Một dòng dõi giàu có lâu đời như vậy cũng không thiếu các nhà quản lý chuyên nghiệp, có không dưới 20 đội quản lý chuyên nghiệp do gia tộc thuê, tổng cộng 300 người, đầu tư vào các ngành công nghiệp trên toàn thế giới.
Tiền kiếm được ngày càng nhiều.
Hầu như không có ngành nào không kiếm được tiền.
Dù sao nền tảng dày như vậy, muốn phá thì phá, không kiếm tiền lập tức rút vốn, tuy quá mức vô tình, nhưng cũng chính cách này mới đảm bảo tài sản của gia tộc tiếp tục kéo dài.
Quý Hạo có ý định trao quyền lực cho Nguyễn Minh Trì, cũng muốn xem tham vọng trong sự nghiệp của cậu sẽ bành trướng đến mức nào, mới có thể xuống tay với hắn lần nữa.
Cho nên trong lúc tắm, Quý Hạo liền liên lạc với trưởng đại diện đầu tư của mình qua video, giới thiệu Nguyễn Minh Trì với anh ta.
Người thông minh không cần nhiều lời, khi Quý Hạo đẩy Nguyễn Minh Trì ra trước mặt người khác, cũng tương đương với cho cậu một chiếc chìa khóa có thể tự do ra vào cửa chính.
Thông tin kết thúc, Quý Hạo nhìn Nguyễn Minh Trì, lần này thấy rõ ánh sáng rực rỡ trong mắt cậu, đó là sự hưng phấn không thể che giấu.
“Chưa hết đâu.
” Quý Hạo nói: “Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ dẫn em đi thị sát các sản nghiệp khác nhau, mệt lắm đấy, em chuẩn bị tinh thần đi.
”
Nguyễn Minh Trì cố gắng che giấu kích động của mình, chỉ bình tĩnh “dạ” một tiếng, sau đó lấy khăn tắm đắp lên đùi Quý Hạo, xoa bóp cho hắn.
Chỉ là một người hầu thiếp thân được nhân nuôi để đổi mệnh tránh tai mà thôi, nhưng lại có thể chạm vào một góc của cải, trong giây lát thậm chí Nguyễn Minh Trì cảm nhận được một loại may mắn méo mó.
Giống như một hạt giống được sinh trưởng từ khe đá, khi mọc ra những chiếc lá xanh tươi dưới ánh mặt trời, dù sau lưng vẫn còn tảng đá thì vẫn cao ngất mà khao khát.
Lần đầu tiên, bằng lòng chăm sóc tên cặn bã này.
Quý Hạo được ấn chân không hề có cảm giác gì, từ eo trở xuống hoàn toàn mất chức năng, suốt ngày mặc bỉm người lớn đã khổ, chưa kể đến một việc mà bất cứ người đàn ông nào cũng không thể chấp nhận được.
Vậy nên Nguyễn Minh Trì rất yên tâm, cậu lại nói chuyện yêu đương dối trá khiến người ta tởm lợm với Quý Hạo, nhưng thực ra cũng chỉ chơi trò tình yêu với tên cặn bã âm lãnh quái gở này thôi.
Cậu có thể chăm sóc hắn mà không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Song hôm nay hơi khác.
Người đàn ông ngâm mình trong thùng tắm ngoắc ngón tay với hắn, ánh mắt có chút tối, nói: “Vào đi.
”
Nguyễn Minh Trì sửng sốt, hoang mang nhìn hắn.
Người đàn ông nói: “Tôi muốn ôm em, vẫn luôn muốn.
”
Nguyễn Minh Trì hiểu, cậu nhìn người đàn ông, lại nhìn thoáng qua lọ thuốc màu xanh lá cây, rõ ràng muốn từ chối nhưng lại giống như con cá bị câu kéo, dù có vùng vẫy thế nào cũng chỉ có một kết quả cuối cùng.
Ngay cả trò chơi tình yêu cũng đã chơi mấy ván, cậu cảm thấy mình đã có thể vờ ra yêu mến với tên cặn bã, cho dù tiến thêm một bước thì có thể làm sao, cũng chỉ là một tên cặn bã vô dụng mà thôi.
Nguyễn Minh Trì thu tay lại, mái tóc đen bị hơi nóng hung qua rất đen, bao lấy khuôn mặt quá mức trắng nõn, đường nét đẹp đẽ và nụ cười lạnh lùng, cậu giơ tay cởi cúc áo sơ mi.
…
Ngày hôm sau Nguyễn Minh Trì tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ, vừa tỉnh dậy đã ảo não muốn cắn nát răng.
Một tên vô dụng từ đầu tới chân lại có thể nghĩ ra nhiều trò vặt như vậy, cậu phải cắt hết internet trong nhà, không biết hắn đã xem và học được mấy trò của thái giám này ở đâu.
Hít sâu một hơi, mở mắt ra, người bên cạnh vẫn đang ngủ, ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ chiếu vào, phác họa một bên khuôn mặt của người đàn ông, rất sâu sắc nhưng cũng khiến Nguyễn Minh Trì buồn nôn.
Cậu c ắn môi dưới, từ trên người nam nhân trở xuống giường lại tìm không thấy quần áo của mình, cuối cùng mở tủ đồ tìm được đồ của người đàn ông mặc vào, lúc này mới đóng cửa rời đi.
Cậu vừa đi thì Quý Hạo mở mắt.
Thoải mái thật.
Đời trước mất hai tháng mới dỗ được người ta về, đến lúc ăn đến miệng thì đã nửa năm, ai ngờ “thế giới dây trưng” thoạt nhìn có vẻ thảm nhưng lại có phúc lợi đãi ngộ tốt đến thế, hắn vừa đưa mắt thì bé Tiên đã ngoan ngoãn dán lên, cho dù bị bắt nạt tàn nhẫn, cũng không dám từ chối.
Hai đời trước hắn đều cẩn thận cưng chiều bé Tiên, hóa ra giới hạn của cậu còn thấp hơn nhiều so với hắn tưởng tượng?
Không cẩn thận, chơi hơi quá đà.
Thế mới biết không thể ép người quá ác, Quý Hạo tỉnh lại ngay khi Nguyễn Minh Trì vừa động, hắn cũng không ngăn cậu lại, dù sao thời gian còn dài, phúc lợi như vậy cũng không phải hưởng thụ một lần thì hết, từ từ cũng đến thôi.
Quý Hạo nằm trên giường cả đêm, lưng tê rần muốn xoay người còn có chút khó khăn, đành mặc kệ yên lặng chờ đợi.
Quả nhiên, Nguyễn Minh Trì mới rời đi không lâu lại mở cửa đi vào, ngồi xổm bên giường nhẹ giọng gọi: “Cậu chủ, dậy đi, máy bay đang ở sân bay chờ chúng ta.
”
Quý Hạo sáng sớm đã tỉnh, lúc này mới mở mắt ra, vẻ mặt ngơ ngác suy nghĩ một lát rồi nói: “Đi máy bay đi đâu vậy?”
Nguyễn Minh Trì cắn môi nhắc nhở: “Hôm nay cậu nói phải đi thị sát sản nghiệp.
”
Quý Hạo cầm chăn đắp lên đầu: “Phiền quá, không đi.
”
Nụ cười trên mặt Nguyễn Minh Trì lập tức biến mất, chớp mắt một cái, suy nghĩ xoay chuyển nhanh chóng, cuối cùng nói: “Vậy được rồi, cậu chủ ngủ chưa đủ, em ngủ với cậu một giấc nữa.
”
Quý Hạo kéo chăn xuống, quay đầu nhìn cậu, ánh mắt trở nên trong trẻo hơn rất nhiều: “Em dậy từ lúc nào?”
“Mới vừa ngủ dậy, sợ quấy rầy giấc ngủ của cậu.
”
“Ồ.
” Quý Hạo như nghĩ tới cái gì, trong mắt hiện lên vẻ xấu xa: “Cơ thể của em không sao chứ? Cảm giác thế nào?”
“…” Nguyễn Minh Trì từ kẽ răng nặn ra hai chữ: “Tốt lắm.
”
“Vậy sau này cứ thế này, dù tôi có tàn tật nhưng cảm giác cũng không thể thiếu, tôi tuyệt lắm có phải không?”
“…” Lần này Nguyễn Minh Trì thật sự nói không nên lời trái lương tâm, nhưng lại sợ Quý Hạo phát hiện, tựa đầu lên vai Quý Hạo, rầu rĩ “dạ” một tiếng.
Quý Hạo chọc ghẹo người ta một hồi, tâm trạng vô cùng tốt, hơn nữa thật sự không muốn bổ “dao lớn” đã chuẩn bị