Bé Nói Nhiều

Ngày Đặc Biệt


trước sau



Chuyển ngữ: By
Chỉnh sửa: BilecRửa mặt xong rồi tôi mới chợt nhớ ra là cả hai đứa vẫn chưa uống nước ấm buổi sáng, tôi bảo bé nói nhiều đi thay quần áo trước, còn bản thân thì đi đun nước.
Tuy rằng tôi không mang về được một cô bạn gái như mẹ mong muốn, nhưng vẫn luôn nghiêm túc chấp hành lời dặn mỗi sáng rời giường phải uống một ly nước ấm của bà.
Lúc tôi uống nước xong, rót một chén khác bưng vào phòng ngủ thì thấy bé nói nhiều đang mặc một chiếc sơ mi trông cứ như đóa hoa lồng đèn đỏ choét đứng trước gương soi tới soi lui.
“Em mặc cái này làm gì?”
“Anh đoán xem hôm nay là ngày gì?”
Lại là ngày kỉ niệm nào nữa hả?
Tôi nghĩ đi nghĩ lại một hồi rốt cuộc cũng không nhớ ra được gì, nhưng mà cũng chẳng sao vì trước đó tôi có cả một đống tiền lệ.

Tôi cảm thấy vẫn nên là cứng rắn một xíu mới tốt, miễn cho lại bị em dễ dàng làm khó dễ.

“Em cũng đừng có làm mấy cái chuyện kì quặc ngốc nghếch như kiểu kỷ niệm hai năm lần đầu chúng ta nắm tay nhau đấy.”
Bé nói nhiều quay đầu tặng tôi một cái liếc mắt sắc lẻm, khiến tôi cảm thấy hơi chột dạ.
Chắc không phải là tôi đã quên ngày lễ quan trọng gì đó thật đâu nhỉ?
Đang lúc muốn mở miệng cứu chữa tình thế thì chợt nghe em nói: “Quốc tế chống kì thị đồng tính đó!”
“À à.” Cái này tôi không biết thật, “Nhưng mà bây giờ chúng ta chỉ đi ăn sáng, đâu có cần thiết phải ăn mặc lồng lộn như vậy?”
“Anh ơi, anh mặc cái này.” Em ném qua một cái áo phông BK có in hai chữ “mặt trăng”.
Đúng vậy, là áo phông, bởi vì tôi kiên trì không mặc áo ba lỗ, nên em mua cho tôi cái này để thay thế.
“Anh, chúng ta đi trung tâm thương mại dạo một vòng đi.”
“Để làm gì? Em muốn đi diễu hành à?”
“Gì chứ! Nhưng chắc là chẳng ai dám tổ chức đâu, nếu có thì em nhất định sẽ đi.

Ngày đặc biệt như vậy, anh không cảm thấy chúng ta phải ra ngoài quẩy tưng bừng hả?”
“Ba mươi mấy năm trước, chúng ta còn bị coi là bệnh tâm thần.

Phải đến năm 1990 yêu đương đồng tính mới được Liên Hợp Quốc loại bỏ khỏi danh sách bệnh đó.”
“Tụi mình chỉ ra ngoài dạo một vòng chứ có làm gì nữa đâu?”
“Anh ơi, cho dù bị người ta đánh thì em cũng sẽ bảo vệ anh.”

Được rồi, em đã thuyết phục được tôi.
“Tuy nhiên vẫn để anh bảo vệ em thì tốt hơn, anh của em da dày thịt béo, cũng không sợ đau.


Cái thân thể non mềm này của em sợ là vừa bị người ta đánh một cái sẽ bại liệt luôn.”
Em đi qua hôn lên mặt tôi một cái: “Anh ơi, yêu anh quá.”
Đến lúc đi vẫn còn than thở: “Em cũng không yếu đến mức đó chứ?”
Lúc chúng tôi chuẩn bị xuất phát đã gần 11 giờ, vì thế tôi thương lượng với em là bây giờ sẽ đi ăn đồ nướng bởi vì trước đó em từng nói muốn ăn, sau đó đi dạo trung tâm thương mại, khi về thì mới ghé Lâm Kí ăn miến.
Ăn xong đến trung tâm thương mại đã là giữa trưa, người không nhiều lắm, chúng tôi cứ chậm chạp đi dạo lung tung từ tầng trệt lên tầng thượng, gặp cửa hàng nào thú vị thì mới ghé vào xem một chút.
Nhưng mà nhìn bộ dạng từ hưng phấn rồi lại trở thành có phần mất mát của bé nói nhiều thì tôi lại không muốn đi dạo tiếp, bèn đề nghị trở về.
Rõ ràng là em muốn về, nhưng

