Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânCố Diễm cùng Tưởng Bách Xuyên nói chuyện xong đã là mười giờ, trước tiên anh đi tắm rửa, sau khi tắm xong thì gửi tin nhắn cho Khâu Lê:【ngủ chưa?】
Anh không tiếp tục đến thư phòng xử lý công việc, mà trực tiếp đi về phía phòng ngủ.
Tối hôm qua ngủ không ngon, hôm nay liền có chút uể oải.
Khâu Lê trả lời anh:【 còn chưa ngủ, em mới về không bao lâu. Anh thì sao? Về nhà chưa?】
Lúc chạng vạng cô đã đến Tô Châu, rồi cùng Khâu Tây Văn đi dạo phố.
Cố Diễm:【 ừ. Chuẩn bị đi ngủ.】
Khâu Lê:【 nhớ em không?】
Chỉ là vài chữ, còn chưa có nghe được giọng nói của cô, anh đã bị trêu chọc.
Trả lời cô: 【ừ.】
Khâu Lê cười, 【em cũng muốn anh, mấy ngày nay hết bận em sẽ về Bắc Kinh gặp anh.】
Bàn tay Cố Diễm vuốt ve hàng chữ này mấy lần, cô lại như đứa bé không chịu lớn, cãi nhau ầm ĩ xong, rồi cũng sau cơn mưa trời lại sáng, sẽ không để ở trong lòng.
Ngày mai họp cổ đông xong anh sẽ đi Tô Châu tìm cô, thương lượng cô có muốn khai phá thị trường nông thôn hay không.
Anh muốn chuẩn bị cho cô một niềm vui bất ngờ, bây giờ cũng sẽ không nhiều lời với cô.
Dặn dò cô đi ngủ sớm một chút, chúc ngủ ngon xong, anh tắt điện thoại đi ngủ.
Mà một chút buồn ngủ Khâu Lê cũng không có.
Đêm nay cô ở cùng với Khâu Tây Văn, cô vừa mới tắm xong, Khâu Tây Văn vẫn còn đang tắm, đêm nay các cô sẽ nói chuyện phiếm thâu đêm.
Mỗi lần đều như vậy.
Chỉ cần Tây Văn ở nước ngoài trở về, các cô sẽ hưng phấn nói chuyện phiếm hơn mười giờ đồng hồ cũng không mệt.
Cảm giác như không bao giờ nói hết chuyện.
Cũng không biết khi nào Khâu Tây Văn mới tắm xong, Khâu Lê cảm thấy nhàn rỗi lại tẻ nhạt, liền gọi cho Tra Nhị, hỏi anh một chút cái phim cẩu huyết thế nào rồi.
Lần này rất nhanh Mạc Viễn Đông đã bắt máy, anh đang trên đường đi đến quán cà phê, ngõ hẻm quá chật, nên anh dừng xe ở ngoài rồi đi bộ vào.
Ban ngày có mưa, đến lúc chạng vạng thì đã tạnh, chín giờ tối lại bắt đầu mưa, bây giờ càng lúc càng to hơn.
Anh che ô, nhưng nước mưa vẫn làm ướt ống quần.
Anh hỏi Thu Thu: "Còn chưa có ngủ sao?"
Khâu Lê: "Mất ngủ, nhưng lại muốn biết nội dung bộ phim cẩu huyết đó mà anh nói là cái gì? Hình như tối hôm qua có phát hai tập rồi phải không?"
Mạc Viễn Đông bất đắc dĩ cười: "Tối hôm qua anh có việc nên chưa kịp xem, đêm nay về nhà sẽ xem phim phát lại."
Kỳ thật là chiều hôm qua anh lại đến đợi Đường Đường.
Chỉ là không may mắn, anh đợi từ chạng vạng đến rạng sáng cũng không thấy được cô.
Sau đó nhà cô tắt hết đèn, anh không nỡ rời đi, đoán được đại khái là ban ngày cô nghỉ ngơi, không có đi ra ngoài.
Anh không muốn nói chuyện có liên quan đến Đường Đường, đổi chủ đề, hỏi Thu Thu: "Em và Cố Diễm hiện tại thế nào rồi?"
Tâm trạng Khâu Lê không tệ, ngữ điệu cũng ung dung: "Cũng không tệ lắm."
Mạc Viễn Đông thở phào nhẹ nhõm, tính tình trẻ con có lúc cũng tốt, sau cơn mưa chính là trời sáng.
Đang nói chuyện, anh đã đi đến cửa lớn của quán cà phê.
Liền nói với Thu Thu: "Anh còn có chút việc, em thì sao, có chuyện gì muốn nói với anh hay không? Nếu không, trước hết anh cúp máy đây, ngày mai sẽ gọi lại cho em."
Khâu Lê: "Em cũng không có chuyện gì khác, anh cứ bận việc của anh đi."
Tắt di động, Mạc Viễn Đông nhìn bảng hiệu mật mã thời gian kia, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Đây là lần thứ hai anh đến nơi này, lần trước sau khi trở về từ Tiểu Thành, liền đến nơi này ngồi hết một buổi chiều.
Tất cả bông hoa được trang trí trong quán chính là loại hoa mà Đường Đường thích nhất.
Từ nhỏ cô đã thích trồng cây, sau khi bọn họ ở bên nhau, anh mua một căn biệt thự, làm một vườn hoa ở trong sân cho cô.
Sau đó cô rời đi, anh đi New York.
Biệt thự ở Thượng Hải vẫn còn để trống, nhưng vườn hoa anh vẫn cho người đến chăm sóc định kỳ.
Lúc mở cửa đi vào, giờ này, trong cửa hàng không có ai.
Nhân viên đang dọn dẹp trong quầy bar, chuẩn bị tan làm.
Mười giờ rưỡi các cô đóng cửa, bây giờ còn có 20.
Nghe được tiếng mở cửa, nhân viên phục vụ ngước mắt nhìn: "Xin chào quý khách."
Lại hỏi anh dùng gì.
Mạc Viễn Đông gọi một ly Lam Sơn.
Anh ngồi ở chỗ gần cửa sổ, nhìn nước mưa rơi vào cửa kính, từng dòng từng dòng chảy xuống.
Lúc nhân viên phục vụ mang cà phê lên, Mạc Viễn Đông trực tiếp hỏi: "Đường Đường có ở đây không?"
Nhân viên phục vụ bất ngờ, nhưng cô vẫn nói: "Thật ngại quá, bà chủ hiện không có ở đây."
Mạc Viễn Đông có chút mất mát, nhưng vẫn nói một tiếng cảm ơn.
Trong phòng bên trong.
Cũng là một biển hoa.
Đường Đường đang lười biếng ngả người trên sô pha, ngẩn người nhìn mưa rơi bên ngoài cửa sổ.
Đêm đen vô tận, giống như tâm trạng của cô bây giờ.
Ngày mai, thứ tư.
Tin tức có liên quan đến tập đoàn Trung Doãn đều đứng đầu đề báo tài chính kinh tế, ngay cả báo giải trí cũng là đầu đề, còn lên cả hot search Weibo.
Thứ nhất, tập đoàn Trung Doãn đã tổ chức cuộc họp báo cao cấp giới thiệu trò chơi di động phụ tử liên minh. Tô Dương, người phát ngôn quảng cáo nổi tiếng nhất đã xuất hiện trong buổi họp báo với người bạn thân của mình.
Thứ hai, gần như là cùng lúc, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị của Trung Doãn kiêm CEO Cố Diễm, tuyên bố từ chức khỏi chức vụ CEO.
Hai tin tức này làm cộng đồng mạng bắt đầu sôi trào.
Từ lúc tin tức truyền ra đã ba giờ đồng hồ, nhưng người trong giới truyền thông không tìm ra được nguyên nhân Cố Diễm đột nhiên từ chức.
Không có dấu hiệu nào và cũng không có chuẩn bị.
Miêu Thanh trở về từ buổi họp báo liền trực tiếp đi đến văn phòng của Cố Diễm, cô còn không dám tin đây là sự thật.
Cô ngồi xuống đối diện với Cố Diễm, nhìn anh chằm chằm, mà Cố Diễm vẫn giữ một dáng vẻ điềm nhiên như mây gió, đang thí nghiệm một khoản trò chơi nhỏ.
Miêu Thanh không giữ được bình tĩnh, đứng dậy, nhìn anh đang bận làm cái gì, có thể quan trọng hơn đại sự của công ty.
Càng nhìn càng tức giận.
Trò chơi trên màn hình có một cô bé đang ăn kem que, cái hình ảnh này...
Miêu Thanh lại ngồi lên ghế, xoa xoa ngực, "Cố Diễm, cậu..." Mẹ nó cô rất muốn mắng chửi người.
Cố Diễm vẫn không ngừng gõ bàn phím, tập trung đến mức không nhìn thấy Miêu Thanh đang nhìn màn hình máy tính của anh.
Sau năm phút trò chơi mới kết thúc.
Anh đem hình ảnh vừa rồi ghi