Dịch: Nguyễn Hạ Lan
***
Sau khi hai người trốn vào sau tấm rèm được mấy giây thì Mưu Nhã Phỉ và
Giang Tuần mở cửa đi vào. Vừa bước vào không gian khép kín, Mưu Nhã Phỉ
liền cất giọng oanh vàng thánh thót gọi “thầy ơi” rồi không màng hết
thảy nhào vào Giang Tuần mà hôn như điên.
Mới đầu Giang
Tuần còn ra sức cưỡng lại sự cám dỗ của cô gái trẻ, nhưng cuối cùng vẫn
khó ngăn nổi hơi thở như mồi lửa của cơ thể thanh nữ trẻ trung. Trong
bóng tối, đôi môi hai người quấn lấy nhau đầy đói khát, hôn đến độ khó
mà tách ra được, bất chấp tất cả để tận hưởng hương vị điên cuồng của
tình yêu cấm kỵ mang lại.
Họ hoàn toàn không nhận ra trong phòng vẽ còn có hai thính giả đang rất đỗi ngượng ngùng.
Bên tai toàn những âm thanh ở cấp độ hạn chế khiến người ta cảm thấy xấu
hổ. Lục Phồn Tinh dán vào vách tường như con cún đã bị ngỏm, giờ phút
này cô chỉ muốn chọn cái chết mà thôi.
Hai người kia cứ
tiếp tục thế này, liệu có cởi luôn quần áo rồi “xếp hình” không vậy? Một năm thầy Giang kiếm được không ít, có cần phải tiết kiệm thế không?
Thấy bỏ tiền ra thuê một phòng không được sao?
Đây là phòng vẽ tranh thiêng liêng đấy! Họ làm như vậy cũng vấy bẩn nghệ thuật quá thì phải?
Lục Phồn Tinh nôn ọe trong lòng, quay đầu nhìn vào ánh mắt Giản Chấn cũng
đang rất buồn nôn, xem ra hai người đều cùng một suy nghĩ.
Cô và anh ta dựa sát vào thường không dám cử động, lại càng không dám trao đổi với nhau. Giản Chấn đụng di động vào tay Lục Phồn Tinh, ý bảo cô
lấy di động ra.
Lục Phồn Tinh được anh ta nhắc, bèn nhanh chóng mở khung tin nhắn ra rồi gõ chữ.
Lục Phồn Tinh: ‘Tắt tiếng di động đi!’
Nếu như điện thoại của hai người kêu lên vào lúc này, ngoại trừ khiến cặp
đôi đang cuồng nhiệt bên ngoài sẽ hoảng sợ ra thì hai người đang ngồi
nghe trong góc tường bọn họ, vô hình trung cũng xác định sẵn là không có kết cục tốt đẹp.
Giản Chấn điều chỉnh điện thoại về chế độ im lặng, đoạn cúi đầu gõ chữ.
Giản Chấn: ‘Đồ đần! Tôi đây là muốn bảo cô rằng cô đang để máy ở chế độ yên lặng! Tắt đi, có ánh sáng!’
Lục Phồn Tinh hoảng hốt, toát mồ hôi lạnh. Nếu cặp đôi kia mà phát hiện ra
có hai luồng ánh sáng lờ mờ ở đằng sau tấm rèm cửa sổ bên này thì có lẽ
cũng sợ đến nỗi bị thần kinh mất. Cô quay đầu sang mỉm cười lấy lòng với Giản Chấn. Anh ta dùng khẩu hình đáp lại. Lục Phồn Tinh đoán ra được
chữ “ngốc xít”, cô bèn trừng mắt lại với anh ta. Nếu không phải anh ta
ăn no rỗi việc, cứ nằng nặc đòi đi thăm quan phòng vẽ tranh thì hai
người họ đã không xui xẻo đến nỗi gặp chuyện hoang đường giữa đêm hôm
khuya khoắt thế này.
“Thầy Giang à, em thật sự rất yêu
thầy. Em biết em làm như vậy là không đúng, nhưng em không kiểm soát
được bản thân, trong đầu em toàn là hình ảnh của thầy. Em nên làm gì bây giờ?” Mưu Nhã Phỉ vừa nói vừa khóc thút thít, kèm theo tiếng khóc là
tiếng thở dài bất đắc dĩ thật sâu của nam giới.
Đã biết như thế sao lúc trước còn làm vậy? Sau tấm rèm cửa sổ, Giản Chấn và Lục Phồn Tinh trợn mắt một cái.
