Bé Nói Nhiều

Golf


trước sau



Chuyển ngữ: By
Chỉnh sửa: Bilec“Em yêu, ăn cơm nào.” Cách xưng hô này tôi gọi rất lâu mới quen nổi.
Bé nói nhiều đến bây giờ vẫn cứ thích kêu tôi là “anh”, còn “ông xã” chỉ khi động tình hoặc tôi yêu cầu thì em ấy mới gọi.
Tôi đúng là bị lừa một vố lớn.
Bây giờ bé nói nhiều đã là sinh viên năm cuối, đang chuẩn bị để thi nghiên cứu sinh.
Vì để bồi bổ cho em mà lần nào gặp nhau tôi cũng bày một bàn tiệc lớn, ăn không hết cũng bắt em gói mang về trường.
“Anh ơi, em yêu anh muốn chết luôn.

Anh đúng là một ông xã tuyệt vời.” Bé nói nhiều ngồi xuống rồi gắp một cục thịt bò lớn nhét vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm: “Vì để báo đáp anh, em quyết định sẽ làm bánh ngọt cho anh một lần.”
Nhìn em ấy ăn ngon miệng, tôi cũng rất vui.
Trước kia ăn một mình chỉ đối phó cho qua bữa, thỉnh thoảng mới làm vài món ăn ngon để tự thưởng cho bản thân.
Từ khi ở bên bé nói nhiều, tôi nấu nhiều món ăn hơn, cũng bắt đầu nghiên cứu thực đơn, thử làm những món trước kia chưa từng làm, tóm lại là rất có cảm giác thành tựu.

Bây giờ bé nói nhiều mập lên 5 kí, lại càng xinh đẹp, mặc quần áo vừa vặn tôn dáng hơn, ôm lấy lại càng thoải mái.
Tôi rất hài lòng.
“Làm bánh ngọt gì chứ! Em lo mà ôn tập cho tốt đi, muốn ăn bánh ngọt thì anh ra ngoài mua cho em, vừa khéo anh có một cái thẻ ưu đãi của tiệm bánh chưa dùng tới.” Tôi cảm thấy được em chính là nhất thời nổi hứng, trải nghiệm làm nổ mấy thứ trong nhà bếp lần trước hẳn là em vẫn chưa quên được.
Bé nói nhiều nuốt xuống một miệng đầy thịt, nói: “Coi như em thư giãn một chút không được à? Em muốn làm bánh ngọt trong nồi cơm điện, kiểu đó đang hot lắm á, cực kì đơn giản, nhìn cái là biết liền à.”
Được rồi, cái đó đúng là rất đơn giản, tuy rằng tôi chưa làm lần nào, nhưng cũng có xem qua video hướng dẫn.
Đơn giản thì sẽ không mất quá nhiều thời gian, làm để thư giãn đầu óc một chút cũng tốt.
Hơn nữa nấu cơm đúng là một loại việc rất đem lại cảm giác thành tựu, đến lúc đó hai đứa cùng nhau chia sẻ, cho dù mùi vị có không quá ngon thì cũng không thành vấn đề gì cả.
“Em làm đi, anh đứng một bên nhìn em.”
“Anh, anh yên tâm.

Nhất định em sẽ làm tốt, tuy rằng trước đây em cho ra đời vài tác phẩm thất bại, nhưng không hề hấn gì đến sự thể hiện lần này đâu.

Em đâu có ngốc nghếch dữ vậy.

Đúng không anh? “
“Ha ha ha ha, có lẽ là thế.”
Bé nói nhiều trợn mắt trừng tôi, rất hung dữ.
“Cắt.

Những lời này của anh đã kích kích sự hùng tâm tráng chí của em, lần này không khiến anh tâm phục khẩu phục thì em không mang họ Hạ.”
“Được nha, theo họ anh, anh nuôi em.

Cao Nhĩ nghe cũng xuôi tai.”
“Cao Nhĩ? Vậy anh chính là Cao Nhĩ Phu.”

“Ha ha ha ha ha…” Em ấy thành công chọc tôi cười vang.
Cao Nhĩ Phu?
Không tệ nha.
Hạ Nhĩ Phu?
Cũng được luôn.
(*) Cao Nhĩ Phu 高尔夫 (golf) đọc gần giống với Cao Nhĩ Phu 高你夫 (chồng của Cao Nhĩ).

Hạ Nhĩ Phu 夏尔夫 (chồng Hạ Nhĩ) còn là tên của họa sĩ người Áo Victor Scharf.

