Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Từ hôm nay trở đi, em chính là vân khinh của anh


trước sau

Edit: Miêu - CQH​

Toàn thân nóng bỏng, đột nhiên chạm vào nước lạnh, Bùi Vân Khinh hét lên một tiếng, run rẩy, rất nhanh trốn vào lòng anh.

“Rất lạnh…”

Đường Mặc Trầm ôm cô cùng cô cùng nhau đứng ở nước lạnh.

“Vân Khinh!”

Nâng tay đỡ lấy mặt cô, trọng giọng nói người đàn ông tràn đầy đau lòng, “Em cẩn thận nghe lời anhnói, nói cho anh biết, người trong lòng em là ai, chú nhỏ không giận em, chú nhỏ lập tức đem hắn đến đây, làm cho hắn giúp em giải dược!”

Bùi Vân Khinh run rẩy đứng ở dưới nước lạnh, một đôi mắt ướt nhẹp theo dõi mặt anh, răng nanh đều run rẩy.

“Em chỉ thích chú nhỏ, em không cần ai hết, em chỉ muốn chú nhỏ, chú nhỏ…. Giúp em… Lạnh như vậy thật tốt… Em thật khó chịu…”

Đem cô từ dưới nước lạnh kéo đi, đè lên giường, Đường Mặc Trầm nâng bàn tay to lên vuốt mặt ẩm ướt của cô, cúi đầu đem mặt mình tiến lên trước mặt cô.

“Bùi Vân Khinh, em nhìn kỹ rõ ràng, anh là ai?”

“Chú… nhỏ.”

“Tên của anh là gì?”

“Đường Mặc Trầm.”

“Em nhất định muốn anh giúp em sao?”

không đợi cô nói xong, anh đã đè xuống thấp, hôn cánh môi ẩm ướt.

Rốt cục cũng hôn như được mong muốn, cánh tay của cô lập tức bò lên đến đây, thiết tha ôm lấy anh, ngốc nghếch lại nhiệt tình như lửa đáp lại.

Giờ khắc này, cô đã làm theo bản năng, chỉ hận không thể dựa vào anh gần một chút nữa, gần mộtchút nữa.

Cho Đường Mặc Trầm, làm sao không phải như thế.

Từ sau đêm đó, anh vẫn đang đè nén khát vọng đối với cô, hiện tại anh cũng buông thả hoàn toàn tâm tình của mình.

Hôn cô, bàn tay anh liền dời đi, cởi đi quần áo cản trở hai người.

Thân thể người đàn ông so với cô trong trẻo mà lạnh lùng rất nhiều, so với nước lạnh độ ấm lại vừa phải, cô theo bản năng ôm càng chặt hơn.

Bởi vì dược tính, cô phá lệ mẫn cảm.

Mỗi lần anh khẽ hôn cùng với va chạm, đều mang một trận run rẩy mãnh liệt.

“Chú nhỏ… Chú nhỏ!”

cô thở hổn hển cùng lầm bầm.

“anh đến!”

Người đàn ông cũng đem cánh tay ôm chặt.

….

Miêu - CQH

…..

Vòi hoa sen vẫn ở chỗ cũ, bên trong phòng tắm vẫn ướt nhẹp, chỉ còn lại hai bóng dáng dây dưa vào nhau, không phân biệt được người nào là cô, người nào là anh.

….

Tình cảm mãnh liệt lui đi.

Đường Mặc Trầm ôm cô, đem cô đến vòi hoa sen.

Bọt nước phun ra, rơi vào hai thân thể gắn kết nhau sít sao, không còn chỗ trống, đành phải từ một bên chảy xuống.

Cẩn thận để cô xuống, làm cho cô dẫm lên bàn chân to rộng của anh, giúp cô tắm rửa.

….

“Chú nhỏ….”

Biết cô còn chưa hồi phục, Đường Mặc Trầm lại một lần nữa đem cô ôm chặt.

… Miêu - CQH

Từ phòng tắm đến phòng ngủ, từ bồn rửa tay đến giường lớn.

cô giống như một tiểu yêu tinh không biết thỏa mãn, lần lượt dây dưa với nah, mà anh cũng không giữ lại chút nào cũng đòi lấy không biết chừng mực, thẳng đến
khi cô mềm nhũn ghé vào trên người anh, vẻ mặt ửng hồng nhắm mắt lại, mệt mỏi ngủ.

Lấy khăn mỏng thấm mồ hôi trên người cô, Đường Mặc Trầm nâng tay nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn, lẳng lặng đếm nhịp tim đập của cô, xác định tốc độ đã bình thường, lúc này mới yên lòng.

cô gái dần dần ngủ sâu, sáng sớm ánh nắng đã chiếu xuống, nhẹ nhàng len lỏi đến mặt cô.

Đường Mặc Trầm giơ ngón tay lên, để ý chỗ lỗ tai tóc mai bay rồi loạn, lấy tay bé nhỏ đang đặt ở ngực anh nhẹ nhàng mà hôn lên mu bàn tay khép lại ngón tay rồi đem tay kia nắm ở trong lòng bàn tay mình.

“Từ hôm nay trở đi, em trở thành Vân Khinh của anh.”

âm thanh anh rất thấp, nhưng ngữ khí lại vô cùng bá đạo.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện