“Ọ ò? Ọ ò Ọ ò?"Đại Hắc Ngưu nhìn “kiệt tác” của mình một cách khó tin, lúc nó còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Trần Tầm lôi đi rồi.
Một canh giờ sau, ngọn lửa lớn cuối cùng cũng được dập tắt, mặt Trần Tầm đen thui, cái quần cộc của hắn suýt nữa thì bị đốt cháy, đầu tóc rất bù xù, tình trạng hiện tại của hắn có thể nói là trông còn thê thảm hơn cả dân tị nạn.
Bọn hắn trở lại hang động và ngồi đối diện nhau.
"Lão Ngưu, ta hiểu rồi, hóa ra pháp lực này không phải là pháp lực trong cơ thể của chúng ta.
"Trần Tầm nuốt nước bọt, ợ lên một hơi đồng thời phun ra một luồng khói đen.
"Pháp lực này là dùng để bổ sung cho pháp thuật của chúng ta.
""Mu…" Đại Hắc Ngưu nghe vậy cũng hiểu ra, ánh mắt nó còn hiện lên vẻ kinh hoàng.
"Thật là khủng khiếp, quan trọng là nó tiêu hao rất ít pháp lực.
"Trần Tầm há hốc mồm, bây giờ lượng pháp thuật mà Thuật hỏa cầu còn tiêu hao ít hơn lúc trước gấp năm lần.
"Hóa ra điểm quan trọng nhất là ở chỗ này.
""Ọ ò?""Lão Ngưu, ngươi tránh ra một chút.
"Ánh mắt Trần Tầm chăm chú, mở lòng bàn tay ra quan sát.
"Để ta xem thử đan hỏa đã.
"“Ọ ò!” Đại Hắc Ngưu vội vàng chạy trốn ra xa, sau khi trốn vào hang động trồng đan dược thì nó thò nửa cái đầu trâu ra.
“Ọ ò!” Đại Hắc Ngưu vội vàng chạy trốn ra xa, sau khi trốn vào hang động trồng đan dược thì nó thò nửa cái đầu trâu ra.
"Thật thuần khiết.
"Một ngọn lửa nhỏ từ từ xuất hiện trong lòng bàn tay của Trần Tầm, buộc hắn phải liên tục khống chế pháp lực đang bành trướng trong cơ thể, cùng lúc đó ngọn lửa này lại càng lúc càng lớn.
Mãi cho đến khi nó trở nên giống như đan hỏa ban đầu thì Trần Tầm mới dừng lại.
"Quả nhiên là vậy.
"Trần Tầm mỉm cười và tiếp tục khống chế đan hỏa, pháp lực trong cơ thể di chuyển khá chậm.
"Cứ như vậy thì ta có thể sở hữu một loại đan hỏa tinh vi rồi.
""Ọ ò! "Đại Hắc Ngưu từ từ tới gần, nó thấy đóa đan hỏa này tuy vẫn giống trước kia, nhưng dường như nó đã có hồn hơn.
Trần Tầm nắm chặt tay để đan hỏa lại trở về cơ thể hắn, hắn nhìn Đại Hắc Ngưu rồi nói.
"Lão ngưu, chúng ta phải bắt đầu khôi phục lại pháp lực thôi.
""Ọ ò?"“Bởi vì ta không còn cái quần cộc nào chứ sao nữa.
” Trần Tầm tức giận nói.
“Ngươi hiểu rồi chứ?!”“Ọ ò ọ ò!” Đại Hắc Ngưu nhếch miệng cười tỏ vẻ là đã hiểu.
Trong những ngày tiếp theo, bọn hắn tiếp tục thích nghi với pháp lực trong cơ thể, kết quả là bọn hắn cuối cùng cũng tìm ra phương pháp và đã có thể thu, phóng nó một cách thành thạo.
Trong lúc