Boss Quỷ Thoại Đầu Tiên

49: Sơn Vương Điền Nam


trước sau


Đan dược
***
Khí lạnh dâng trào trong máu thịt, sự thèm khát không thuộc về mình đột nhiên tăng vọt lên.

Trong phút chốc, thế giới trước mắt Vệ Ách đột nhiên thay đổi, màu sắc thay đổi chóng mặt, sặc sỡ lại vô cùng ô nhiễm.

Trong vòng xoáy màu sắc sặc sỡ, hai vầng sáng một trái một phải hết sức rõ ràng.
Cảm xúc do hai quầng sáng mang lại hoàn toàn khác nhau.
Một loại khinh miệt chán ghét như trông thấy vật không sạch sẽ.
Còn lại là sự thèm khát xen lẫn soi mói lạnh lẽo.
Ăn một cái, nghiền nát cái còn lại...!những suy nghĩ mạnh mẽ cao ngạo của hắn điều khiển thần kinh của Vệ Ách.

Mồ hôi lấm tấm rịn ra từ trán, khóe môi Vệ Ách kéo căng ra sắc bén như lưỡi đao.

Một áp lực quỷ dị từng xuất hiện trong "điện Tam Quan" tràn ngập trong căn phòng.
Không gian căn phòng trở nên tối tăm không thể giải thích được, ánh sáng của chiếc bàn hương cũ dày đặc và lờ mờ, khí vận đen kịt tràn ngập các góc phòng.
Đường La không hề hay biết, giống như Giải Nguyên Chân khi ấy vẫn giới thiệu từng món đồ đã chuẩn bị sẵn.
"Đồ cũ này từ hội thương mại biển Nam, nằm trong xác chết trên núi, cách sử dụng nó đã được đính kèm với ghi chú ở phía sau."
"Thứ hai là một món đồ từ Tứ Châu...!Thổi một lần có thể triệu hồi ba con quỷ nhỏ cho cậu sử dụng."
"Còn chiếc mai rùa này không biết đến từ đâu, nó được thờ phượng tại miếu Hoàng Đại Vương, khi miếu bị phá hủy trong thời loạn đã chảy tới Nam Dương."
Tổng cộng có bốn thứ.
Tất cả đều được đặt trên tấm vải nỉ màu đỏ sẫm.
Bên trái là Tôn Thanh Ngọc Huyết Quan Âm, toát ra khí tức hung hãn.

Món thứ hai là sáo xương dài, món thứ ba là một mai rùa có kích thước bằng lòng bàn tay khắc phù văn, món thứ tư là đan được có hoa văn màu tím.


Bàn tay của Đường La di chuyển đến đan dược màu tím cỡ trứng ngỗng cuối cùng.
"Món cuối cùng này..."
Trong không trung vươn ra một bàn tay trắng lạnh, đậy nắp hộp bạc lại.
Đường La như một con rối máy móc không ổn định ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thanh niên tóc bạc mặc đồng phục đen không biết từ nào đã đứng dậy, khuôn mặt bị mái tóc bạc che khuất.
Một tay cậu đè lên nắp hộp bạc, mu bàn tay trắng nõn lộ ra gân xanh, từ cổ tay đến khuỷu tay đến bả vai đều ở trong trạng thái căng thẳng kỳ dị đáng sợ.
"...!Cái cuối cùng là." Giọng điệu của thuyền vương Đường La ngập ngừng giới thiệu.
"Thanh niên" "chậm rãi nghiêng đầu, đôi mắt đỏ sậm trong bóng tối liếc tới.
Bàn bát tiên sau lưng Đường La, đầu nhàng bốc lên ngọn lửa.
Một nỗi sợ hãi không có lý do trỗi dậy, tuy suy nghĩ không rõ ràng lắm, nhưng thuyền vương Đường La vẫn theo bản năng lui về phía sau mấy bước, hơn nữa khi bị "thanh niên" liếc tới, ông đã dời mặt sang chỗ khác trước một bước.
Khi giám đốc căn cứ trở lại, ông đã thấy bóng dáng của Vệ Ách đâu, thuyền vương Đường La mặc đường trang trong căn phòng, chẳng nói chẳng rằng.
Giám đốc căn cứ còn tưởng rằng hai người nói chuyện không hợp, tính nết đó của thuyền vương chọc giận Vệ Ách, đàm phán không thành công.
Ông không nhịn được hỏi: "Sao vậy? Đứa bé Vệ Ách đó nhìn bề ngoài lạnh lùng nhưng thực ra khá dễ nói chuyện, ông đã làm gì khiến người ta đi luôn rồi à?"
"À, đâu có, bình thường mà." Thuyền vương Đường La giống như là vừa mới chực tỉnh rồi lắc đầu, ông thoáng liếc nhìn ba nén hương trên bàn, chẳng biết từ lúc nào đã cháy đến ngọn.

