Du Ánh Tuyết sợ bị anh dạy dỗ, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Chú không cần phải xem đâu.
Không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”
Kiều Phong Khang không kiên nhẫn nói nửa câu với cô.
Anh trừng mắt nhìn cô, trực tiếp nắm lấy tay cô kéo qua.
Sức lực không nhẹ, Du Ánh Tuyết đau tới mức nhe răng, lông mày hơi nhíu lại: “Đau.”
Kiều Phong Khang hung dữ khiển trách: “Nếu bị thương nhẹ, còn kêu đau cái gì?”
Du Ánh Tuyết sợ tới mức rụt cổ, cắn môi, ngay cả hừ cũng không dám hừ một tiếng.
Không biết Kiều Phong Khang đang nghĩ gì, anh nhìn vết thương kia, sắc mặt càng khó coi.
“Sao lại bị vậy?” Anh trầm giọng hỏi.
“Không cẩn thận.”
“Sao không cẩn thận?”
“Là lúc đánh nhau, không cẩn thận.”
“Vì sao lại đánh nhau?”
“Lúc cháu và Linh Nhi lên xe lửa, bị người ta trộm ví tiền, cho rằng người nọ là kẻ trộm.”
“Lên xe lửa? Muốn đi đâu?” Trong giọng nói của Kiều Phong Khang hàm chứa nguy hiểm.
Vậy mà cô không dám rên một tiếng chạy đi, còn cả buổi tối như vậy! Cô không biết bên ngoài nguy hiểm lắm sao? Hay là vốn không biết chừng mực?
Du Ánh Tuyết ngây ngốc, trong nháy mắt biết được mình tự đào hố cho mình, cô ảo não tới mức ước gì có thể tát mình hai cái.
.
đam mỹ hài
Cắn môi, không nói gì.
Đôi mắt Kiều Phong Khang hung ác: “Có cần tôi đi thăm dò khẩu cung không?” Du Ánh Tuyết biết nói sao đều không tránh khỏi, còn không bằng thẳng thắn được khoan hồng: “Cháu vốn định nhân chủ nhật đến thành phố Bắc An...”
Tim của anh đập nhanh hơn: “Tìm Minh Đức sao?”
“Dạ.” Cô chột dạ gật đầu.
Sức lực trên tay anh không khỏi tăng thêm chút nữa.
Trên trán Du Ánh Tuyết đầy mồ hôi lạnh, không thể nhịn được nữa đẩy tay anh ra: “Chú ba, chú nắm trúng vết thương của cháu rồi.
Đau quá!”
“Anh Kiều, thủ tục của cô Phùng đã làm xong, hiện giờ nên làm thủ tục cho cô Kiều rồi.” Lúc này Nghiêm Danh Sơn tiến vào nói.
“Không cần nữa!” Kiều Phong Khang hất tay của Du Ánh Tuyết ra, trừng mắt nhìn cô, nghiêm khắc nói: “Để cô ấy bị nhốt ở đây đi!”
“Chuyện này...” Nghiêm Danh Sơn kinh ngạc.
Ngay cả Phùng Linh Nhi đều được bảo lãnh, còn không bảo lãnh cô Du sao? Chuyện này quá phi lý rồi.
Du Ánh Tuyết kinh ngạc xong, nắm chặt bàn tay đau đớn không chịu nổi, đứng ở đằng kia ấm ức trừng anh.
“Trừng cái gì? Chẳng lẽ không nên nhốt cô?” Kiều Phong Khang luôn thờ ơ, gương mặt căng cứng, mỗi chữ nói ra đều rất lạnh lẽo: “Không phải là tuyên bố sẽ không ỷ lại vào tôi sao.
Tối hôm nay mới kiên cường nói với tôi mà, bây giờ đã quên rồi sao?”
Vô tình vô nghĩa! Trái tim cứng như đá! Khốn nạn vô song!
Du Ánh Tuyết buồn bực mắng thầm.
Tay vốn bị thương khiến cô khó chịu, hiện giờ lại bị anh đâm như vậy, trong lòng cô càng chua xót càng tức.
Cô không quan tâm gì nữa, vươn cổ tức giận sẵng giọng với anh: “Không quên.
Nhốt thì nhốt, tôi không dựa vào anh! Anh nghĩ là tôi muốn dựa vào anh chắc, là bọn họ làm điều thừa gọi điện cho anh! Nhốt một ngày hoặc mười ngày cũng được, tôi không quan tâm, còn hơn là để anh giúp đỡ!”
Kiều Phong Khang buông hai tay bên người, tay căng lên.
Cô nhóc này, luôn có bản lĩnh khiến anh tức giận hơn!
“Nếu khinh thường tìm tôi, vậy tốt nhất là ở đây đi!” Không có một chút mềm lòng, nói câu này xong, anh xoay người rời đi.
Một bước cũng không tạm dừng, lại càng không quay đầu lại.
Nhìn bóng lưng tuyệt tình, tất cả buồn bực trong lòng Du Ánh Tuyết hóa thành ấm ức.
Cả ngày gặp chuyện không như ý, khiến