Sau khi tận hưởng sự ngọt ngào của cô gái, Giang Tuần lúc này đã lấy lại lí trí, nơm nớp lo lắng nói: “Phỉ Phỉ, chúng ta không nên tiếp tục nữa,
thầy và vợ thầy đã ở bên nhau tám năm. Về tình về lý thầy không thể li
hôn với cô ấy. Nhân khi cô ấy còn chưa biết chuyện này, chúng ta chấm
dứt ở đây đi! Nếu để cô ấy biết thì trường học cũng sẽ biết, đến lúc đó
tiền đồ của thầy lẫn của em đều đi tong.”
“Không thể
nào.” Mưu Nhã Phỉ gần như là hét lên từ chối khiến Lục Phồn Tinh và Giản Chấn trốn sau tấm rèm cũng giật bắn cả người, hận không thể vùi mình
vào trong vách tường.
Mưu Nhã Phỉ nói với giọng cương
quyết: “Giang Tuần, lần đầu tiên khi thầy hôn em, thầy không nói như
vậy. Thầy nói thầy với vợ thầy đã không còn tình cảm, tình cảm của hai
người trở nên rất nặng nề, thầy thậm chí không còn ham muốn của một
người đàn ông đối với cô ấy. Em tin hết, em thương thầy, muốn giữ lại
cuộc sống héo mòn của thầy, ngay cả lần đầu tiên quý giá của đời con
gái, em cũng đã cho thầy. Em yêu thầy, yêu đến mức có thể vứt bỏ tiền
đồ, nhưng thầy lại rút lui khi lâm trận. Thầy không thấy áy náy sao?”
Giang Tuần đau khổ đáp: “Sao thầy không áy náy cho được. Thầy luôn muốn giúp
cho bản thân đạt được mục đích, để thoát khỏi một cái vòng luẩn quẩn thì lại nhảy vào một cái vòng luẩn quẩn khác. Thầy là người đàn ông ích kỷ, em và cô ấy đều là những vật hi sinh cho sự ích kỷ của thầy.”
“Thầy đừng dằn vặt mình mà! Giang Tuần, thầy đừng nghĩ đến những hiện thực đó khi ở bên em, được không thầy? Chỉ nghĩ đến hai chúng ta thôi. Chúng ta chỉ cần vui vẻ, chỉ cần thầy muốn thì mọi thứ của em là của thầy hết.
Thầy muốn giày vò em thế nào cũng được. ” Mưu Nhã Phỉ lại bắt đầu dịu
dàng, ôm lấy người đàn ông đã bị hành hạ khổ sở bởi những chuẩn mực đạo
đức thực tế.
Cuộc đối thoại giữa hai kẻ, một kẻ quá đỗi
ích kỷ, một kẻ quá đỗi vô liêm sỉ khiến Lục Phồn Tinh và Giản Chấn cạn
lời, liếc mắt nhìn nhau. Nếu không phải tự mình chứng kiến, ai biết lại
có một màn bẩn thỉu đang lặng lẽ xảy ra trong khuôn viên trường học đẹp
đẽ giữa đêm khuya thế này.
Cặp đôi bên ngoài đã thống
nhất tạm thời không cắt đứt mối tình vụng trộm, có điều không thể tiếp
tục liên lạc, địa điểm hẹn hò đổi thành căn hộ để không của một người
bạn đã di dân sang nước ngoài của Giang Tuần. Lục Phồn Tinh nhìn Giản
Chấn đang ở bên cạnh, hai mắt chừng như chực rưng rưng lệ. Liệu cô có bị đánh chết sau khi biết nhiều bí mật như vậy không? Mưu Nhã Phỉ ở ngay
bên cạnh phòng cô, liệu nửa đêm cô ta có chạy sang bóp chết cô không?
Bấy giờ Giản Chấn mới cử động, anh ta lấy từ trong túi áo ra một quyển sổ
nhỏ giống như làm ảo thuật, thậm chí còn có cả bút bi trong túi anh ta.
Anh ta bắt đầu mò mẫm viết chữ.
‘Thầy giáo của cô à?’
Lục Phồn Tinh gật đầu thật đáng thương.
‘Còn cô gái? Có quen không?’
Lục Phồn Tinh lại gật đầu đáng thương lần nữa và nói bằng khẩu hình ‘bạn cùng lớp’.
Giản Chấn liền nhìn cô với ánh mắt biểu lộ sự thương cảm sâu sắc mà chỉ dành để nhìn người đang hấp hối. Trong bóng tối, nụ cười nhếch môi kỳ quái
của anh ta mang theo sự toan tính.
Anh ta lại viết lên giấy.