Đường La thấy vậy ôi chao một tiếng: "Sao hôm nay nhang cháy nhanh thế?"
Ông vừa lẩm bẩm vừa vội tiến lên cắm lại ba nén hương, nhưng ông không chú ý là —— hoặc là nói, có điều gì đó ngăn ông phát hiện ra rằng chữ viết trên linh bài sau nén hương đã ảm đạm hơn trước rất nhiều.
—— ——
Trong ký túc xá chuyên viên đặc biệt cấp S chiếm cứ một tầng riêng biệt bên hông của căn cứ.
Sương mù dày đặc tuôn ra, bao trùm toàn bộ phòng ngủ.

Những sợi xích rỉ sét màu đỏ sậm như những con rắn mảnh mai ẩn hiện trong sương mù.
Mu bàn tay gầy guộc trắng nõn của thanh niên nện vào trong lớp vải mềm mại.
Vệ Ách nửa ngã xuống giữa chăn, chiếc eo thon, bờ vai và hai tay đều bị sương mù và xiềng xích màu đỏ quấn chặt.
Sương đen tràn ra biến mất trong bộ đồng phục đen và ngay ngắn của của cục kiểm soát, còn sợi xích sắt đỏ rỉ từ cổ áo và cổ tay áo lần lượt tuôn ra rồi liên tục tiến vào cơ thể Vệ Ách.
Cổ tay Vệ Ách bị cả hai siết đến đỏ ửng.
Cậu ngửa cổ ra sau, cắn chặt hàm răng, chân dài giẫm lên mặt đất —— quỷ vật và xiềng xích xuyên qua cơ thể cậu, bất kể là trước hay sau, đẳng cấp không khác nhau, đều là vật cao ngạo không màng đến sinh tử của vật chứa.
Hai ý thức hoàn toàn khác nhau đang cạnh tranh để trở thành kẻ đầu tiên kiểm soát cơ thể của Vệ Ách.

Chiếc hộp bạc Đường Lạc mang tới bị ném sang một bên, nắp hộp mở ra, bốn món đồ bên trong rơi ra ngoài, tất cả đều rơi xuống giường.
Cũng không biết người dưới tay của thuyền vương Nam Dương đã làm gì, vậy mà vơ vét tới hai món đồ có tính chất hoàn toàn trái ngược!
Một thứ cần thiết cho sợi xích sắt màu đỏ gỉ, thứ còn lại cần thiết cho tượng thần quỷ vật.
Sợi xích sắt đỏ rỉ và tượng thần quỷ vật đều cần và ghét thứ khác nhau, sức mạnh của cả hai đụng độ xung đột gay gắt trong cơ thể Vệ Ách.

Luồng khí âm lãnh và nóng bỏng đan xen với nhau, Vệ Ách có cảm giác cơ thể của mình sắp bị nghiền nát từng chút một, cậu không khỏi cắn chặt răng, trán tràn đầy mồ hôi.
Sau khi trở về quê hương quen thuộc, tâm thái yên ổn mấy ngày nay lại bắt đầu dấy lên cơn hung bạo trong đau đớn dữ dội.
Nếu biết chỉ là nhân tiện đi gặp Đường La một lần, lại chọc vào một chuyện như vậy, Vệ Ách nhất định phải làm thịt ông trước rồi tính sau!
Chẳng cần biết thuyền vương Đông Nam hay thuyền vương.
Tấm chăn xếp chồng gọn gàng theo thói quen của Vệ Ách lúc này đã hoàn toàn lộn xộn, mục tiêu của sương đen rất rõ ràng —— hắn muốn điều khiển Vệ Ách nuốt viên thuốc tím ấy, sau đó phá hủy giáp cốt xanh đậm mà hắn ghét và khinh thường đó.

Còn ý đồ của sợi xích đỏ rỉ hoàn toàn trái ngược ý định của hắn.
(*) Giáp cốt văn hay chữ giáp cốt là một loại văn tự cổ đại của Trung Quốc thời nhà Thương, được coi là hình thái đầu tiên của chữ Hán, cũng được coi là một thể của chữ Hán.

