Khương Đường xuống giường, đi dép vào chạy xuống tầng, qua mắt mèo nhìn thấy Lâm Uyên.
Anh thật sự tới ư?
Cô mở cửa gỗ ra, cách một cánh cửa chống trộm nhìn chằm chằm anh: “Sao anh biết nhà em ở đây?”
Tiểu khu này được thiết kế rất độc đáo, gồm các ngôi biệt thự độc lập, tính riêng tư vô cùng tốt, lần trước anh đưa cô về cũng chỉ đưa tới cổng của tiểu khu.
“Thấy quần lót em treo trên ban công."
Anh lạnh nhạt nói, cụp mắt nhìn Khương Đường đang đứng ở sau cửa, trên người cô khoác một chiếc áo khoác dệt len mỏng, bên trong mặc một chiếc váy ngủ màu trắng như tuyết, trên mặt còn một chút lim dim, dưới ánh đèn cảm ứng màu vàng ấm áp nhìn vừa nhu nhược lại đáng yêu.
Nhìn đến nơi khuôn ngực mềm mại sau lớp vải, anh có thể khẳng định bây giờ cô không mặc áo lót, anh chỉ cần giơ tay lên là có thể trêu đùa nơi đó của cô.
Mắt của anh tối sầm lại.
"Không cho tôi vào sao?”
Lạch cạch một tiếng, Khương Đường kéo cánh cửa cuối cùng ra, vòng tay tới ôm lấy eo của anh, Lâm Uyên bị cô ôm tới hơi sửng sốt, tay đặt lên đầu cô sờ sờ: “Vội vã thế sao?”
Khương Đường buông anh ra, chợt hất tay xoay người đi: “Trên người của anh có mùi của người phụ nữ khác.”
Lâm Uyên cau mày, ban nãy trong phòng chơi bia có không ít phụ nữ trang điểm đậm xức nước hoa nồng, tên tóc vàng kia là cái loại hèn mọn, gã thích chơi phụ nữ, còn thích chiếm tiện nghi của người ta, trong phòng luôn đóng kín, quả thật dễ bị dính mùi của người khác.
Anh không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì, còn hỏi ngược lại: “Ừm, vậy thì làm sao?”
Khương Đường trầm mặc một lát, một chút xíu hào hứng ban nãy có được khi nhìn thấy anh cũng bị hòa tan không ít, trong lồng ngực có một cơn tức giận nhộn nhạo muốn bùng lên: “Vậy anh còn tới đây tìm em làm gì?” Anh đi tìm mấy cô gái kia không phải tốt rồi sao.
Lâm Uyên: “Không phải em bảo tôi tới sao?”
"..." Cô tức giận: “Vậy bây giờ em lại không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Dứt lời, cô lập tức muốn đóng cửa lại, tay Lâm Uyên nhanh chóng ngăn cửa lại, còn trực tiếp chen vào, trói tay cô lại đặt lên cánh cửa.
Cả căn phòng vô cùng yên tĩnh.
Biểu cảm của anh không dễ nhìn cho lắm, lông mày hơi nhíu, rõ ràng là anh không mấy bình tĩnh.
Khương Đường thấy thế thì không quay đầu lại chạy lên trên tầng, chạy được nửa đường lại bị anh chặn lại bế lên, còn đánh thật mạnh một cái vào mông cô, đi thẳng lên ném cô lên giường.
Hai tay cô chống ở trên giường, mái tóc rối tung, cô lui về phía sau, trong giọng nói mang theo một chút khóc nức nở: “Dù sao anh cũng chỉ muốn ngủ với em mà thôi, anh đi tìm những cô gái kia không phải cũng thế sao?”
Lâm Uyên kéo chân cô lại, nhẹ nhàng linh hoạt kéo cô về phía mình, cơ thể anh luồn vào giữa hai chân cô, đứng ở bên giường nói: "Không giống, làm em thoải mái hơn.”
Nói xong, anh cúi người xuống hôn cô.
Cô nghiêng đầu đi, sợi tóc mềm mại khẽ vuốt mặt anh, cơ thể cô cứng ngắc, chống cự vô cùng rõ ràng.
Là trạng thái từ trước đến nay chưa từng có.
Lâm Uyên vén sợi tóc của cô lên, cảm giác được lòng bàn tay có chút