Hiếm khi Tần Thời bày ra bộ mặt chứa đầy hàn khí, ban đầu hắn cũng không có ý định ra tay với thuộc hạ của Dương vương, nhưng vừa nhìn thấy hắn, đám người này đã không nói lý lẽ lao vào động thủ, hắn cũng là tự vệ mà thôi!
Tần Thời hung hăng giơ kiếm lên lạnh lùng nói: "Trương thống soái, ta và Dương vương xưa nay giao tình vốn luôn tốt, ông ấy còn là ân nhân cứu mạng của bản vương, không thù không oán, làm sao bản vương có thể ra tay với Dương vương?"
"Chính mắt ta nhìn thấy ngươi động thủ với vương gia!" Trương thống soái vẫn không buông tha, đôi mắt đỏ ngầu gào ầm lên.
"Nếu ngươi không thẹn với lòng tại sao lại không chịu giơ tay chịu trói? Có giỏi thì cùng ta trở về đại lý tự tra khảo!"
"Là các ngươi không nói không rằng lao vào ra tay với bản vương, chằng lẽ lại không cho bản vương phản kháng, để đám nô tài các ngươi muốn làm gì thì làm? Muốn làm rõ bản vương có tội hay không cũng phải qua điều tra, trước khi kết tội bản vương vẫn là Tần vương, từ lúc nào đến lượt đám nô tài các ngươi lên mặt?"
Trương thống soái bị Tần Thời nói đến nghẹn họng, nhưng vẫn hùng hổ giơ kiếm lên không có ý định buông tha.
"Giết hoàng thân quốc thích là trọng tội, cho dù ngươi có là Tần vương đi nữa cũng đừng hòng tránh khỏi, ta nhất định phải báo thù cho Dương vương!"
Đến mức này Tần Thời cũng biết rõ ràng kẻ này không muốn nói lý lẽ, nhất định muốn úp cho hắn cái nồi hung thủ giết người này! Bàn tay Tần Thời siết chặt kiếm, ánh mắt nhìn lướt qua xung quanh một lượt, để thoát khỏi đám người này với hắn không phải là chuyện khó, thế nhưng thoát đi rồi thì làm sao?
Hắn còn mang thêm danh sợ tội bỏ trốn.
Còn nếu không động thủ đánh trả, chỉ sợ hắn không dễ dàng thoát khỏi đây.
Từ Á Ngôn cũng đoán được đang xảy ra chuyện gì, y hơi nhích người muốn đứng dậy đột nhiên nhìn thấy Tần Sở từ phía xa đang đi đến vội vàng nấp xuống, chỉ để lộ đôi mắt ra quan sát tình hình xung quanh.
Nhìn thấy Tần Sở ánh mắt Tần Thời khẽ động, tay hơi buông kiếm xuống khẽ gọi:
"Hoàng huynh..."
Tần Sở ngồi trên ngựa, hôm nay hắn không mặc long bào mà mặc bộ y phục đi săn, sau lưng đeo cung tên, ngay cả tóc cũng được buộc cao lên càng làm lộ ra khuôn mặt sắc bén.
Tần Sở nhìn thấy thi thể của Dương vương lại lạnh lùng liếc nhìn Tần Thời, trên tay Tần Thời vẫn còn đẫm máu nhìn khá chật vật, Tần Sở chưa kịp mở lời đám thuộc hạ của Dương vương đã liên tiếp quỳ xuống kêu gào trước.
Trương thống soái đôi mắt ngập nước thảm thiết kêu lên: "Hoàng thượng, vương gia của chúng ta chết thật sự rất oan ức, xin hoàng thượng làm chủ cho vương gia!"
Thuộc hạ theo gã một tay ôm lấy vết thương bò lê la dưới đất, đôi tay run run chỉ về phía Tần Thời kêu lớn: "Nô tài chính mắt nhìn thấy Tần vương ra tay, không những thế còn muốn giết nô tài diệt khẩu, xin hoàng thượng minh giám!"
Liên tiếp những lời buộc tội đều chỉ về phía Tần Thời, khỏi phải nói hiện tại mũi nhọn đều đang hướng về phía hắn, Tần Thời mím môi nửa câu phản bác cũng không có, bàn tay cầm kiếm hơi buông xuống im lặng nhìn Tần Sở.
Không biết qua bao lâu, có lẽ Tần Sở cũng cảm thấy đau đầu giơ tay lên ngăn lại ra lệnh cho thị vệ.
"Đưa thi thể của Dương vương trở về trước."
Sau khi sắp xếp thi thể của Dương vương xong Tần Sở mới nhìn đến Tần Thời, ánh mắt lộ rõ vẻ