mà lại bày ra vẻ mặt luyến tiếc, cảm giác như đang chờ đợi cái gì đó.
Cuối cùng em vẫn đồng ý về nhà.
Trước khi về nhà bé nói nhiều định bụng uống một cốc trà sữa, ngay lúc đang xếp hàng chờ mua, em đột nhiên túm tay tôi một cái thật mạnh, vô cùng khoa trương bảo tôi nhìn theo hướng em chỉ.
Tôi nhìn theo tầm mắt em, cách chúng tôi khoảng mười mét có hai cô gái đang mặc áo sơ mi hoa hòe giống y chang em.
Bọn họ cũng phát hiện ra chúng tôi, kế đó nở một nụ cười xán lạn, trông vô cùng xinh đẹp.
Quan trọng là bé nói nhiều có vẻ rất phấn khích, cứ như đang mong chờ bọn họ đến, khiến tâm trạng của tôi cũng trở nên sáng sủa theo.
Đợi họ lại gần, tôi mới phát hiện ra hai cô gái này thoạt nhìn tuổi còn rất nhỏ, vô cùng lễ phép chào hỏi chúng tôi.

Bé nói nhiều lúc này liền thể hiện năng lực giao tiếp mạnh mẽ của mình, trong lúc làm quen còn chọc cho hai em gái vui quá trời quá đất.
Cuối cùng bốn người bọn tôi còn cùng nhau chụp một tấm ảnh.
Trên đường về nhà bé nói nhiều vô cùng hài lòng nhìn tấm ảnh vừa chụp: “Em thích gái xinh á.”
“Không, em thích trai đẹp.” Tôi phản bác.
“Không, em thích gái xinh cơ.”

“Vậy anh thì sao? Anh là gái xinh à?”
“Anh còn không biết ngại mà hỏi, ngay cả lần đầu tiên chúng ta nắm tay là khi nào anh cũng quên mất rồi!”
“Ấy… Làm gì có?” Tôi nhất thời đuối lý.
“Còn nữa, buổi sáng anh nói cái gì mà ngày kỷ niệm chúng ta nắm tay tròn hai năm, lần đầu tiên mình nắm tay là vào một tháng sau khi gặp nhau, đã sắp ba năm rồi!”
“Đó là do anh tùy tiện nói thôi, hơn nữa khi đó chúng ta còn chưa yêu nhau, sao mà tính là lần đầu tiên được?” Vô tình nghe được lỗ hổng trong lời nói của em, tôi lập tức chống chế một chút.
“Sao lại không tính? Anh nói xem khi đó anh đã nắm hay chưa?”
“Nắm… Nắm rồi.”
“Cho nên, đã nắm tay người ta rồi mà còn không nhận, anh không phải đàn ông.”
Được rồi, ông đây nhận cái nồi này.
“Vậy anh không phải đàn ông, nên em mới yêu anh nhỉ.”
Bé nói nhiều bỗng nhiên không hiểu sao lại bật cười ha hả: “Ha ha ha… Anh được lắm nha, không ngờ anh yêu em đến vậy luôn, vì để có được tình yêu của em mà tình nguyện thừa nhận bản thân không phải là đàn ông.”
“Bớt nhảm, em mau nói đi, có yêu hay không?”
“Yêu yêu yêu, em yêu anh muốn chết luôn.” Bé nói nhiều đứng bên cạnh, đưa tay ra nắm lấy tay tôi, mười ngón giao nhau, nhanh nhẹn bước về nhà.
Tôi theo bản năng nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện không có ai, rồi lại nhanh chóng cảm thấy không sao cả.
Hôm nay là ngày “Quốc tế chống kỳ thị đồng tính” mà!.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện