Bình Yên Sau Mười Năm

Chương 12


trước sau

Rời khỏi bệnh viện, Trần Thâm đưa tôi ra bờ biển để đi dạo, giải sầu.

Tôi có một bụng từ ngữ muốn nói với anh ấy, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Có lẽ tôi sợ khi nói ra chuyện này, tôi sẽ mất đi Trần Thâm, mất đi Hạo Hạo, mất đi tất cả những gì mình đang có.

Tôi thực sự là một con người ích kỷ...

Không biết đã đi được bao lâu, Trần Thâm đột nhiên giữ tôi lại: "Bên kia có xích đu, em muốn ngồi không?"

Tôi hiện tại không có chút tâm trạng nào.

Trần Thâm vẫn kéo tôi qua, để tôi ngồi xuống, nắm chắc sợi dây thừng hai bên: "Yên tâm, không cần sợ, anh sẽ ở phía sau em."

Nói xong, anh liền hơi dùng sức, đẩy tôi về phía trước.

Cả người tôi giống như bay lên!

Phía trước là biển rộng lớn, ánh trăng sáng dịu dàng.

Gió biển phả vào mặt, tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng mình thực sự trở thành một con mòng biển, bay tự do trên bầu trời, tạm thời vứt bỏ tất cả những rắc rối ra sau lưng.

Khi rơi xuống, cảm giác cơ thể không trọng lượng.

Nhưng khi cảm nhận được bàn tay to lớn ấy đặt sau lưng, lòng tôi tràn ngập sự an toàn.

Chơi một hồi lâu, Trần Thâm mới dừng lại, cười hỏi: "Tâm trạng em thế nào rồi?"

Tôi nghiêng đầu, ánh sao mờ ảo chiếu rọi trong mắt anh, đôi mắt ấy giống như mặt biển, vô cùng yên tĩnh dưới ánh trăng.

Lúc này, tôi không thấy rõ mặt Trần Thâm, chỉ cảm thấy mình như đang được bao bọc bởi một hồ nước ấm, từng chút từng chút một được trấn an.

Chuyện anh dẫn tôi đi xích đu, dường như giúp tôi lấy lại chút ký ức.

Trong bữa ăn, tôi không thể giữ được sự kiên nhẫn nữa mà hỏi: "Bác sĩ đã kê toa cho em những loại thuốc nào? Có thể làm cho em trong khoảng thời gian ngắn tốt lên sao?"

"Bác sĩ không kê đơn thuốc, chỉ nói với anh bồi dưỡng cho em nhiều hơn. Trong khoảng một tháng, chúng ta liền đi đón Hạo Hạo về nhà."

"Vậy việc công ty bây giờ
phải làm sao?"

"Ngày mai anh đến công ty sắp xếp công việc cho thỏa đáng, có thể nghỉ dài ngày cùng em."

Tôi nhìn anh, muốn nói nhưng lại thôi. Cảm thấy anh không cần vì tôi làm đến mức này, anh cũng không mắc nợ tôi cái gì, ngược lại tôi mới là người có lỗi với anh.

Suy nghĩ vậy nhưng trái tim tôi lại hy vọng rằng anh có thể cùng tôi đi qua những ngày tháng khó khăn này.

Ngày hôm sau.

Tôi thức dậy, đi xuống cầu thang liền thấy Phương Phương.

Là Trần Thâm phái người đón Phương Phương tới.

"Cậu có danh sách những người ngày đó tham gia họp lớp không?"

"Mình tìm lớp trưởng hỏi một chút."

Không cần tôi giải thích nhiều, Phương Phương biết tôi muốn làm gì: "Nhưng nếu tìm được cha ruột của Hạo Hạo, cậu tính sẽ làm gì?"

Tôi trầm mặc, tạm thời không nghĩ tới vấn đề này, chỉ muốn biết cha ruột của Hạo Hạo là ai.

Nếu đã là sự thật thì dù sớm hay muộn cũng sẽ bị phát hiện.

Chi bằng tự mình đào ra.

Không cần sau này mỗi ngày đều lo lắng, đề phòng.

Phương Phương khuyên tôi: "Hay là quên đi, sự tình đã qua lâu như vậy, nếu như cậu nhắc lại, để cho bên ngoài biết Hạo Hạo không phải là con của Trần Thâm, chỉ sợ sẽ náo loạn hết lên."

"Còn nữa, chuyện này cậu nên thương lượng trước với Trần Thâm."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện