Thấy được hộp thuốc trước mặt, Sầm Lễ sắc mặt trắng bệch, thân thể cứng ngắc.
Giờ phút này trong đầu cậu chỉ còn lại một ý niệm, chính là chạy nhanh rời khỏi nơi này, tay cậu mới chạm vào cửa, đã bị đối phương nhanh hơn một bước kéo lại, ép chặt phía sau lưng cậu.
Ninh Tu Viễn sắc mặt trầm đến lợi hại, đặc biệt chính là bộ dạng chột dạ.
"Thuốc này cho ai dùng?" Ninh Tu Viễn hàn khí dày đặc nói.
"..."
Đây là ký túc xá, chỉ cách có một cánh cửa thôi, thỉnh thoảng có người sẽ đi qua, thậm chí còn có thể rõ ràng nghe thấy âm thanh người khác nói chuyện với nhau.
Ninh Tu Viễn vẫn luôn cho rằng Sầm Lễ là vật sở hữu của hắn, nhưng vật sở hữu này lại đang qua lại thân mật với người khác, động tác hắn đều trở nên thô lỗ, nắm cằm Sầm Lễ," Sầm Lễ, cậu thế mà dám đem lời tôi nói như gió thoảng ngoài tai."
Sầm Lễ tránh tránh, "Không, buông tay."
Ninh Tu Viễn căn bản mặc kệ phản ứng của cậu, hơi thân hơi chúi xuống, dán bên mặt cậu thấp giọng nói, "Là Hạ Lộ, hay ai? Cậu nên biết nếu để tôi tự tra ra, hậu quả sẽ như thế nào."
Nghe Ninh Tu Viễn nhắc tới Hạ Lộ, Sầm Lễ trái tim trầm một chút, cậu còn nhớ rõ thiếu nữ hoạt bát tốt tính kia, luôn là ở trước mặt cậu mang theo nụ cười, nhưng lần trước nhìn thấy, trên mặt lại nhiều hơn chút thương cảm.
Này xác thật không coi là việc gì tốt đẹp, cậu sao có thể nhẫn tâm lôi kéo vào vũng bùn không đường thoát này.
Sầm Lễ nói," không phải cô ấy."
"Đó là ai? Tốt nhất hãy ngoan ngoãn nói cho tôi biết."
"..."Sầm Lễ ngậm chặt môi không đáp.
Ninh Tu Viễn còn chưa bao giờ tức giận như vậy, hắn đem Sầm Lễ lật lại, làm cậu mặt hướng tới hắn, "Nói chuyện!"
Cằm đã hằn lại một dấu tay, Sầm Lễ lại luôn là một bộ dáng bất động, Ninh Tu Viễn cắn chặt khớp hàm, "Tôi đã cảnh cáo cậu, đừng ở bên ngoài tìm người khác, thế nhưng cậu ngược lại rất đáng khen, cư nhiên có thời gian cùng người ngoài làm loại sự tình này, xem ra vẫn là quá thanh nhàn."
Sầm Lễ đột nhiên cười, cậu thời gian cơ hồ bị Ninh Tu Viễn áp bức đến một điểm hở cũng không có, thế cho nên đi học đều thường xuyên đến trễ, lực chú ý cũng không thể tập trung, ngay cả đi bệnh viện thăm mẹ, đối phương cũng sẽ nhắn tin thúc giục cậu, cậu quá thanh nhàn?
"Ninh Tu Viễn, tôi cũng không phải đem mình bán cho anh, tôi cùng ai như thế nào, là quyền của tôi." Sầm Lễ nói.
"Cậu cũng xứng nói đến quyền lợi?"
"..."
"Ta nói cho cậu biết, chuyện này, sẽ không dễ dàng kết thúc đâu.
"..."
Nếu là Ninh Tu Viễn để ý đến chuyện này, không tra được kết quả sẽ không để yên, Sầm Lễ trong lòng mãnh liệt sinh ra cảm giác khủng hoảng, cậu sợ cực kỳ nếu Ninh Tu Viễn biết tình trạng thân thể cậu, đến lúc đó chỉ sợ không chỉ là đem cậu coi như phụ nữ mà lạm dụng, sẽ còn nhục nhã hơn nhiều lần.
Cậu chời đợi kì nghỉ hè năm ba, cậu liền có thể trước tiên hướng trường học xin đi ra ngoài thực tập.
Hơi thở ấm áp phát qua gò má cậu, Ninh Tu Viễn cắn vành tai cậu, kia động tác mang theo ý dâm loạn, đối phương thân hình cao lớn, đem thân thể cậu toàn bộ bao phủ lên.
Ngoài cửa truyền đến tiếng chìa khóa cắm vào, có lẽ là hay người khác của phòng đã trở lại.
Chìa khóa xoay một chút, làm cách nào cũng không mở được.
"Bên trong có người sao?" Ở cửa có người hỏi.
Sầm Lễ cắn chặt môi, không dám phát ra chút âm thanh nào, người ngoài cửa gõ gõ cửa phòng, lại nói, "Ai ở bên trong? Mở cửa hộ chút."
Bên cạnh một người nói thầm," không phải là cửa bị hỏng? Bằng không chúng ta xuống dưới lầu tìm quản lý chút."
"Được."
Tiếng nói ngoài cửa lúc này dần tan biến, Sầm Lễ toàn thân đều đang run rẩy, Ninh Tu Viễn thấp giọng cười cười, hỏi," Biết sợ rồi?"
"Cùng tôi làm loại chuyện này, như thế nào không nghĩ tới hậu quả?" Ninh Tu Viễn ngữ khí ôn hòa một ít, nhưng Sầm Lễ biết, dáng vẻ này của hắn, so với ngày thường đáng sợ hơn.
Ninh Tu Viễn buông cậu ra, thấy bàn sách đối diện còn hoa quả chưa động qua, hắn cầm lấy mấy quả nho lại đây, quả nho mượt mà như một viên châu quý, có lẽ là do để lâu rồi, thịt quả có chút nhũn ra.
Đại khái đoán được chuyện hắn muốn làm, Sầm Lễ đôi mắt tràn ngập sợ hãi.
"Ninh, Ninh Tu Viễn" Sầm Lễ thân thể hướng bên cạnh hơi động,