Bên ngoài vùng chiếu phó bản "Sơn Vương Điền Nam", một đợt phong tỏa kéo dài chưa từng có đã sớm kéo lên.
Phó bản bốn sao sắp kết thúc, dấu hiệu Sơn Vương khôi phục ngày càng rõ ràng, cảm giác chấn động núi của Điền Nam không ngừng gia tăng.
Từ khi Vệ Ách và đoàn ngựa thồ họ Thốn nhúng tay vào cuộc xung đột giữa Sơn Chủ và Ba Xà, Cục kiểm sát Quái dị đã phân tích ra lý do tại sao cậu làm như vậy, mọi người đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Người của cục kiểm sát, 90% chuyên viên từ cấp B trở lên đều được triệu tập tới tuyến phong tỏa phó bản Điền Nam.
Dân cư trong vòng hơn trăm dặm đã sơ tán về phía sau với tốc độ nhah nhất.
Trong vùng núi nghèo Điền Nam, có một bức tường ánh sáng trong suốt nối liền trời và đất.
Khi chân thân "Sơn Chủ quỷ Mạt Man" hiện ra trong phó bản, tiếng động núi rung ở Điền Nam lập tức từ khu vực phó bản truyền ra ngoài khu vực.
Sắc mặt của những nhân viên đóng quân ở tuyến phong tỏa đều trắng bệch, họ chưa bao giờ gặp phải tình huống kh ủng bố như vậy —— phó bản còn chưa kết thúc, tiếng quỷ quái khôi phục cũng đã vang dội như ngày tận thế.
Khó có thể tưởng tượng, Sơn Vương Điền Nam khôi phục thực sự thì sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến nền văn minh nhân loại.
Đó là một trận động đất cấp 7 hay 8 không thể kiểm soát được? Hay trực tiếp hơn là nuốt sạch mọi người trong toàn bộ khu vực phó bản làm vật tế?
Tiếng núi vang ầm ầm, cách hơn mười cây số cũng có thể nghe thấy tiếng núi vang từ hơn mấy chục km.
Mặt đất dưới chân không ngừng chấn động.
Trên màn hình giám sát năng lượng, những chấm đỏ tượng trưng cho quỷ quái khôi phục đã lan rộng khắp vùng nội địa Điền Nam, dày đặc đến mức không thể đếm xuể.
Màu đỏ tươi của "Sơn Chủ" ở trung tâm lan ra phía ngoài giống như mắt động đất, tỏa ra từng vòng tròn dao động năng lượng nguy hiểm.
(*) Khu vực có cơn địa chấn được gọi là "earthquake eyes" (mắt động đất).
"Cấp năng lượng —— cấp bốn, cấp năm...!Cấp bảy!" Sắc mặt của chuyên viên phụ trách giám sát thiết bị sắc mặt trắng bệch, ngón tay không ngừng run rẩy.
Hai tiểu đạo sĩ phái Chính Nhất mà Giải Nguyên Chân từng dẫn đến Phúc Kiến, đứng trong lều cắm trại với vẻ mặt kiên quyết, mỗi người cầm một thanh kiếm gỗ đào trong tay.
Sau khi Giải Nguyên Chân tiến vào phó bản thì chỉ có hai người họ là người trẻ duy nhất trong phủ Thiên Sư có thể giải quyết việc vặt vãnh với cục kiểm sát.
Họ phải bảo vệ các chuyên viên thông tin không có khả năng đặc biệt của cục kiểm sát, mà còn phải điều phối nhiều người chạy về phía Tây Nam.
Lúc này, ầm ầm, ầm ầm —— tiếng sấm rền cuồn cuộn nổi trong núi, mây đen đ è xuống Thập Vạn Đại Sơn của Điền Nam.
Cây cối xung quanh doanh trại lại đột nhiên gãy đổ.
Bức tường ánh sáng phong tỏa của phó bản bốn sao dường như không thể chống chọi được với quỷ thần cấp thứ tai đang khôi phục, trước khi phó bản còn chưa kết thúc thì từng tầng gợn sóng ánh sáng không ổn định đã xuất hiện.
Chấn động không ổn định trên tường phong tỏa ánh sáng ngày càng nhiều, càng ngày càng rõ ràng, tâm trạng mọi người cũng ngày càng căng thẳng và nặng nề.
Ai cũng không biết cấp quỷ thần thứ tai của phó bản bốn sao một khi sống lại ở hiện thực thì sẽ có bao nhiêu kh ủng bố, nhưng ít nhất họ cũng phải bảo vệ đường dây an toàn, ngăn chặn làn sóng tác động đầu tiên.
Dân chúng trong vùng chiếu phó bản không thể làm gì được, nhưng ngoài khu phó bản, đa số người dân ở khu vực xung quanh đã tạm thời sơ tán.
Tuy nhiên, khi dao động năng lượng tăng lên, khu vực nguy hiểm chỉ định tiếp tục bị sơ tán.
Người và phương tiện giao thông chen chúc trên đường cao tốc trên núi.
Ngay khi tiếng sấm vừa nổ, núi vừa vang lên, trong xe buýt liền phát ra từng đợt sợ hãi thét chói tai.
Trong tiếng núi ầm ầm, tường sáng bắt đầu lóe lên, giống như màn hình khóa sắp bị đánh nát.
Điều đáng sợ hơn nữa là bướm ma, dơi máu và quỷ quái cấp một hai khác đều lan rộng khắp khu vực phó bản, dường như đã cảm nhận được mùi máu tụ tập của người sống.
Chúng thành đàn thành bầy xuất hiện trên tuyến phong tỏa phó bản, bắt đầu liên tục va vào tường ánh sáng, cảnh tượng vô cùng khủng khiếp và kinh hoàng.
Hàng ngàn hàng vạn bướm ma màu nâu đen nhào vào tường ánh sáng, đôi mắt nhỏ màu đỏ nhìn chằm chằm người sống bên ngoài.
Tiếng vỗ cánh của lũ dơi máu tụ lại thành một đợt thủy triều.
Các chuyên viên cục kiểm sát đổ đầy mồ hôi, mà trưởng cục Vương Hạ Hà đang chạy tới Tây Nam với các chuyên viên, ông chộp lấy bộ đàm ra lệnh cho các chuyên viên phía sau: "Dây an toàn lui về phía sau một ngàn mét!"
"Sơ tán xa hơn!!! Đảm bảo đưa mọi người rời đi an toàn!"
Ngay khi Vương Hạ Hà khàn giọng rống to, chuyên viên cục kiểm sát hét lên một tiếng "tổ trưởng Vương", tường sáng khu vực phong tỏa phó bản vỡ tan trong tiếng sấm.
Cùng lúc đó, tiếng nhắc nhở lạnh lẽo của hệ thống Quỷ Thoại nổ vang.
[Phó bản bốn sao "Sơn Vương Điền Nam" vượt ải thành công!]
Núi lay đất lắc, chuyên viên cục kiểm sát bước về phía trước, đàn bướm ma trào ra từ sau tường sáng rồi lại dừng lại cùng một lúc.
Mọi người đồng thời ngẩng đầu lên, không biết sẽ nhìn thấy gì.
Đó là Sơn Vương khôi phục, hay là...
Ngay sau đó, tiếng chuông đồng vang lên, ánh sáng vỡ tan đầy trời, bướm ma và dơi máu hóa thành những mảnh vụn.
Phong tỏa dỡ bỏ, mọi người trông thấy thần linh trấn giữ núi non:
—— trong vô số ánh sáng, có một bóng rắn khổng lồ không thấy giới hạn nằm trên dãy núi.
Con rắn khổng lồ ngẩng đầu lên, từ vảy của nó phát ra hàng nghìn tia sáng.
Bất cứ nơi nào ánh sáng đi qua, bầy quỷ quái dày đặc như bướm ma và dơi máu đều bị đông cứng tan thành tro bụi rồi rơi xuống dãy núi.
Bóng ảnh của Ba Xà chỉ xuất hiện trong chốc lát, xóa đi bầy quỷ quái cấp thấp nhiều nhất trong một lần.
Sau đó, bóng ảnh của con rắn trong bóng sáng của ngọn cờ chìm xuống như quặng mỏ.
Nó hòa tan từng chút một, dung nhập vào các dãy núi lớn ở Điền Nam.
Ngay khi bóng ảnh của Ba Xà vừa tan vào dãy núi dốc về phía nam Điền Nam thì các trận động đất trên núi ở Điền Nam lập tức dừng lại, đá lăn và cây cối không còn rơi xuống từ sườn núi nữa.
Trên bản đồ, các chấm đỏ tượng trưng cho quỷ quái khôi phục bị xóa đi một mảng lớn.
Chỉ còn lại những chấm đỏ cấp cao hơn có thể gọi là cấp độ "tinh anh".
Mà lúc này bóng ảnh của đại xà đã biến mất, nhưng trên dãy núi mà vừa nãy đại xà đã nằm vẫn còn những lá cờ núi sáng ngời.
Những ngọn cờ núi di chuyển, nhanh chóng dời từ nơi cao đến nơi thấp như một đội ngũ đoàn ngựa thồ mạnh mẽ và nhiệt tình, lao từ đỉnh núi đến thung lũng sông, lao tới tất cả những nơi cần họ.
***
Một thị trấn nhỏ ở Điền Nam nằm dưới chân núi là một trong những vùng chiếu phó bản "Sơn Vương Điền Nam".
Thị trấn nhỏ vốn dựa vào du lịch để kiếm sống và giữ lại nhiều tòa nhà làng dân tộc thiểu số cổ kính.
Từ sau khi bị rút vào vùng chiếu phó bản, người trong thị trấn đều hoảng loạn, đóng cửa không ra, nhưng điều kinh khủng quỷ quái là, dù có đóng cửa không ra thì vẫn sẽ chết sau khi phó bản vừa kết thúc.
Mạng người khó thoát khỏi số trời!
Bướm ma dày đặc và dơi máu xếp chồng lên nhau trên cửa sổ.
Một đôi mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm vào người một nhà trong phòng đang sợ hãi tột độ.
Người lớn ôm đứa bé, đứa bé bên cạnh cha mẹ.
Cả nhà chen chúc trong một căn phòng, chờ đợi thời khắc phán quyết số phận.
Điều khiến quận nhỏ này trở nên tuyệt vọng hơn những nơi khác là trong quá trình đẩy tiến độ của phó bản [Sơn Vương Điền Nam], có quá nhiều điều quỷ quái liên quan đến Sơn Vương đã khôi phục ở một số khu vực Điền Nam.
Bọn họ ở gần núi, quỷ quái xuất hiện ở đây không chỉ là dơi máu và bướm ma mà còn là một "Sơn Quái" khổng lồ xuất hiện ở trung tâm thị trấn, tìm được người sống trong các ngôi làng rồi rình mò từng nhà.
Cư dân thị trấn trốn trong nhà không thấy rõ toàn cảnh của nó, nhưng hàng đêm đều có thể nghe thấy tiếng ầm ầm của nó đi tới đi lui trong thị trấn.
Theo đánh giá của chuyên viên chi nhánh cục kiểm sát thì nó là một quỷ quái đã đạt đến cấp huyết sát.
Đừng thấy quỷ quái cấp huyết sát trong phó bản chỉ tính là "quỷ quái tinh anh" một chút, nhưng trong hiện thực cũng đủ sức gây ra một thảm họa đầy máu me ở một huyện thành nhỏ.
Người bình thường và chuyên gia dưới cấp C đều không có cách nào đối phó với bọn chúng.
Theo tiến độ không ngừng gia tăng của phó bản, mọi người còn thỉnh thoảng trông thấy một bàn tay xanh đen rỉ mủ bám vào tường, cào ra hàng loạt vết nứt khiến người ta đập nhanh.
Ngay giây phút phó bản tiến độ vượt qua 99%, bướm ma và dơi máu bao phủ ở trong thị trấn phát ra âm thanh khiến người ta sởn gai ốc —— bọn chúng bắt đầu tấn công kính và cửa sổ, không thể chờ đợi được để uống no máu tươi người sống.
Giữa tiếng kính va đập, mấy đứa nhỏ trong phòng bị người lớn che miệng, phát ra những tiếng nức nở mơ hồ.
"Rắc" một tiếng, một vết nứt xuất hiện trên kính.
Mọi người trong phòng đều chấn động, ngay cả người lớn cũng không giấu được tiếng khóc thút thít của mình.
Mắt thấy dơi và bướm ma sắp chen vào trong phòng thì một luồng ánh sáng chói mắt lướt qua, lũ dơi và bầy bướm biến thành từng đám bồ hóng như bị mặt trời đốt cháy.
Đứa trẻ đối diện cửa sổ mở to đôi mắt tròn xoe.
Người lớn cũng mở to mắt, một niềm hy vọng không kiềm chế được mà trào ra từ tận đáy lòng —— đây là dấu hiệu phó bản vượt ải thành công, quỷ quái bị trấn áp? Người lớn thoát chết trong gang tấc, bàn tay bất giác buông lỏng ra, trẻ con không hiểu chuyện nắm lấy tay bọn họ hét to:
"Mẹ, con dơi! Con dơi không còn nữa!"
"Suỵt! Suỵt suỵt!" Người lớn hoàn hồn, vội bịt miệng đứa bé lại: "Cẩn thận dẫn Sơn Quái tới đây!"
Vừa dứt lời, trên tường vang lên tiếng ầm ầm, gạch rơi xuống, một móng vuốt màu đen và thối rữa chui vào từ trong vết nứt, mủ chảy ra từ móng vuốt.
Người một nhà vừa rồi còn ngạc nhiên mừng rỡ liền hét lên, ôm con chạy về phía đầu bên kia của ngôi nhà.
Móng quỷ chộp lấy vách tường, rầm một tiếng, nửa bức tường còn lại cũng bị phá hủy.
Ngay sau đó, một móng vuốt to màu xanh đen chảy đầy mủ thối vươn ra tóm lấy một đứa trẻ ở giữa một gia đình.
Đứa bé la hét, người lớn của đứa bé lấy hết can đảm để ngăn đứa bé lại phía sau.
Mùi hôi thối lạnh lẽo bốc thẳng tới, đúng lúc móng vuốt to sắp bắt được người sống.
Bọn họ nghe thấy tiếng chuông của lừa la.
Đinh linh linh —— đinh linh linh ——
Trong tiếng chuông lừa la, bỗng dưng vang lên từng tiếng roi vang dội.
Một bóng mờ của đoàn ngựa thồ không có người xuất hiện ở trong thị trấn.
Quỷ quái lang thang bên người phòng người sống lại giống như đã bị quất bằng roi vô hình, rút hết sức lực rồi teo tóp chỉ còn mảnh da.
Trong tiếng vó ngựa đi vòng quanh nhà, bọn chúng tự động cuộn tròn rơi về phía đoàn ngựa thồ, trở thành từng "hàng da thuộc bằng quỷ" trên lưng lừa la.
Đội ngũ lừa la vận chuyển từng tấm da quỷ, ngậm lá cờ tiếp tục chạy đến địa điểm tiếp theo.
Vô số cờ núi tung bay trong dãy núi Điền Nam, trên lưng lừa la không có bóng dáng của trai tráng Vân Nam.
Thế nhưng bộ dáng đội ngũ lừa la bôn ba vẫn như có ai đó đang vung roi hò hét, đồng hành cùng chúng nó.
Chúng nó là sơn binh do tân thần linh tọa trấn phái đến.
** ***
Trong phòng livestream, hình ảnh vẫn đang chậm rãi hiện ra.
Khác với đoạn kết của phó bản "hương hỏa Mân Nam", lần này hình ảnh xuất hiện đầu tiên sau khi kết thúc phó bản không phải màn nối tiếp cảnh lũ quỷ quái hoành hành trong phó bản.
Mà là quá khứ của đoàn ngựa thồ họ Thốn.
Trong tiếng lừa la, lá cờ viết bằng lối chữ Lệ xuất hiện trên đường vòng quanh núi ở Điền Nam, hơn một ngàn thớt lừa la hành quân ngày đêm chở hàng trên tuyến Vân Nam - Tây Tạng.
Đoàn ngựa thồ treo một lá cờ bắt mắt, Thốn Đạo Hưng trẻ tuổi một chút đi theo sau người cha đang cắn túi thuốc lá, cưỡi ngựa đuổi theo cha mình học cách làm một "người chỉ huy đoàn ngựa thồ".
Đó là làm thế nào để đối phó với "rắc rối" với đoàn ngựa thồ khác, làm thế nào nhìn đám mây phán đoán thời tiết, làm thế nào để tính toán nơi để đến tối nay dựa trên tình trạng của lừa la.
Có rất nhiều thứ, nhưng điều đầu tiên và quan trọng nhất chính là khi ra ngoài gặp phải chuyện có thể giúp thì phải giúp một tay.
"Đoàn ngựa thồ chúng ta là người đi núi.
Đáng tiếc khi đi núi thì phải ngủ trong rừng núi hoang vu, nhưng nếu may mắn chúng ta có thể tìm được một ngôi làng được người ở đó mời nghỉ ngơi một đêm."
"Nếu người xứ khác bằng lòng cho khách lạ ở lại thì đó là vì người ta có tấm lòng nhân hậu! Một khi nhận lòng tốt của ai đó, thì chúng ta phải báo đáp lòng tốt của người ta."
"Vì vậy đi núi vận chuyển hàng hóa, nếu gặp ai đó có thể giúp đỡ thì nên giúp một tay..."
Trên con đường núi quanh co, thủ lĩnh đoàn ngựa thồ già đang luyên thuyên dạy "thủ lĩnh" tương lai của đoàn ngựa thồ.
Chỉ khi làm như vậy thì con đường (*) của đoàn ngựa thồ mới có thể thịnh vượng, hàng hóa kinh doanh mới có thể đổ về, nghề nghiệp của đoàn ngựa thồ mới tồn tại được lâu dài.
Người cha già đã dạy đạo lý trăm năm của đoàn ngựa thồ cho con mình là Thốn Đạo Hưng, Thốn Đạo Hưng lại dạy đạo lý này cho con trai mình là Thốn Dịch.
(*) Gốc là đạo, có nghĩa là con đường cũng có nghĩa là đạo đức.
Cờ hiệu của đoàn họ Thốn treo trong rừng rậm vùng núi hẻo lánh.
Quả thực đoàn họ Thốn có rất nhiều "quy