Sáng hôm sau, khi bình minh bắt đầu ló dạng, Thôi Dĩ Minh dẫn nàng cùng Tinh Húc đến Lục Mộc Đình, nơi đây chính là chỗ tạm thời khám bệnh, bốc thuốc cho người dân toàn Tỳ Trấn.
Hài thêu cẩm sắc đặt nhẹ nhàng trên nền cỏ rêu xanh, nữ nhân từ xe ngựa bước xuống, chậm rãi tiến vào con đường đất sẫm màu.
Từ cổng chính Lục Mộc Đình vào tận bên trong, hai bên đông đúc bệnh nhân đứng, nằm la liệt.
Có người lăn lộn trên đất ôm bụng không ngừng rên rỉ đau đớn, có người hơi thở gần như thoi thóp.
Trẻ con khát sữa nằm trong vòng tay mẫu thân khóc òa, trên gương mặt xanh xao tái nhợt của bà mẹ hiện ra thập phần khổ sở, bên cạnh là trượng phu đang bị bệnh tật giày vò, thân thể nam nhân quằn mình nghiến răng chịu đựng.
Người già lủi thủi rút mình vào một góc nhỏ, cơ thể yếu ớt run run.
Trước cửa Lục Mộc Đình hàng dài bàn ghế được xếp thẳng tắp, dưới hàng trúc rũ tán che nghiêng mái ngói vài vị đại phu đang chuyên tâm bắt mạch, vài ba thanh niên còn khỏe mạnh luân phiên chăm sóc bệnh nhân.
Gian bên trái là nơi để người dân nghỉ tạm, họ tùy ý nằm ngay trên đất lạnh, nhưng không gian nhỏ hẹp vốn chẳng đủ chứa với số lượng bệnh nhân nhiều thế này, vì vậy hễ là nơi có bóng mát, khô ráo sẽ có người nằm lại.
Quân Dao hỏi Thôi Dĩ Minh:
" Thôi đại nhân, tất cả bệnh nhân ở đây đã là toàn bộ người trong Tỳ Trấn rồi sao?"
Ông ta điềm tĩnh đáp:
" Hồi phu nhân, những bệnh nhân ở đây đều được người nhà đưa đến Lục Mộc Đình, hoặc là triệu chứng nhẹ có thể tự mình tìm tới.
Những thanh niên còn khỏe mạnh trong Tỳ Trấn cũng chẳng còn được mấy ai, sức người có hạn, hạ quan đành lực bất tòng tâm."
" Nói như vậy những bệnh nhân nặng hơn không còn thân quyến bên cạnh sẽ phải nằm chờ chết hay sao? Nhất là các gia đình ở ngay cửa ngõ Tỳ Trấn, nơi đó cách Lục Mộc Đình một đoạn khá xa.
Ta thấy gia nhân trong huyện phủ của ngài trên dưới chẳng ít hơn ba mươi người, tất cả đều còn rất khỏe mạnh?"
Trước câu hỏi mang tính chất vấn của nàng, Thôi Dĩ Minh cũng chỉ có thể im lặng không đáp.
Bá tánh phải khổ sở đối mặt với cái chết cận kề, vắt kiệt thể xác lẫn tinh thần họ bằng bệnh tật và sợ hãi, ông ta thân là huyện lệnh lại chỉ biết nghĩ cho riêng mình, vốn dĩ Thôi Dĩ Minh không tận tâm lo lắng cho người dân, mới khiến người chết chỉ tăng không giảm.
Ngay từ đầu khi dịch bệnh bùng phát, triều đình đã nhiều lần hỗ trợ thuốc thang và ngân lượng, nhưng trước mắt nàng hiện giờ bá tánh đã được hưởng những gì? Thế toàn bộ số ngân lượng ấy đi đâu rồi? Có dùng đầu gối nghĩ cũng biết kẻ hưởng lợi trước tiên là ai, nhưng chuyện cấp bách hiện tại chính là cứu người, đẩy lùi dịch bệnh trong Tỳ Trấn.
Hơn nữa nhìn thái độ chống đối ngạo nghễ của ông ta, Quân Dao ngầm chắc chắn lão có người phía sau hậu thuẫn, thế nên cứ để Thôi Dĩ Minh đắc ý một thời gian, không cần phải vội.
Ném ánh mắt thập phần chán ghét vào người đàn ông cẩm y đẹp đẽ đang cúi đầu, nếu có thể tùy ý tung hoành như kiếp trước chắc chắn nàng sẽ lập tức để ông ta nếm thử mùi vị của Ma Chu, từ từ nhìn đối phương đau đớn nghe ngũ tạng ích kỷ của mình bị nó cắn đứt thành từng mảnh thịt vụn.
Quân Dao nghiêm nghị, nói:
" Thôi đại nhân, phiền ngài cho người sắp xếp những căn lều nhỏ, dựng ngay trong Lục Mộc Đình càng nhiều càng tốt, để bệnh nhân có nơi nghỉ ngơi tránh được mưa nắng."
Thôi Dĩ Minh nhanh chóng hỏi:
" Phu nhân, việc này so với nhân lực hiện tại sẽ mất rất nhiều thời gian."
Dưới ánh dương đã bắt đầu pha màu nắng, đồng tử xám ngắt lạnh lùng của nàng chậm rãi ngước nhìn ông ta, nhất thời khiến Thôi Dĩ Minh có chút sững sờ, nàng nhếch mép u lãnh nói:
" Mất nhiều thời gian cũng nhất định phải làm, không thể để bệnh nhân chịu thêm sương lạnh, nắng nóng, như vậy đối với việc chữa trị càng bất lợi.
Gia nhân trong phủ ông lấy đi mười người cũng còn lại hai mươi, đủ để chăm sóc chu toàn cho Thôi phu nhân rồi.
Chẳng lẽ Thôi đại nhân có vấn đề gì không thỏa với ý kiến của ta?"
Lại thấy Tinh Húc cạnh bên nàng, hắn là tướng quân uy khí thế nào ắt hẳn ông ta biết rõ, nhưng từ lúc gặp mặt hầu như mọi chuyện đều do nàng quyết định, đủ hiểu Quân Dao có địa vị nhường nào trong lòng hắn, có nói thêm chăng nữa cũng chỉ khiến hai người họ nghi ngờ, vì vậy dù không muốn cho nàng mượn người, Thôi Dĩ Minh cũng chỉ đành hậm hực tuân theo.
Ông ta gượng gạo cười đáp:
" Hạ quan nào có vấn đề