Cơm nước xong xuôi, tôi bê chén bát đi rửa, bé nói nhiều mở video hướng dẫn trên điện thoại rồi bắt đầu làm.
Các bước quả thực không khó, nhưng mà kĩ thuật của em ấy khiến tôi không thể nào im lặng đứng nhìn được.
“Tách đôi lòng đỏ và lòng trắng trứng, em làm thế này là tách xong rồi hả? Ở trong còn có lẫn vỏ trứng kìa em nhìn không thấy hả?”
“Cho ít đường quá, bánh làm xong sẽ nhạt thếch cho

coi.”

“Anh ra chỗ khác! Đừng có ở đây vướng víu người ta, anh đang cản trở em thể hiện bản thân đấy biết không? Hôm nay là em làm, không phải anh làm.” Bé nói nhiều mới nghe mấy câu đã chê tôi phiền, kiên quyết đuổi tôi ra khỏi bếp, ngay cả cửa cũng khóa lại.
Tôi vẫn còn lo lắng, theo dõi em ấy qua lớp cửa thủy tinh.
Mới đứng xem chưa được hai phút đã bị em ấy phát hiện.

Em đứng trong bếp đối mặt với tôi, giả bộ mếu máo, tay phải còn huơ huơ máy đánh trứng, im lặng kháng nghị với tôi.
Tôi bất đắc dĩ, chỉ có thể tạm thời ép buộc bản thân yên tâm rồi đi giặt giày.
Dù sao thì cũng rất đơn giản mà, hẳn là không đến mức quá thê thảm đâu.
Lúc giặt giày hoặc làm việc nhà tôi có thói quen đeo tai nghe nghe nhạc, tự tìm niềm vui cho bản thân, không đến mức quá nhàm chán.
Hai đôi giày bẩn của tôi để hai tuần rồi mới nhớ ra là phải giặt, bây giờ cảm thấy hình như vết bẩn đều thấm vào bề mặt hết rồi, không dễ cọ sạch.
Kì kì cọ cọ, tôi cũng đắm chìm vào thế giới âm nhạc của riêng mình, quên mất nhà bếp còn có một thành phần bất hảo đang tác oai tác quái.

Tôi phơi giày xong, đi đến nhà bếp thì thấy bé nói nhiều đang khom người đứng cạnh thùng rác.
Tôi gõ cửa cái là em giật mình luống ca luống cuống, xoay người đụng vào tủ lạnh làm hộp tăm trên tủ rơi xuống.
Tình hình rất là tình hình!
Tôi nhanh chóng đẩy cửa chạy vào: “Em đang làm gì đấy? Bánh đâu?”
Tôi nhìn cái nồi cơm điện theo hướng tay em chỉ, lòng vốn đã biết trước: “Chắc là không đến nỗi nào nhỉ?”
“Anh, em em em… Em lại làm lần nữa, lần đầu tiên thất bại là chuyện bình thường.”
“Để anh xem xem em làm bánh thành cái gì rồi.” Tôi đi vào nhìn thử, nhưng trong nồi nào có bánh ngọt, chỉ thấy được một cái đáy nồi đen thui.
Quả nhiên cháy rụi hết trơn.
“Sao khét lẹt vậy? Không phải em luôn ở trong này à?”
“Thì… Em về phòng làm bài một chút, nhưng mà đề bài kia… Nó… Nó hơi khó xíu, em suy nghĩ hơi lâu, lúc quay lại thì… Thành thế này rồi.

Em, em chùi nồi rồi làm lại lần nữa ngay đây!” Bé nói nhiều cầm lấy nồi đi rửa.
Em vừa đi, tôi liền thấy thùng rác mà nãy giờ em che chở sau lưng, bên trong là một lớp… chất rắn thật dày màu đen.
Không làm sao nhìn ra được hình dáng khi nó còn sống là như thế nào.
“Cao Nhĩ, từ nay về sau em đừng mơ đến việc đặt chân vào nhà bếp nữa!”
“Anh!” Em không phục nhìn về phía tôi, nhưng lại nhanh chóng vì áy náy mà mềm xuống: “Được, Cao Nhĩ thì Cao Nhĩ.”
Cuối cùng tôi lại nghe thấy tiếng lầu bầu của bé con: “Dù sao thì em cũng có Cao Nhĩ phu.”Tác giả:
Có người trời sinh không hợp nhà bếp, như tui nè
Nhưng bé nói nhiều yyds (Vĩnh viễn là thần)..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện