Trong lòng Bạch Tô vẫn còn rất nhiều nghi vấn, nhưng đến tận lúc Thẩm Mạc Bá rời đi, cô mới kịp phản ứng lại.
Cô muốn hỏi Thẩm Mạc Bá để biết thêm một chút thông tin, nhưng đợi đến khi cô kịp phản ứng lại, thì đã không có cơ hội để hỏi Thẩm Mạc Bá cho rõ ràng, Thẩm Mạc Bá đã đi mất.
Bạch Tô có chút không biết phải làm sao, người duy nhất biết tin tức là Mộ Vãn Vãn thì lại không biết tung tích.
Cô đứng tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, sau khi suy đi nghĩ lại, dường như không còn lựa chọn nào khác, cô chỉ có thể quyết định đến gặp Caesar để hỏi cho rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên cô tự mua cho mình một chiếc điện thoại di động và sử dụng sim điện thoại.
Sau đó, cô gọi hơn cho Caesar hơn mười cuộc, nhưng Caesar không bắt máy.
Cô có chút sốt ruột, cất điện thoại vào túi, bắt taxi đến biệt thự của Caesar.
Bạch Tô bấm chuông cửa nhiều lần, nhưng Caesar không ra mở cửa.
Cô lo lắng ngồi ở cửa chờ Caesar, chờ đến khi biệt thự của Caesar rốt cuộc cũng mở cửa, nhưng người đi ra không phải là Caesar, mà là quản gia.
“Ceasar đã đến công ty bằng cửa sau, mời cô hãy về đi, cô Bạch.
”
Sau khi quản gia khuyên Bạch Tô rời đi xong, liền chuẩn bị xoay người đi vào cửa.
Bạch Tô muốn ngăn quản gia lại để hỏi vài câu, nhưng sau đó Bạch Tô nhanh chóng chạy tới và ngăn cản quản gia của Caesar, nhân tiện cũng liếc nhìn trong sân, trong sân không có chiếc xe mà Caesar thường sử dụng, có lẽ là quản gia nói thật.
Bạch Tô không có lựa chọn nào khác ngoài việc đi đến tập đoàn AC để chặn Caesar.
Vừa đến tập đoàn AC, Bạch Tô không chần chừ bước nhanh tiến vào trong, lúc này nhân viên lễ tân trực tiếp ngăn Bạch Tô lại.
“Cô Bạch, cô không được vào.
”
“Tại sao?”
Bạch Tô cau mày nhìn về phía nhân viên lễ tân: “Tôi có chuyện muốn tìm Caesar.
”
“Ngài Caesar đã ra lệnh cấm cô Bạch đi lên lầu.
”
“Vậy cô có thể giúp tôi thông báo một tiếng được không? Chỉ nói rằng tôi có chuyện rất quan trọng muốn gặp anh ấy!”
Bạch Tô cố gắng trao đổi thêm với nhân viên lễ tân, nhưng nhân viên lễ tân lộ ra vẻ mặt rất khó xử, lắc đầu rồi nói với Bạch Tô: “Chuyện này! tôi thật sự xin lỗi…”
“Xin lỗi, đã làm phiền cô rồi.
”
Bạch Tô chỉ có thể bình tĩnh lại tiếp tục nói chuyện với nhân viên lễ tân.
Cô rất muốn đi vào, cô có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi Caesar cho rõ ràng, vì vậy khi nhân viên lễ tân từ chối không cho cô vào, thì cô không còn cách nào khác ngoài việc hòa hoãn nói chuyện với nhân viên lễ tân.
Tuy nhiên, nhân viên lễ tân vẫn lắc đầu tỏ ý từ chối.
Bạch Tô thử thêm vài lần nữa, nhưng kết quả vẫn như vậy.
Không còn cách nào khác, Bạch Tô đành phải ngồi ở đại sảnh của tập đoàn AC và đợi Caesar.
Cô ngồi khoảng ba tiếng, mãi cho đến ba tiếng sau, cô mới đợi được Caesar đang cầm cuốn sổ đi xuống lầu chuẩn bị ra ngoài, vừa nhìn thấy Caesar, Bạch Tô gần như ngay lập tức đứng bật dậy vội vàng chào hỏi.
Nhưng mà, còn chưa kịp bước tới trước mặt Caesar, cô đã bị Caesar đả kích bằng một câu nói: “Tống cô ta ra ngoài!”
Caesar cũng không thèm liếc mắt nhìn Bạch Tô một cái, trực tiếp ra lệnh cho người đứng bên cạnh.
Nói xong, Caesar thậm chí còn không để cho Bạch Tô có cơ hội nói chuyện, liền cho người đưa Bạch Tô rời khỏi đại sảnh.
Sau khi rời khỏi đại sảnh, Bạch Tô bị ném trên đường, thậm chí, chuyện này xảy ra quá nhanh khiến cô còn không kịp phản ứng lại, Bạch Tô lập tức sững sờ.
Cô trơ mắt nhìn Caesar bước lên xe riêng của anh mà không thèm quay đầu liếc nhìn cô một cái, sau đó nghênh ngang lái xe rời đi.
Bạch Tô ngồi trên đường, vẫn còn chưa kịp phản ứng, chỉ trơ nhìn Caesar đi xa, bóng dáng đó từ phía sau quả thực có chút giống với Phó Vân Tiêu, nhưng! cô không thể không nghi ngờ anh có thực sự là Phó Vân Tiêu không?
Trong suốt khoảng thời gian ở chung, sở dĩ Bạch Tô không bao giờ nghi ngờ Caesar là Phó Vân Tiêu là bởi vì Caesar không giống Phó Vân Tiêu một chút nào, ngoài trừ giọng nói và bóng lưng, Caesar giống như một người hoàn toàn mới, như một cỗ máy đã được lên dây cót.
Chuyển động một cách máu lạnh và không phạm sai lầm.
Mãi cho đến khi xe rời đi một lúc lâu, tiếng