Tháng 3 năm 2006 vợ tôi mang thai cả nhà đều mừng, lúc đó tôi đối với Phật giáo chỉ có mỹ cảm, kinh Phật cũng chưa từng xem qua.
Trước đây đã có lên Ngũ Đài Sơn và 2 lần được cảm ứng.Lần đầu vào năm 1999, tôi mới tốt nghiệp đại học và đi làm được 2 tháng, tình cờ được lãnh đạo công ty dẫn lên Ngũ Đài Sơn, lúc đó tôi chưa biết Phật pháp, nhưng vô chùa hễ thấy tượng chư Phật, Bồ tát thì tự nhiên phát tâm lễ bái cúng dường.Sau đó chưa đến 3 tháng tôi được công ty đề bạt làm lãnh đạo trung tầng, năm sau lại thăng làm giám đốc đại khu, tôi luôn cho rằng mình được Bồ tát Văn Thù gia trì.
Một ngày năm 2005 mang tâm tình cảm ơn, tôi cùng giám đốc lái xe lên Ngũ Đài Sơn, trên đường tôi luôn niệm “Nam Mô Văn Thù Bồ Tát”.
Khoảng 9 giờ tối thì xe tôi bị nổ lốp trên con đường vắng vẻ không người, hình như không còn xăng, không còn tín hiệu gì, trời tối thui đưa tay ra không thấy 5 ngón, chúng tôi loay hoay suốt một tiếng mà không biết làm sao.
Bạn bè rất sợ gặp sói và gặp cướp, nhưng trong lòng tôi nhờ niệm Bồ tát nên cảm thấy an tĩnh không sợ.
Khoảng hơn 10 giờ, bỗng có một chiếc xe chạy qua, tài xế thấy chúng tôi vẫy tay, liền xuống xe giúp đỡ và cho thêm xăng, nhờ vậy mà chúng tôi lái cầm cự đến được trạm đổ xăng, 11 giờ thì lên tới núi.Sau vụ này thì ông Tổng nói:– “May là chúng ta không đi đường cao tốc, nếu không xe bị nổ lốp ắt sẽ xảy ra tai nạn, Nhưng lái xe ban đêm giữa đường rừng rậm như vầy, gặp tình huống này thông thường các tài xế hay sợ và e dè không dám xuống xe giúp cho đâu, vậy mà chúng ta lại được họ giúp mau lẹ, sốt sắng, quả là may ngoài sức tưởng”Lúc đó tôi thầm suy đoán ắt là do hóa thân Bồ Tát Văn Thù cứu độ, vì giai thoại ngài hóa hiện cứu người chân thành đi triều lễ, tôi đã nghe kể qua khá nhiều.
Từ đó đến nay đã hơn sáu năm, lòng tôi đối với chư Phật, Bồ Tát cảm thấy rất thân thiết gần gũi.Hôm biết tin vợ mang thai tôi vào tiệm sách tình cờ thấy cuốn Kinh Địa Tạng bằng văn bạch thoại liền giở ra xem, thấy nơi phẩm sáu, chỗ Như Lai tán thán giảng là: “Nếu tụng kinh này có thể khiến người mẹ sinh con an lạc, được lợi ích phúc báu tăng thêm” tôi mừng vô cùng.
Lúc đó tôi đối với Phật Pháp chưa hiểu sâu lại lười ăn chay cho nên mỗi ngày chỉ tụng một phẩm, chẳng có tinh tấn gì.Đến tháng 9 vợ tôi về Thượng Hải, tuy ở Thượng Hải có rất đông sản phụ sinh con, nhưng chúng tôi may mắn tìm được một chỗ trong Viện Quốc Phụ Anh(Bệnh Viện Sản Phụ Quốc Gia Anh), là bệnh viện phụ sản ưu tú của quốc gia, đúng ra chúng tôi thuộc dân Phú Đông thì không được phép sinh con ở đây.
Nhưng chẳng biết vì sao khi bác sĩ khám xong lại cho phép vợ tôi được sinh ở đây.
Trong thời gian này tôi kiên trì mỗi ngày tụng một phẩm Kinh Địa Tạng, thầm nghĩ đây chính là thai giáo rất tốt.
Bây giờ nhìn lại thầm tiếc, nếu như lúc đó mỗi ngày tôi chịu khó tụng một bộ thì sẽ tuyệt hơn.Đến lễ quốc khánh, cách ngày sinh chỉ còn 1 tháng, bác sĩ kiểm tra thấy tim thai không được bình thường, liền bảo vợ tôi nhập viện để tiện quan sát, ngày nào kiểm tra thấy kết quả cũng không bình thường, chích thuốc thúc sinh cũng không hiệu quả, bác sĩ thông báo cần tham khảo phương án là sinh mổ.
Tôi rất lo, nghĩ đến Bồ tát Địa Tạng liền cầu ngài gia trì mẹ con bình an.
Hằng ngày ăn cơm tối xong tôi ở trước đầu giường vợ mình tụng thầm bộ Kinh Địa Tạng, mỗi ngày khi đến thăm Bệnh viện hay đi trên đường tôi luôn niệm danh Bồ tát Địa Tạng.Thấm thoát đã đến ngày sinh nở, trong thời gian này, vợ tôi nằm viện 2 lần, chứng kiến bao bà mẹ đi sinh con rất khó khăn, hiếm có ai sinh dễ.
Trong đây các