Sáng sớm, Lam Mạt Lê ôm An Cẩn, nhìn gương mặt ngủ của nàng, ánh sáng trong đôi mắt, không ngừng lập loè, chờ đợi người này trong lồng ngực tỉnh táo
Đợi rất lâu rất lâu, An Cẩn mới ở trong một luồng ánh mắt đâm người, không cam lòng tình nguyện khoan thai tỉnh lại
Mở hai mắt ra, An Cẩn còn buồn ngủ hỏi lấy Lam Mạt Lê dùng ánh mắt muốn ăn nàng nhìn nàng: Trời vừa sáng sớm chị đã bị thiêu cháy rồi?
Không để ý tới An Cẩn cạn lời là đang nói cô hưng phấn, trực tiếp hào hứng nói với An Cẩn: An Cẩn! Hôm nay ngày mấy!
An Cẩn đầu còn không có tỉnh đáp: Ngày 3 tháng 5? Hay là ngày 15? Không đúng a..
thời hạn giao bản thảo trôi qua rồi..
Đột nhiên cảm thấy chính mình lại ngốc đến cho rằng An Cẩn đem tháng ngày qua đến chiều nay là người buổi nào cũng không biết sẽ nhớ tới hôm nay ngày đặc biệt như thế, thật là vô cùng ngốc rồi..
Không đúng..
Nàng đã ngốc rồi..
Lam Mạt Lê: Hôm nay là 520..
em biết ý nghĩa của 520 chứ?
An Cẩn nghĩ đến chốc lát, mới nhớ tới, hôm nay là 520 đó! Nhìn Lam Mạt Lê trước mắt có chút buồn bực, An Cẩn cười khẽ vài tiếng: Cho nên thì sao?
"Cho nên em phải nói với tôi ba chữ