‘Nếu bây giờ cô không đồng ý với ba yêu cầu của thôi thì tôi sẽ kêu lên ngay lập tức.’
Lục Phồn Tinh nhìn trân trân vào người đàn ông trong bóng tối với vẻ không
tài nào tin được. Ở nơi nguy hiểm như này mà anh ta còn không quên mưu
tính đe dọa cô, cô thật sự có suy nghĩ muốn cắn chết anh ta.
Xem như cô đã gặp được trai đẹp độc như rắn rết trong truyền thuyết.
Thấy cô rề rà không gật đầu, Giản Chấn cười càng thêm tươi, bàn tay đưa về
phía tấm rèm cửa ra vẻ muốn mở miệng gọi to. Có lẽ anh ta không bận tâm
đến việc bị người ta phát hiện, bởi vì anh ta không quen ai trong số hai người kia. Nhưng Lục Phồn Tinh thì bận tâm, sau khi mối
tình vụng trộm
của cặp đôi kia bị phanh phui, cuộc sống sinh viên đại học của cô đừng
hòng được yên ổn nữa. Một người chôn giấu bí mật trong lòng, cuối cùng
lại bị chôn sống bởi bí mật.
Lục Phồn Tinh bất chấp tất
cả, nhào tới bịt cái miệng sắp mở ra của Giản Chấn. Ví thử có ngày việc
giết người được hợp pháp hóa thì người đầu tiên cô muốn tiêu diệt chính
là Giản Chấn.
Giản Chấn dùng khẩu hình hỏi cô: ‘Có đồng ý không?’
Lục Phồn Tinh đấu tranh tâm lý vài giây, cuối cùng gật đầu đầu hàng kẻ
kịch, nhưng vẫn không yên tâm mà lấy tay che miệng anh ta. Giản Chấn
muốn gạt tay cô ra, biên độ động tác của hai người không nhỏ. Nếu Mưu
Nhã Phỉ và Giang Tuần quay đầu lại bây giờ này thì nhất định sẽ phát
hiện tấm rèm cửa sổ lay động hình gợn sóng. Va trên thực tế, cặp đôi
đang ôm nhau cũng dừng lại đúng vào lúc này.
“Thầy có nghe thấy tiếng gì không?” Mưu Nhã Phỉ nghi ngờ quét mắt nhìn bốn phía, sự chột dạ khiến cô ta mẫn cảm sợ hãi.
Vẻ mặt Giang Tuần trở nên căng thẳng, hắn ta nheo mắt kiểm tra bài trí
trong phòng vẽ một lượt, nếu có người trốn ở đây thì sẽ không thoát khỏi ánh mắt của hắn.
Đằng sau tấm rèm cửa sổ.
Lục Phồn Tinh đứng đờ ra như người gỗ, không dám thở mạnh. Cô quá hoảng sợ, đến nỗi vô thức ôm lấy Giản Chấn. Bàn tay vốn bịt miệng anh ta không
biết đã vòng lấy cổ anh ta từ khi nào. Đây là ngôn ngữ cơ thể của kẻ yếu muốn tìm kiếm sự bảo vệ từ kẻ mạnh. Nói cách khác, trong tình huống
nguy hiểm, cô luôn sẵn sàng đẩy anh ta ra gánh tiếng oan “nghe lén” bất
cứ lúc nào.
Giản Chấn cúi đầu nhìn sườn mặt cô gái đang căng thẳng cao độ, ấy vậy mà có hơi thất thần.
Giả dụ đổi thành cô gái khác ôm anh ta thế này thì đã bị anh ta đẩy ra từ
lâu. Giản Chấn khinh thường làm chuyện mập mờ với phái nữ, giống như gã
đàn ông đã có vợ còn đi tìm hoa tươi cỏ lạ để tìm kiếm sự kích thích ở
bên ngoài kia, tuy là thầy giáo nhưng vẫn khiến người ta xem thường.
Nhưng bây giờ, Giản Chấn không đẩy cô gái đang ở trước ngực ra, trái lại còn
cúi đầu quan sát khuôn mặt của cô, đôi mắt biết nói của cô bây giờ đang
lộ rõ sự sợ hãi. Chẳng phải trước nay cô luôn rất to gan sao? Thế mà
cũng có lúc biết sợ?
Với những gì hiện tại anh ta hiểu về cô, nếu đôi nam nữ bên ngoài kia phát hiện ra có người đằng sau tấm rèm cửa sổ thì cô sẽ đẩy anh ta ra ngoài làm bia đỡ đạn mà chẳng hề do dự.
Gió đêm hơi mạnh, thổi tấm rèm cửa sổ khẽ lay động, sau khi kiểm tra nhiều
lần, vẻ mặt Giang Tuần nhẹ nhõm hơn. Hắn nói: “Là tiếng gió, hôm nay
muộn quá rồi, chúng ta về thôi. Nhớ bình thường đừng gọi điện cho thầy
trên Wechat, hẹn thời gian gặp thì được.”
“Thầy yên tâm, ngày thường em sẽ ngoan ngoãn làm sinh viên tốt của thầy.”
Cặp đôi chưa thỏa mãn dục vọng lại hôn nhau thắm thiết.
Làm ơn hôn nhau khi hẹn hò có được không?
Hai người đó dùng dằng mãi không đi. Lục Phồn Tinh đứng đã mỏi cứng cả chân và sốt ruột ra mặt. Nghĩ đến Giản Chấn còn thừa cơ dọa dẫm bắt chẹt cô, mà cô lại bị buộc phải đồng ý, cô căm tức lừ mắt nhìn Giản Chấn, muốn
lườm chết anh ta.
Cuối cùng, cặp đôi bên ngoài cũng sắp
đi. Một câu trước khi rời đi của Mưu Nhã Phỉ khiến Lục Phồn Tinh vốn đã
thả lỏng lập tức lại thót tim.
“Ơ, có người làm rơi quyển vẽ phác họa này.” Mưu Nhã Phỉ nhặt nó lên: “Là của Lục Phồn Tinh.”
Giang Tuần im lặng chốc lát rồi nói: “Em gọi cho cô ấy, xem hiện giờ cô ấy đang ở đâu.”
Lần này, Lục Phồn Tinh khiếp vía hoàn toàn, cô nhìn sang Giản Chấn với vẻ
mặt mếu máo, trong mắt là sự vô vọng: Lần này chết chắc rồi, làm sao bây giờ?
Bấy giờ, trên mặt Giản Chấn không còn vẻ cười trên
nỗi đau của người khác nữa mà trở nên nghiêm túc. Khi Mưu Nhã Phỉ đang
tìm di động để gọi cho Lục Phồn Tinh, một bàn tay nhanh chóng thò vào
túi áo của Lục Phồn Tinh, chạm vào nút tắt máy ấn tắt máy luôn.
Ngay sau khi Giản Chấn vừa tắt máy, Mưu Nhã Phỉ gọi điện thoại tới, đoạn nói với Giang Tuần: “Bạn ấy tắt máy rồi. Buổi tối bạn ấy đi ngủ sớm. Sáng
mai em trả quyển vẽ này cho bạn ấy.”
“Em lo chuyện bao
đồng làm gì. Cô ấy làm rơi ở đây, sáng mai tự nhiên sẽ tự đến tìm. Em
cầm đi cho cô ấy, cô ấy hỏi em muộn như vậy còn chạy đến phòng vẽ tranh, em trả lời thế nào? Nói thật với cô ấy rằng đến để gặp anh sao?” Giang
Tuần liền ngăn hành động của Mưu Nhã Phỉ lại.
Mưu Nhã Phỉ vội rụt tay về, cười ngượng nghịu: “Em lại làm chuyện ngớ ngẩn rồi, cảm ơn thầy đã chỉ bảo ạ.”
Giang Tuần nói với giọng điệu ngả ngớn: “Đợi cuối tuần thầy dạy bảo em tử tế. Chúng ta đi thôi, tách ra, em đi cửa phía đông, thầy đi cửa phía tây.”
Lực Phồn Tinh khẩn trương tóm chặt lấy cánh tay của Giản Chấn, giằng lấy
cuốn sổ nhỏ trên tay anh ta rồi viết mấy chữ: ‘Xe. Cô ấy biết xe của
tôi.’
Xe của hai người họ đỗ ở cửa phía tây, cái xe đạp
rách của Lục Phồn Tinh nổi tiếng trong lớp các cô, Mưu Nhã Phỉ chắc chắn sẽ nhận ra.
Giản Chấn lại nhìn cô bằng ánh mắt đồng tình khi nhìn kẻ đang thoi thóp hơi tàn. Dưới ánh trăng chiếu rọi, nét mặt
Lục Phồn Tinh thật sự sắp khóc đến nơi.
Tác giả có lời muốn nói:
Giản Chấn vênh mặt: Sao cô dám chống đối tôi, có tin tôi vây cô vào tường không?
Chúc các bạn Lễ Tình Nhân vui vẻ, người có hay không có người yêu đều vui vẻ nhé!