Chu Nhất Dương trợn tròn mắt, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Phó Dật Thần.
Con dao thứ hai lao tới, vốn không đâm trúng Phó Dật Thần mà tiếng "phập" là trúng vào thùng vũ khí phía sau.
Nhưng lúc bay qua, con dao sượt qua cánh tay trái mà Phó Dật Thần đang ôm lấy người Chu Nhất Dương.
Chu Nhất Dương khẽ nới lỏng cánh tay Phó Dật Thần đang ôm mình rồi tức giận rút con trên thùng vũ khí ra, phi con dao tới tên kia, con dao liền đâm trúng cẳng chân của hắn.
Phó Dật Thần liên tục nói với cậu rằng anh không sao, chỉ chảy ít máu thôi, cậu đừng tức giận, nhưng Chu Nhất Dương vẫn không thể kìm nổi cơn tức giận trong lồ ng ngực.
Mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của Chu Nhất Dương, người đứng đầu của thế lực hắc bang kia cũng bị khống chế, trực thăng mà Chu Nhất Dương điều cũng đến kịp lúc.
Chu Nhất Dương để mọi việc còn lại cho Tô Tiểu Bắc xử lí rồi lên trực thăng đưa Phó Dật Thần đi bệnh viện.
Kế hoạch của cậu là như thế này.
Đầu tiên, cậu sai người tung tin đồn về lượng vũ khí trong cuộc giao dịch lần này và việc có khả năng tập đoàn Phương Lam sẽ thất hứa, để dụ người đứng đầu của thế lực hắc bang bên kia ra mặt.
Nhưng cậu nghĩ, chắc chắn những tên trùm sò như thế sẽ có tính đa nghi, nên có thể hắn không trực tiếp ra trận, mà khả năng cao là sẽ để người dưới trướng hắn ra mặt.
Như vậy, hắn sẽ đứng từ xa để theo dõi, dù cho cuộc giao dịch có xảy ra vấn đề gì, hắn vẫn nắm rõ được.
Chu Nhất Dương đã nắm được điểm này nên sau khi tìm hiểu được bên thế lực thứ 3 đó là ai, cậu đã để Thịnh Hàm và Mr.G đột nhập vào nơi mà hắn ở.
Mr.G là tay súng sát thủ vào hàng bậc nhất thế giới, vậy nên việc khống chế thế lực thứ 3 đối với anh ta rất đơn giản.
Còn lại là Tô Tiểu Bắc và Kin, trên tàu chắc chắn sẽ có người của bên thứ 3, vậy nên việc trà trộn làm vệ sĩ đứng canh ngoài căn phòng mà chúng đang ở cũng rất dễ dàng.
Và khi xảy ra hỗn chiến trên tàu, để tránh thương vong, Chu Nhất Dương đã bảo người của mình và người của Phương Lam tấn công vào phần mềm, đối phương sẽ chỉ bị thương chứ không bị mất mạng.
Chờ đến khi bên đối phương đã thất thủ, trực thăng do Chu Nhất Dương điều tới sẽ đến đưa cậu và Phó Dật Thần đi.
Chỉ là, cậu không ngờ được vì bảo vệ cậu mà Phó Dật Thần bị thương.
Cậu vừa tự trách bản thân vừa trách Phó Dật Thần ngốc.
Trên trực thăng không có bác sĩ, Chu Nhất Dương cố nén cơn khó chịu trong lồ ng ngực, băng bó tạm thời cho Phó Dật Thần.
"Anh đã thấy em đánh nhau rồi đúng không? Em sẽ không thể nào bị thương được đâu, nhưng tại sao lúc