Chương 10:
Thẩm Kiều vẫn còn giữ lại lịch sử trò chuyện wechat với Lâm Dịch Tâm, cho nên trên giao diện box chat hiện giờ có chút quá đáng.
- Chị đừng hối hận.
- Chị đừng hối hận.
Nó lặp lại xuất hiện trước mặt cô, giọng của Lâm Dịch Tâm bay bổng truyền đến.
"Tôi không hối hận, cô hối hận không?"
Trọng điểm ở đây thật ra không phải Thẩm Kiều có hối hận hay không, cô có hối hận hay không chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Trọng điểm chính là "Tôi không hối hận."
Nếu Lâm Dịch Tâm thản nhiên nói ra những lời này mà Thẩm Kiều lại đi thừa nhận mình hối hận, vậy không phải đang bốp bốp bốp vả vào mặt mình, hơn nữa còn vả một cách vô nghĩa sao?
Thẩm Kiều xoa xoa bên má, có lẽ vì trong thời gian nhắn cảm xúc dao động lên rồi lại xuống, bây giờ mặt của cô cũng nóng lên.
Một cảm giác khó hình dung.
"Đã làm phiền." Cuối cũng, Thẩm Kiều chỉ có thể nói ra ba chữ này.
Tắt máy, Thẩm Kiều sửng sốt đứng tại chỗ hồi lâu, trong đầu không ngừng nhớ lại tất cả những chuyện vừa rồi mình làm.
Nhận được tin nhắn của Tiểu Dĩnh nói là "Lâm Dịch Tâm muốn nhận điện thoại của cô", cô vui sướng đến mức giậm chân, lúc gọi điện căng thẳng xoa lấy hai tay, khi giọng Lâm Dịch Tâm truyền tới, như có dòng nước ấm chảy vào tim cô, làm cho cô cảm thấy cả người khoan khái.
Nhưng giây phút khoan khoái qua đi, dòng nước bị thái độ quyết tuyệt của Lâm Dịch Tâm làm cho đóng băng, vừa lạnh lẽo và vừa sắc bén.
Thật đau lòng.
Thẩm Kiều xoa lồng ngực của mình.
Còn nói cái gì đã làm phiền, đúng là chạy trốn hèn mòn.
Thật mất mặt.
Thẩm Kiều đấm đấm vào ngực mình.
Có người gõ cửa, Thẩm Kiều quay về chiếc ghế giám đốc của mình, trở lại làm một Tiểu Thẩm tổng.
Trợ lý đưa cho cô lịch làm việc vài ngày tới, Thẩm Kiều lật lật, hỏi: "Không có đi đâu xa xa một chút sao?"
"Dạ?" Trợ lý mơ hồ, "Ngài nói là thời gian đi lâu hay là một nơi xa?"
"Vừa tốn thời gian vừa cách xa." Thẩm Kiều nói, "Tốt nhất là không còn thấy tổ quốc non sông của chúng ta."
"Ngài chờ một lát." Trợ lý lấy máy tính bảng, nhanh chóng kiểm tra, "Có một hợp đồng với công ty DM sẽ khiển khai trong thời gian tới, công ty chúng ta sẽ phái đoàn khảo sát sang bên đó, chuyến thực địa kéo dài một tuần."
"Ở nơi nào?" Thẩm Kiều tựa người vào ghế, ủ rủ hỏi.
"Phần Lan."
"Địa phương tốt!" Thẩm Kiều ngồi thẳng người, "Đổi thời gian khảo sát thành ba tuần, dự án lớn thế này cần phải chú trọng hơn. Hơn nữa đã lâu rồi công ty chúng ta không tổ chức công đoàn ra nước ngoài, Phần Lan là một nơi tốt."
"Ồ." Trợ lý ngắn ngủi cảm thán.
"Để mọi người chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta xuất phát." Thẩm Kiều ném cây bút trong tay xuống một cái, đưa ra quyết định
Ánh mắt trợ lý đầy phức tạp lui ra ngoài, Thẩm Kiều ngã vào ghế xoay vài vòng trong phòng làm việc rộng lớn, cảm thấy tâm trạng chợt tốt hơn.
Phần Lan, một đất nước không có Lâm Dịch Tâm, không thấy vật sẽ không nhớ người, không cần phải nhớ thương!
Không còn điện thoại từ Thẩm Kiều, ngày ngày ở đoàn phim của Tiểu Dĩnh không còn vướng mắc. Trước khi đến đây, cô nhiều lần nhấn mạnh với bạn bè là mình sẽ biến mất một thời gian, công việc lần này phải hoàn toàn bảo mật, ra vẻ thần bí đây là một việc đặc biệt to lớn, làm người khác cảm thấy mình thật trâu.
Kết quả của việc thổi phồng sự trâu của mình chính là, ngay cả ba mẹ cũng không dám gọi điện đến cho cô, chỉ nhắn tin cho cô trong thời gian cố định, cẩn thận hỏi một câu: Dạo này con khỏe không?
Một trợ lý như cô mà đã như vậy, Lâm Dịch Tâm bên đây chỉ có hơn.
Công ty ngừng mọi thông cáo của Lâm Dịch Tâm, vốn dĩ là một nghệ sĩ không có nhiều việc, đương nhiên sau đó cũng không có nhiều người hỏi thăm việc này.
Hai cái điện thoại nằm trong túi Tiểu Dĩnh, một tiếng rung cũng không cảm nhận được.
Vì vậy nói, đời người thật cô đơn như bông tuyết.
Khi đầu óc nhàn rỗi, cũng chỉ có thể cống hiến cho công việc.
Công việc của Tiểu Dĩnh là phục vụ cho Lâm Dịch Tâm, trong rừng núi vắng vẻ, cô cảm thấy bản thân có thể viết được một quyển 《 Sổ tay phục vụ nghệ sĩ 》.
Đột nhiên cô hiểu ra, Khương đạo tại sao lại muốn đem diễn viên và nhân viên của đoàn làm việc ở một không gian kín như nơi này.
Trừ đi phiền nhiễu, khi tĩnh tâm mới có thể chuyên chú sáng tạo.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc lại thêm một tháng.
Ngày đông phương nam đã có dấu hiệu ấm dần, hôm nay, căn tin của đoàn từ sáng sớm đã nấu cháo cho ngày 8 tháng chạp (*), thông báo vào diễn đàn, căn dặn mọi người đến ăn, Tiểu Dĩnh lúc này mới sực nhớ, sắp hết năm rồi.
(*)Tục lệ ngày 8 tháng chạp: Bắt nguồn từ Phật giáo, tương truyền Thích Ca Mâu Ni đắc đạo vào ngày này, nên chùa chiền nấu cháo cúng Phật, về sau trong dân gian lưu truyền mãi thành tục lệ
Cô đang nghĩ, làm cách nào để mình và nghệ sĩ trong đoàn cùng trôi qua cái Tết này đây, vào những ngày như thế không nên sinh hoạt riêng lẻ, rồi đột nhiên cô nhận được thông báo, sau phân cảnh cuối cùng hôm nay của Lâm Dịch Tâm, sẽ đóng máy.
Tiểu Dĩnh chấn động không nói nên lời.
Lúc này, Lâm Dịch Tâm đang ở phim trường
Thời gian kịch bản đảo ngược, cảnh cuối cùng là lúc Chi Hoa còn trẻ, là ánh mắt đầu tiên bắt đầu cho một câu chuyện dài.
Cô nương mặc chiếc váy thô với bím tóc dài, nụ cười còn tươi sáng hơn cả ánh mặt trời, nàng hỏi cậu con trai xa lạ ở đầu thôn: "Anh từ đâu đến đây, tên anh là gì?"
Cậu con trai cả người bẩn thỉu, gặp cô nương xinh đẹp, cậu thẹn thùng xòa tay lau mặt, để rồi cái tay áo toàn là than tro làm cho mặt cậu thêm bẩn, mặt cậu bẩn đến nổi đôi mắt to đen láy và hàm răng trắng toát trở nên nổi bật, cậu nói: "Tôi vượt cả một ngọn núi đến đây, tôi tên Phùng Sinh."
"Phùng Sinh, anh đến đây tìm người hay sao?"
"Người nhà tôi ở núi kia, mất cả rồi, tôi đến để tìm nhà."
"Giày của anh hư hết rồi."
"Đi đường nhiều quá."
"Giày này không được, tôi may đế giày là bền nhất, có đi bao lâu cũng sẽ không hư."
"Cô thật giỏi."
"Khi anh đến nhà, tôi cho anh một đôi."
Hoàng hôn buông xuống, Khương Chí chăm chú nhìn vào máy theo dõi, hô "Cắt."
Lâm Dịch Tâm dừng