Liêu Bách Hà yếu ớt nằm liệt trên giường, tóc dài bung xõa ướt đẫm mồ hôi, bao nhiêu sức lực đều bị Nam Cung Nhật Đăng rút cạn, chiếc chăn đắp hờ qua ngực chẳng thể che khuất những dấu hôn đỏ chói trên cổ.
Lúc này, người đàn ông vô số tội ấy bước ra, thần sắc tươi tỉnh, tinh thần vô cùng sảng khoái do vừa được thỏa mãn.
Nam Cung Nhật Đăng ngồi xuống sofa, lấy điện thoại nhấp nháy vào màn hình, sau đó nhàn nhạt cất lời:
“ Tiền tôi đã chuyển vào tài khoản của em.
”
Giọt nước mắt khẽ rơi, Bách Hà chợt cười khinh rẻ chính mình.
Như một cuộc trao đổi, anh cần giải quyết nhu cầu, cô cần tiền.
Cô là loại phụ nữ gì vậy, tại sao lại vì tiền đánh mất giá trị của bản thân.
Lúc này, cô thật sự rất hận, cũng vì bà ấy mà cô phải chịu nhiều tủi nhục thế này.
“ Nhật Đăng, em muốn đi làm, em sẽ cố gắng trả lại tiền cho anh.
Anh yên tâm, em không trốn đâu.
Nếu anh không tin, có thể cho người giám sát em.
”
Nam Cung Nhật Đăng như không nghe những lời đề nghị của Liêu Bách Hà.
Bước tới tủ quần áo, thoải mái tháo gỡ chiếc khăn quấn ngang thắt lưng, lấy quần áo mặc vào chỉnh tề rồi nhanh chóng biến mất khỏi phòng rời đi.
Rầm...
Cánh cửa va đập cực mạnh, Bách Hà đủ hiểu câu trả lời của anh.
Kéo chăn chùm lên đầu kín mít, tủi thân mà khóc nức nở một mình trong đêm khuya.
Hai lần, sau khi xong việc anh đều bỏ đi.
Cô chỉ là công cụ cho anh giải tỏa bản thân thôi sao, chẳng lẽ anh thật sự tuyệt tình?
Bên ngoài mưa gió, lòng cô cũng đang bão dông...
...----------------...
•Một tháng sau...
“ Bách Hà, cậu chấp nhận an phận thế này sao? ”
Hôm nay được nghỉ, nên là Cao Gia Mẫn lái xe đến biệt thự tìm Liêu Bách Hà trò chuyện.
Cô ấy được cô khen ngợi dũng cảm, can đảm.
Lúc đầu, cô ấy nằng nặc bảo cô gửi địa chỉ nhưng cô không đồng ý, sợ ảnh hưởng đến cô ấy.
Nhưng, Nam Cung Nhật Đăng chỉ đến đây vào buổi tối, một tuần đều đặn đến một hoặc hai lần, hoàn thành xong mục đích thì anh cũng lập tức rời đi, không ngủ lại với cô đêm nào.
Thế nên, Gia Mẫn đến, chắc cũng không có vấn đề.
“ Không chấp nhận thì mình biết làm gì bây giờ? ”
Bách Hà chợt cười nhạt nhẽo, thấy vậy, Gia Mẫn híp mắt nghi ngờ, dè xét thái độ:
“ Mình không tin.
”
“ Mình chỉ còn một cách thôi...mẹ quý nhờ con vậy! ”
Liêu Bách Hà ngượng ngùng cúi xuống, khuôn mặt ửng hồng không dám nhìn thẳng vào mắt của Cao Gia Mẫn.
Mỗi lần cả hai làm chuyện đó, đều không sử dụng biện pháp tránh thai, anh cũng chẳng bảo cô uống thuốc.
Cứ như vậy, không sớm thì muộn cô cũng mang thai, nhưng điều đó là điều cô mong đợi nhất lúc này.
Buổi tối tĩnh mịch hôm ấy, cũng như mỗi ngày thôi, Liêu Bách Hà ăn tối xong thì lên phòng, cô cũng chẳng biết làm gì ngoài lướt điện thoại.
Một giờ khuya, Bách Hà trằn trọc trên giường nằm mãi, xoay qua xoay lại đủ mọi loại tư thế nhưng vẫn không thể đi vào giấc ngủ.
Cốc...!Cốc...!Cốc
“ Cô Liêu...!”
Bỗng nhiên, lúc này bên ngoài truyền vào tiếng rõ cửa và giọng nói của bà Du Vân.
Liêu Bách Hà thắc mắc ngồi dậy, kéo chăn sang một bên, xuống giường đi ra mở cửa xem có chuyện gì.
• Cạch...!
“ Cô Liêu...!”
“ Có chuyện gì vậy dì? ”
Bà Du Vân lo lắng, gấp gáp trả lời:
“ Thiếu gia say rượu, hiện