Giáp cốt văn mỗi giai đoạn đều có sự khác nhau, giáp cốt văn thời Vũ Đinh được xem như hoàn chỉnh nhất, và cũng có số lượng lớn nhất được phát hiện.
Dù sao hôm nay cũng phải nuốt một thứ, Vệ Ách thà để cho Chủ Thần cảm nhận được mùi vị bị người khác ép buộc khống chế còn hơn.
Vệ Ách xoay người, giãy giụa lấy mai rùa xanh đen rơi trên mặt vải.
Vừa mới nắm vào tay, cậu đã cảm giác được hơi thở ấm áp nhè nhẹ, còn mật chú trên xích sắt gỉ đỏ ngay lập tức trở nên mạnh mẽ hơn.
Sương mù dày đặc giống như dây thừng thực chất lập tức quấn lấy cổ tay Vệ Ách, mạnh mẽ kéo cậu về phía sau.

Dây xích sắt gỉ đỏ giống như một con rắn lập

tức trượt khỏi tay áo cậu, quấn quanh khuỷu tay tái nhợt, trượt ra khỏi đường viền cổ áo sẫm màu.
Hai lần không có lựa chọn, Vệ Ách bất chấp nhét giáp cốt xanh đen không biết dùng để làm gì cho vào miệng, cắn mạnh xuống.
Ngay khi vừa cắn miếng đầu tiên, Vệ Ách suýt nữa đã bị sức nóng kỳ lạ mạnh mẽ vọt đến sặc ra nước mắt.
Không biết có phải do hai luồng sức mạnh trong cơ thể có sở thích khác biệt với thứ này hay không, gương mặt Vệ Ách vô cảm vừa cắn chặt, vừa không tự chủ được ứa ra nước mắt giữa ghê tởm và tham lam.
Cùng với chiếc mai rùa bị cậu cắn vỡ, xiềng xích sắt đỏ rỉ trong cơ thể cậu xảy ra thay đổi nhỏ —— mật chú trên xiềng xích trở nên phức tạp hơn, ánh sáng của mật chú ngày càng đậm hơn.

Mà thần tượng quỷ quái bị dây xích phong ấn trong cơ thể Vệ Ách bị ép đến mơ hồ ảm đạm.
Sức mạnh của mật chú dường như đang xâm nhập vào bên trong, chiếc mai rùa này có tác dụng tăng cường phong ấn của hệ thống Quỷ Thoại trong cơ thể Vệ Ách.
Các khớp ngón tay Vệ Ách trắng bệch, quả quyết nhét toàn bộ mảnh giáp cốt vào trong miệng, cậu ngửa đầu nuốt thẳng xuống.

Giáp cốt vừa vào miệng, xiềng xích trong cơ thể sáng ngời, sức nóng còn khó chịu đựng hơn trước.

Vệ Ách phát ra tiếng rên trầm đục từ trong cổ họng, mồ hôi to như hạt đậu trên trán theo đó không ngừng lăn xuống...
Chỉ cần kiên trì một lúc, khóa máu có thể hoàn toàn trấn áp Chủ Thần...
Tượng thần quỷ vật bị giam giữ lại không ngồi chờ phong ấn tăng mạnh.
Lập tức bộc phát ra từng cơn rét lạnh hoàn toàn đối lập.
Hai sức mạnh hoàn toàn khác nhau trong cơ thể đang đối đầu kịch liệt với nhau.
Dù cho sức mạnh của hệ thống Quỷ Thoại là chiều không gian thấp hơn nữa, hay sức mạnh của Chủ Thần yếu đi do bị thương nặng đến đâu, thì cũng không phải điều người phàm bằng xương bằng thịt có thể gánh chịu.

Vệ Ách đột nhiên trở mình, quỳ rạp xuống đất, hai tay nắm lấy mép giường, mái tóc bạc như thác nước xõa xuống ——
Chỉ cần kiên trì thêm chút nữa...!chỉ cần nhịn thêm một lát nữa...
Thấy giáp cốt rơi vào trong cơ thể sắp bị xích sắt rỉ sét hấp thụ hoàn toàn, trấn áp quỷ quái.

Dây xích vang lên lạch cạch trong phòng, một bóng máu và đáng sợ xuất hiện phía sau Vệ Ách mà không báo trước.

