưa vậy.
Tiểu Minh thoạt nhìn tâm tình cũng không tồi, thằng bé cùng Lâm Hạ chào hỏi xong liền đi xem Đại Mao, lưu lại Cẩm Cuyên cùng Lâm Hạ nói chuyện.
"Chị cùng Tiểu Minh ngày mai về quê, có một người chị em mở cửa hàng bánh ngọt, để chị về hỗ trợ.
Chị cùng......!Ba của Tiểu Minh ly hôn, thằng bé ở với chị.
Haizz, cũng coi như trút bỏ gánh nặng đi......" Cẩm Quyên đối với kết quả này không biết là vui hay là buồn.
Nói thoát khỏi bể khổ, nhưng nàng cảm giác tình cảm cùng trả giá nhiều năm như vậy giống như đem giống hoa rơi nước chảy, vừa đi là không còn nữa.
Nói không khổ sở là giả, nhưng nàng biết đây là quyết định tốt nhất.
"Vậy ạ? Chúc hai người hạnh phúc!" Lâm Hạ thấy nàng cao hứng, nhìn ra được Cẩm Quyên trạng thái càng ngày càng tốt.
Làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ, tin tưởng nàng cùng Tiểu Minh trong tương lai sẽ càng ngày càng tốt.
"Cảm ơn!" Cẩm Quyên cười đáp lại.
Nhìn thấy bộ dáng Tiểu Minh ôm Đại Mao rất vui vẻ, Cẩm
Quyên cảm thấy đáng giá.
Vào cái đêm tất niên đó, nàng nghe xong điều Tiểu Minh nói, cả người như là ngã vào vực sâu vạn trượng.
Nàng vẫn luôn cho rằng Tiểu Minh cái gì cũng không biết.
Nhưng trên thực tế thằng bé rất mẫn cảm, nó biết căn nhà nà đầy dối trá cùng tan vỡ, nó cũng đau lòng cho mẹ mình.
Chỉ có nàng, ngây ngốc mà cho rằng nàng kiên trì là việc đúng đắn.
Một đêm kia, Cẩm Quyên không có về nhà, mà là đi bệnh viện kiểm tra miệng vết thương làm chứng minh, sau đó bình tĩnh mà báo cho người thân tin tức nàng muốn ly hôn.
Người nhà nàng cũng không biết nàng mấy năm nay mỗi ngày sống trong nước sôi lửa bỏng, biết được nàng tình nguyện bị gia bạo cũng muốn ở lại cùng nam nhân kia, bọn họ tức giận đến mắng nàng ngốc.
Nhưng mắng thì mắng, người nhà đối với nàng càng là nhiều đau lòng, bọn họ ngày hôm sau liền đến chỗ nàng giúp nàng.
Người nhà trợ uy khiến Cẩm Quyên khóc rất lâu, nàng luôn là một người yên lặng gánh vác hết thảy, nàng cho rằng nàng cũng đủ kiên cường.
Nhưng ở ngay lúc này, nàng mới ý thức được chính mình có bao nhiêu yếu ớt.
Ngày hôm sau, Cẩm Quyên liền liên hệ luật sư, nàng muốn ly hôn, vì nàng cũng vì con mình.
Nam nhân kia không nghĩ tới bà vợ luôn luôn ẩn nhẫn thế nhưng muốn ly hôn, hắn cho rằng Cẩm Quyên chỉ là nói lời nói doạ dẫm, không được bao lâu liền sẽ trở về cầu xin hắn.
Cẩm Quyên là hắn nuôi, hắn không nuôi nàng từ đâu ra tiền, huống chi nàng bỏ được việc khiến Tiểu Minh không có một gia đình hoàn chỉnh?
Nam nhân trăm triệu không nghĩ tới, thúc đẩy Cẩm Quyên ly hôn chính là Tiểu Minh.
Tuy rằng thằng bé tuổi tác còn nhỏ, nhưng nó so với ai khác đều xem đến minh bạch.
Thẳng đến luac giấy thỏa thuận ly hôn đặt ở trước mặt hắn, nam nhân mới ý thức được Cẩm Quyên là thật sự muốn làm vậy.
Đoạn thời gian ly hôn kia Cẩm Quyên đều là mang theo Tiểu Minh ở lại khách sạn, nam nhân muốn tìm nàng lại tìm không thấy nàng, điện thoại cũng không tiếp.
Hai người ly hôn quá trình có chút khúc chiết, bởi vì nam nhân tự đạo tự diễn một tuồng kịch muốn Cẩm Quyên từ bỏ ly hôn.
Nhìn ý đồ cắt cổ tay tự sát của nam nhân, Cẩm Quyên trong lòng xác thật dao động.
Nhưng tưởng tượng đến Tiểu Minh cùng Đại Mao, nàng liền kiên định.
Loại nam nhân này chỉ yêu bản thân mình, không đáng để nàng nghĩ đến nữa!
Trong khoảng thời gian này Cẩm Quyên vội việc ly hôn, chờ ly hôn xong nàng cũng quy hoạch tốt cho tương lai.
Người chị em nghe nói chuyện của nàng, liền bảo nàng về quê hỗ trợ.
Cẩm Quyên đang lo nàng một không kinh nghiệm, hai không kỹ năng không tìm được công việc tốt, chị em tốt xuất hiện có thể nói là làm nàng giải quyết vấn đề lửa sém lông mày.
Đại Mao vết thương đã lành, chỉ cần chú ý đừng cho nó chạy nhảy, vận động kịch liệt là được.
Cẩm Quyên cùng Tiểu Minh đem Đại Mao mang đi, ngày mai bọn họ liền phải rời đi Giang Thành, không biết khi nào sẽ gặp lại.
Tiễn Cẩm Quyên cùng Tiểu Minh đi, Lâm Hạ vào phòng nghỉ, nhìn thấy Cục Bột Trắng đang xem WeChat.
"Ngao ô!" Ba ba, An An ở cùng Đường thúc thúc nói chuyện phiếm! Cục Bột Trắng nghe được tiếng bước chân, quay đầu lại đối anh nói.
"Vậy à?" Lâm Hạ tò mò hai người bọn họ tán gẫu cái gì, liền ngồi ở bên cạnh Cục Bột Trắng, nghe bọn hắn nói chuyện phiếm.
"Ngao ô!" Đường thúc thúc, An An hôm nay ăn một viên kẹo, còn thừa mười bốn viên kẹo, chờ An An ăn xong hết kẹo, Đường thúc thúc liền sẽ trở lại phải không?
"Đúng vậy, An An ngoan."
......
Từ trên xuống dưới, mặc kệ Cục Bột Trắng nói gì đó, Đường Ân Lãng đều là ừm hoặc