Ông X thưa:– Sư phụ, con quy y hơn ba mươi năm, chưa từng lãng phí bất cứ thứ gì, cũng chẳng dám làm chút chi sai nhân quả, nhưng hai năm gần đây bao tử con có cảm giác như bị kim châm.
Tới bệnh viện khám, họ lại nói bao tử(dạ dày) con tốt như thanh niên.
Chẳng biết con tạo nghiệp gì, phiền sư phụ xem giùm cho con ạ.Hòa thượng Diệu Pháp mỉm cười bảo:– Tôi mà mở phòng mạch chuyên trị bệnh bao tử chắc là phát… lắm đây!Mọi người nghe nói, đều cười ồ.Sư phụ hỏi cư sĩ X.– Ông mấy năm nay mỗi lần dùng bữa xong đều dùng tăm xỉa răng phải không?– Dạ phải!– Ông thường ra tiệm dùng cơm?– Dạ phải!– Dùng cơm xong thì xỉa răng, lúc đi ông còn lấy vài tăm xỉa răng đem về?Lão cư sĩ lộ vẻ rất kinh ngạc, nói:– Con và anh bạn mỗi lần ra ngoài tiệm dùng cơm đều phải trả một-hai mươi đồng, con dùng mấy cây tăm xỉa răng thì có tội gì?– Đúng vậy! Tăm xỉa răng vốn cung cấp miễn phí cho thực khách sử dụng.
Cho dù bữa ăn ông có trả một-hai trăm đồng đi nữa, thì cũng không được tùy tiện lấy nhiều tăm đem về nhà dùng, trừ phi nhân viên phục vụ mời mọc, tặng cho.
Họ đã không mời mà ông tự