Giang Tiêu Tiêu ngơ ngác đứng bên cạnh nhìn tình hình hiện giờ, vừa nãy bị mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ, bị người nhà họ Giang vu tội, cô chỉ cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.
Nhưng nhiều năm qua những chuyện như thế này đã xảy ra vô số lần, Giang Tiêu Tiêu cũng đã quen rồi.
Vậy mà trong khoảnh khắc này có người bảo vệ mình như vậy, cô cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.
Lúc này Thẩm Thục Lan vẫn đang khóc lóc om sòm.
“Chủ tịch Cận, anh cố ý hại chết cháu tôi phải không? Tôi biết anh muốn bảo ệ Giang Tiêu Tiêu, nhưng trong tình huống này thì không thể lấy một sinh mạng ra làm trò đùa được!”
Giang Tình Tình tựa trong lòng Lam Quân Hạo, vờ vĩnh cầu khẩn: “Chị à, xin chị, đừng ác độc như vậy mà. Là cả nhà có lỗi với chị, cũng tại chúng em hết, chị bảo Chủ tịch cận để chúng em đi đi mà!”
Giang Tiêu Tiêu làm lơ, cô biết mục đích Giang Tình Tình nói như vậy chỉ là để đi khỏi đây mà thôi, nhưng lần này dù thế nào cô cũng phải đòi lại lẽ phải cho mình.
Việc này quá ầm ĩ nên gần như tất cả khách khứa của bữa tiệc đều tập trung ở đây, mọi người ghé tai nhau bàn tán sôi nổi.
“Oa, đúng là vở kịch xuất sắc của năm! Không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ?”
“Tôi cảm thấy người phụ nữ mang thai kia cố ý bị đụng ngã ấy! Còn cả quý bà kia nữa, đẩy người ta về phía tháp ly champagne cơ đấy.”
“Đúng vậy! Vừa rồi cậu Cận đúng là đẹp trai ngây ngất, à mà người phụ nự kia là ai thế nhỉ? Tại sao cậu Cận lại bảo vệ cô ta? Hơn nữa trông anh ấy lo lắng chưa kìa! Ai không biết còn tưởng là bạn gái của anh ấy!”
“Không phải cậu Cận sắp đính hôn với Tô Uyển Ương à? Lẽ nào đó chỉ là tin đồn thôi à?”
“Không biết mà! Nhưng mấy cô không phát hiện rà? Cậu Cận tỏ ra lạnh nhạt với Tô Uyển Ương lắm, nhưng với cô nàng kia thì không chỉ lo lắng mà còn rất dịu dàng nữa…”
Tô Uyển Ương và Tô Hinh Nhụy cũng đứng trong đám đông xem chuyện, nghe mọi người bàn tán, sắc mặt cô sầm xuống
Tô Hinh Nhụy bên cạnh cũng vô cùng tức giận: “Chị họ, chị xem kìa, lại là con khốn để tiện ấy, suốt ngày chỉ biết gây rắc rối để anh Tri Thận đến xử lý giúp cô ta thôi. Em cảm thấy cô ta cố ý thì có, cố ý làm lớn chuyện để cho mọi người biết anh Tri Thận và cô ta thân thiết đến mức nào, đúng là con ả xảo trá không biết xấu hổ.”
Tô Uyển Ương không nói gì, cô ta nhìn chằm chằm vào Giang Tiêu Tiêu đứng bên cạnh Cận Tri Thận với ánh mắt độc ác và nham hiểm.
Một lát sau, An Khánh đi đến và nói: “Đã kiểm tra camera giám sát.”
Vừa nói An Khánh vừa không kìm lòng được mà quan sát Giang Tiêu Tiêu, ông ấy cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ đây chính là cô gái mà Cận Tri Thận thích? Nhưng với tình hình hiện giờ, ông ấy cũng không nói gì khác.
Cận Tri Thận gật đầu: “Cảm ơn chú An, vậy thì chiếu ra cho mọi người cùng nhìn thôi!”
Sau đó, trên màn hình lớn của bữa tiệc chiếu hình ảnh Giang Tiêu Tiêu bị gia đình này chặn đường gây khó dễ, hình như bọn họ xảy ra xung đột, Giang Chấn tát cô một cái, rồi Giang Tình Tình giả vờ ngã xuống.
Hình ảnh hiện lên rõ ràng trên màn hình lớn, tuy không có âm thanh nhưng ai cũng có thể thấy được người nhà này đang quấy rối Giang Tiêu Tiêu.
Gương mặt Cận Tri Thận trở nên u ám hơn, nhất là khi thấy Giang Tiêu Tiêu bị đánh, toàn thân anh giống như đang tỏa ra khí lạnh đầy áp lực.
Mọi người xung quanh đều đứng im tại chỗ, đặc biệt là những người vừa chỉ trích Giang Tiêu Tiêu, lúc này bọn họ cảm thấy vô cùng chột dạ.
Chẳng ai nghĩ được rằng chân tướng của sự việc này lại là như vậy, mọi người quay ra khinh bỉ Giang Tình Tình tới tấp, một người phụ nữ mang thai lại lấy đứa con của mình ra làm trò đùa, lại còn vu oan người khác… Bề ngoài trông thuần khiết hiền lành thế mà, không ngờ bên trong lại độc ác như thế.
Giang Tình Tình không giả vờ đau bụng nữa, bây giờ sắc mặt cô ta tái nhợt.
Nhất là khi nhận được ánh mắt khinh thường của