Sau khi Vệ Ách nuốt chiếc mai rùa có khắc chữ giáp cốt kia, trên hỷ bào đỏ rực của hắn liên tục xuất hiện những phù văn quỷ dị, hệt như chúng đang chống lại những xiềng xích màu đỏ rỉ sét đã được tăng cường sức mạnh.
Ngay khi bóng máu xuất hiện, ký túc xá của Vệ Ách bỗng như bị cắt đứt với thế giới bên ngoài.
Không một âm thanh nào từ thế giới bên ngoài có thể lọt vào.
Căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh như chết.
Vệ Ách không có sức lực để quay lại, nhưng cậu có thể cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ sau lưng mình.
"Cút về ——" Vệ Ách thấp giọng gầm nhẹ một tiếng, vươn tay quấn lấy xích máu định kéo Chủ Thần về trong cơ thể.
Tà vật lại nắm chặt tay Vệ Ách, một tay ôm lấy thân thể gầy gò của thanh niên, tay kia điều khiển thanh niên lấy dây xích máu quấn lấy đan dược màu tím đó.

Hắn ở sau lưng nửa đè Vệ Ách, trông có vẻ như Vệ Ách được hắn ôm vào lòng, do hắn cầm tay, chủ động cầm lấy đan dược tỏa ra mùi kinh khủng đó.
Hoa văn màu tím đen trên bề mặt đan dược hơi vặn vẹo rồi tan chảy.
Trời mới biết đan dược đó rốt cuộc luyện thành từ cái gì, sau khi hoa văn trên bề mặt tan chảy, bắt đầu phát ra mùi tanh tưởi khó tả, khiến người ta không tự chủ được cảm thấy buồn nôn.
Đan dược ngày càng gần, dự cảm chẳng lành ngày càng mạnh —— không thể nuốt, tuyệt đối không thể nuốt thứ này.


========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngoan Ngoãn Học Cách Làm Chồng Em
2.

Cô Dâu Bảy Tuổi: Làm Dâu Âm Phủ
3.

Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
4.

Nhà Có Tiểu Lang Quân Xinh Đẹp
=====================================
Vệ Ách dùng hết sức vùng vẫy, nhưng quỷ vật nhìn như triền miên lại nắm lấy cổ tay cậu càng lạnh lẽo và mạnh hơn.

Trước mặt Thần, nhân loại giãy giụa không khác gì sâu kiến.
Tay kia của quỷ vật vốn đang ôm lấy thân thể Vệ Ách, kìm kẹp cậu.
Lúc này, cánh tay của hắn kẹp chặt thanh niên trong lòng, dùng ngón tay siết chặt quai hàm của cậu, bóp mở hàm răng đang nghiến chặt của thanh niên.
Đan dược màu tím đen sặc mũi bị đẩy mạnh vào trong miệng, thanh niên lập tức giãy dụa lại bị quỷ vật kiên quyết giam cầm ở trước người, theo đan dược màu tím đen to bằng quả trứng vịt bị đẩy mạnh vào từng chút một, cánh môi của thanh niên tóc bạc dần sưng đỏ lên, ánh nước như sợi tơ tràn ra.

Kích thước của đan dược còn khó nuốt hơn giáp cốt, cũng càng có vị lạ hơn.

Các khớp ngón tay của Vệ Ách trở nên trắng bệch, cố sức vùng vẫy, nhưng quỷ vật đã đè chặt hàm dưới của cậu bằng đầu ngón tay lạnh lẽo, ép cậu phải há miệng rộng hơn.
Một người một quỷ áp sát vào nhau đến không có khe hở, mái tóc đen nhánh mượt mà của quỷ vật mặc hỷ bào rủ xuống bên vai Vệ Ách, xen lẫn với mái tóc bạc của cậu.
Sương mù dày đặc cuồn cuộn trong phòng, âm thanh rất nhỏ trong miệng Vệ Ách bị đan dược màu tím chặn lại.

Cậu nửa quỳ ở trong lòng của quỷ vật, bị ép phải ngẩng đầu lên, bàn tay trắng nõn vốn đang vịn mép gỗ buông thõng bên góc hỷ bào đỏ rực của Thần Lang.
Đôi môi hơi lạnh của quỷ vật dán vào vành tai thanh niên, dùng một ngón tay đẩy viên đan dược hoàn toàn vào trong cánh môi mỏng nhỏ nhắn đỏ ửng của thanh niên..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện