Editor: Bèng
Beta: Đậu Xanh
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe hở giữa tấm màn và cửa thủy tinh trong suốt chiếu rọi vào bên trong, lại là một ngày đẹp trời.
Hứa Y hơi hoảng hốt, từ trong mộng tỉnh dậy, cô lười biếng ngáp một cái, xoa xoa đôi mắt, tay nhẹ nhàng đấm đấm lên eo.
"Sao vậy?"
Người đàn ông tựa đầu lên vai cô, âm thanh trầm thấp vọng lại bên tai, có một chút hờn dỗi không thể hiểu nổi.
Hứa Y híp nửa mắt, trực giác cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cả người thật sự quá mệt mỏi, cho nên đầu óc khó có thể suy nghĩ được.
"Bây giờ không còn sớm nữa, nên dậy rồi."
"Tối qua không mệt sao?"
Người đàn ông đằng sau tay chân không nhúc nhích, hơn nữa tay còn từ từ đi lên trên, muốn hôn lên sống lưng cô.
Hứa Y chợt tỉnh táo, quát: "Phó Viễn, muốn chết thì nói thẳng đi!"
Tay Phó Viễn khựng lại, Hứa Y khoác quần áo, đi xuống giường, hờ hững liếc mắt nhìn anh một cái.
Phó Viễn không ngờ mình bị Hứa Y phát hiện nhanh như vậy, còn chưa kịp nói "lần này thật chậm" thì đã bị Hứa Y đuổi ra khỏi giường.
Phó Viễn: "..."
"Thật tàn nhẫn, tôi thích." Phó Viễn ôm mặt ngồi trên mặt đất.
Hứa Y bỏ qua lời nói điên cuồng của anh ta: "Chừng nào anh mới đi ra?"
Một tay Phó Viễn chống đầu, nét mặt lộ rõ ý cười nhàn nhạt, trong mắt ngập tràn ý vị đùa giỡn.
"Đêm qua còn nhiệt tình như lửa, sao hôm nay lại trở nên lãnh khốc vô tình như vậy."
Hứa Y nhíu mày nói: "Nếu anh còn nói những lời như vậy, thì tôi sẽ kêu bác sĩ Trần lên đây."
"Ôi ôi, còn làm chuyện mách lẻo của học sinh tiểu học nữa à, tôi khinh thường cô!"
"Vậy khi A Dục mệt anh cũng đừng xuất hiện nữa, tôi cũng khinh thường anh." Hứa Y phản bác lại không chút để ý.
Phó Viễn bị nghẹn một ngụm, nếu không xuất hiện khi Thẩm Dục mệt, thì sau này cũng không có cơ hội có thể xuất hiện.
Hứa Y xoay người đến tủ quần áo cầm lấy một bộ quần áo, trực tiếp đi đến nhà vệ sinh, mở cửa ra: "Anh phải mặc quần áo vào, trước khi tôi ra ngoài."
Phó Viễn sờ sờ cái mũi, trong lòng bất đắc dĩ, thật là một người phụ nữ kỳ quái, dù sao bọn họ cũng xài chung một thân thể cùng Thẩm Dục, xem mấy người bọn họ thành một người thì có gì khó.
Hứa Y dựa lưng vào cửa nhà vệ sinh, đầu cô hơi hơi cúi xuống, quần áo trong tay bị cô dùng sức nắm đến có chút nếp nhăn.
***********
"Này, Hứa Y, cô đã khỏe chưa đó? Tôi đang vội đi WC nè! Nghẹn hỏng thân thể Thẩm Dục của cô thì cô đừng trách tôi nhé."
Phó Viễn ở bên ngoài hô một tiếng, ngữ khí không nhanh không chậm, còn nhân tiện ngáp một cái.
"Nhiều chuyện." Hứa Y vừa giơ tay lau mặt một phen, vừa nói ra phía ngoài.
"Hứa Y cô đừng có không phúc hậu như vậy."
Phó Viễn dựa lưng vào tường, sửa sửa đầu tóc bị rối khi ngủ: "Thời gian của ba ba đây rất quý giá."
"..."
Hứa Y không thèm đáp lại.
"Hứa Y không phải cô khóc đó chứ." Trực giác Phó Viễn cảm thấy có điều không đúng, xoay người gõ vài cái lên cửa: "Cô đừng nha..."
Cửa đột nhiên bị mở ra, tay Phó Viễn dừng giữa không trung, Hứa Y tức giận nói: "Khóc cái đầu anh."
Đôi mắt Phó Viễn nhìn chằm chằm cô, yên lặng nhìn kỹ vài lần, thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tuy rằng anh dám miệng tiện đùa giỡn Hứa Y, nhưng nếu thật sự chọc cho Hứa Y khóc, lấy trình độ xem cô như bảo bối của Thẩm Dục, đến lúc đó thế nào cũng muốn phá đến mức hai bên cùng lưỡng bại câu thương [1] mới thôi.
[1] 两败俱伤 lưỡng bại câu thương: hai hổ cắn nhau, con què, con bị thương, hai bên cùng thua thiệt, thiệt hại...
Anh không muốn bị tra tấn kiểu không thể giải thích được ấy.
Chỉ là hôm nay cũng kỳ lạ, Phó Viễn vuốt cằm nghĩ nghĩ, mặc dù ngày thường Thẩm Dục có mệt, cũng tuyệt đối sẽ không để bọn họ xuất hiện trong lúc này.
Chẳng lẽ có chuyện lớn gì? Vẫn là bệnh tình của anh ta nặng thêm sao?
Nghe tới thật đúng là kích thích, đầu quả tim Phó Viễn run rẩy.
Anh thở dài một tiếng, đáng tiếc ký ức bọn họ không liên thông, bằng không thì chơi sẽ càng vui hơn.
Không được, không nín được nữa, đi WC quan trọng hơn.
********
Nghe nói trong công ty có chuyện, Phó Viễn bị Hứa Y ép vào văn phòng màu lạnh.
Trợ lý trước mặt đang báo cáo lại hành trình hôm nay vô cùng nhàm chán.
Lắc lư cái đầu, Phó Viễn, người đang mơ mơ ngủ, nguyền rủa trong mơ hồ.
Rõ ràng biết ngày hôm sau phải làm việc mà còn điên cuồng như vậy, Thẩm Dục thật sự bị tâm thần mà.
Bây giờ cơ thể thuộc về anh ta, anh ta buồn ngủ muốn chết rồi.
"Bùm" trợ lý thật sự chịu không nổi nữa, bưng ly trà đến trước mặt anh.
Cả người Thẩm Dục đột nhiên chấn động, bỗng nhiên trợn mắt.
Biến hóa rất nhỏ không khiến cho thư kí chú ý: "Tiệc rượu hôm nay phu nhân nói..."
Anh ngước mắt nhìn bí thư trước mặt, trong mắt lạnh nhạt như băng đá nhiều năm không tan, sự không đứng đắn vừa rồi hoàn toàn biến mất, giống như thay đổi một người giống hệt nhau.
Cả người Trương Chiếu run run, lại thay đổi người?!
Anh ta từ từ ngẩng đầu, thật cẩn thận hỏi một tiếng Tạ Di?
"Không phải, là tôi, Thẩm Dục." Ánh mắt Thẩm Dục tối sầm, hỏi: "Vừa rồi là ai?"
Trương Chiếu đang bị dọa đến thở phào nhẹ nhõm một hơi, hắn vội vàng nói là Phó Viễn.
Thẩm Dục sửng sốt.
Trương Chiếu không hiểu sao cảm thấy rét run, anh ta yên lặng cọ xát cánh tay một chút, nói một câu giống như câu nói trấn an thường hay nói: "Thẩm tổng, hôm nay là phu nhân để tài xế đưa anh ta đến, anh ta không có nhiều thời gian ở chung với phu nhân đâu. Ngài yên tâm!"
Thật không ngờ, ý lạnh trong không khí càng sâu thêm một bậc, như sắp ngưng tụ thành băng.
Thẩm Dục dùng sức nắm chặt tay lại, nơi đầu ngón tay để lại mấy dấu vết trong lòng bàn tay.
Ký ức anh dừng lại ở lúc hôm qua sau khi làm tình với Hứa Y, nói cách khác, lòng bàn tay Thẩm Dục sắp rướm máu, sáng hôm nay người cùng cô ngủ trên giường là cái tên lắm mồm Phó Viễn kia!
Đáng chết, sao bọn họ lại có thể lợi dụng lúc đó mà thay thế chỗ chứ!
Tại sao người ra ngoài lại là Phó Viễn chứ?!
Hứa Y đâu? Không có việc gì đi? Không có bị lừa chứ?
Thẩm Dục đỡ trán, nén xuống nghi ngờ, ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Không sao, Hứa Y thông minh như vậy, không có khả năng bị chiếm tiện nghi.
Thật lâu sau, Trương Chiếu mới cảm giác áp lực trên người giảm bớt.
Thẩm Dục lại trở về vẻ mặt ôn hòa thường ngày, anh nói: "Chuyện vừa rồi không cần nói cho phu nhân, kẻo cô ấy lo lắng."
Trương Chiếu đồng