Trong đầu trống rỗng, Sầm Lễ tạm dừng một lát, mới mạnh mẽ dùng sức đẩy người ra.
Ninh Tu Viễn cánh tay bắt lấy eo cậu, giọng nói khàn khàn, "Cô ta không phải thích cậu sao? Để cho cô ta xem thử, cậu rốt cuộc còn có thể thích phụ nữ hay không."
Dứt lời, Ninh Tu Viễn liền lột sạch quần áo trên người cậu, dường như thật sự muốn để cho Hạ Lộ nhìn thấy tất cả.
Sầm Lễ dùng sức chống cự, nhưng cậu không phải đối thủ của Ninh Tu Viễn, hai tay cậu đều bị hắn gắt gao ấn chặt trên đỉnh đầu, nửa tấc cũng không cử động được.
Thanh âm như muốn xé nát cổ họng phát ra, Sầm Lễ mặt đầy bi thương, "Đừng đừng nhìn."
Lúc ban chiều, Hạ Lộ còn vì Sầm Lễ nói những lời mà khổ sở, chỉ là sau khi tan học, cô nhận được một tin nhắn, Sầm Lễ đang ở trong một khách sạn ngoài trường học, có chuyện muốn nói với cô.
Nàng nghĩ tới những lời nói của cậu lúc chiều, có phải Sầm Lễ sẽ nói tới điều gì bất ngờ hay không, cô còn mua một chiếc bánh kem nhỏ tinh xảo, muốn đưa cho Sầm Lễ.
Chỉ là bánh kem rơi xuống đất, hộp giấy bị biến dáng, kem bơ cũng bị dính lên vỏ hộp.
Vì sao, Ninh Tu Viễn lại ở chỗ này?
Hơn nữa bọn họ còn hôn môi.
Nghe thấy thanh âm của Sầm Lễ, Hạ Lộ mới như trong mộng tỉnh lại, "Ninh Tu Viễn! Anh đang làm gì vậy?"
"Đương nhiên là làm cậu ấy."
"...." nói ra như lời thô tục như vậy, Hạ Lộ sắc mặt tức khắc giận đến đỏ bừng, cô còn chưa bao giờ nghiêm túc hẹn hò yêu đương, đối với loại chuyện này, cô tuy rằng hiểu biết rất ít nhưng cũng không đến mức nghe không hiểu.
"Anh sao có thể làm như vậy với Sầm Lễ?!" Hạ Lộ đi tới, tựa hồ muốn đem Ninh Tu Viễn kéo ra khỏi người Sầm Lễ.
( Hạ Lộ thật sự rất dũng cảm ????, cùng thật lòng đối tốt với Sầm Lễ )
Ninh Tu Viễn cười lạnh nói, "Nếu không phải muốn cho Hạ Xuyên chút mặt mũi, cô cho rằng động tới người của tôi sẽ có kết cục ra sao?"
"Cái gì người của anh?"
"Cậu ấy đã theo tôi nhiều năm, hơn nữa về sau còn sẽ còn sinh..."
"Ninh Tu Viễn!" Sầm Lễ xấu hổ và giận dữ, đánh gãy lời hắn nói," đừng nói nữa, cầu xin anh đừng nói nữa"
"Làm sao đây, tôi chính là đã cho cậu cơ hội, muốn cậu cắt đứt với cô ta." Ninh Tu Viễn nói.
"..."Sầm Lễ hít sâu một hơi, hốc mắt đỏ lên nhìn Hạ Lộ," cậu đi đi tớ chính là loại người giống như lời Đinh Hạo nói, nếu cậu muốn mắng chửi tớ, cũng đều tự tớ chuốc lấy."
"Sầm Lễ" Hạ Lộ ấp úng kêu một tiếng.
"Cậu đi đi." Sầm Lễ nghẹn ngào đến cơ hồ không thể nói thành lời," về sau cũng đừng tới tìm tớ nữa."
"..."
Ninh Tu Viễn nói, "Nghe rõ chưa? Đây mới là con người thật của cậu ấy, nếu cô muốn tiếp tục ở lại đây nhìn chúng tôi ân ái, tôi thế nhưng cũng không ngại."
Ninh Tu Viễn cũng mặc kệ cạnh cửa còn có người, hôn hôn cổ Sầm Lễ, động tác dâm loạn không cần nói cũng biết, Hạ Lộ vẫn còn chậm chạp, giống như còn tin vào mắt mình nữa.
Một lát sau, Sầm Lễ nghe thấy tiếng đóng cửa, Hạ Lộ đã rời đi.
"Cô ta đi rồi." Ninh Tu Viễn ở bên tai Sầm Lễ nói," Cậu có thể thả lỏng."
Sầm Lễ hốc mắt đỏ bừng, nghĩ đến nhiều chuyện trong quá khứ, giữa trưa hôm nay bọn họ còn ở thư viện, cùng nhau học tập, cậu cũng tìm lý do cự tuyệt Hạ Lộ, đến giờ ở trường học, người có thể cùng cậu nói chuyện rất ít, vì cái gì Ninh Tu Viễn luôn muốn cướp đi cơ hội kết bạn của cậu?
"Rất khổ sở sao?" Ninh Tu Viễn hỏi.
Sầm Lễ tay nằm chặt, thân thể cũng phát run," Ninh Tu Viễn, anh rốt cuộc muốn bức chết tôi, thì mới hài lòng sao?"
"Vì một đứa con gái, mà cậu dám chất vấn tôi sao?" Ninh Tu Viễn cười lên tiếng.
"..."Sầm Lễ toàn thân dồn sức lực, đem Ninh Tu Viễn từ trên người cậu đẩy ra," Mọi thứ tôi có đều đã bị anh hủy hoại sạch, anh muốn tôi từ chối cô ấy, tôi nghe theo, chẳng lẽ cơ hội được cùng người khác nói chuyện cũng không có? Anh muốn tôi làm gì, tôi nhất định phải làm được, tôi bên cạnh đã không có bao nhiêu người có thể cùng nói chuyện giao tiếp, mỗi ngày đều sợ hãi sẽ bị người khác chỉ trỏ, tôi đã làm sai ở đây? Tôi chỉ muốn học tập thật tốt, tôi muốn có một cái gọi là nhà, tôi muốn giống như những người khác, có thể sinh sống một cách quang minh chính đại, nhưng tôi không dám, tôi giống như một con chuột chỉ rúc ở dưới cống, tôi cái gì cũng không dám nghĩ tới."
Nhìn gương mặt ướt đẫm của Sầm Lễ, Ninh Tu Viễn nhíu mày nói, "Ai dám đối chỉ trỏ vào cậu?"
Sầm Lễ thân thể run rẩy, cậu thấy chiếc bánh kem bị rơi