Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh

Chương 23


trước sau

BỨC TRANH ẤY EM VẼ VÌ ANH


Chương 23: Thân thế

Lâm Đế bước lên bậc thang, đi thoáng qua bên người Lâm Trứ, Lâm Trứ ngậm điếu thuốc đuổi theo bước chân Lâm Đế, nói: “Ông nội ở trên lầu.”

Lâm Đế đi lên lầu.

Đối với anh nơi này không hề quen thuộc, Lâm Trứ ở phía sau chỉ đường cho anh: “Lầu hai chỉ có một mình tôi ở, ông nội ở lầu ba, phòng của cậu cũng ở lầu hai.”

“Tôi không tính trở về đây.” Lâm Đế nói.

Lâm Trứ cười một cái, “Đều đã vào cửa nhà… suy nghĩ của cậu tôi cũng biết một chút, ở phía sau chống lưng vẫn tốt hơn chứ.”

Lâm Đế nhẹ nhàng hừ một tiếng.

Đi đến lầu ba, bước chân Lâm Đế hơi khựng lại, anh nhìn cánh cửa của phòng ngủ kia, bên trong chính là Lâm lão gia, chỉ một hành động của ông cũng khiến cả đời anh thay đổi.

Qua hồi lâu, Lâm Đế mới đi về phía cửa, Lâm Trứ đẩy cửa phòng ra, nói: “Ông mới uống thuốc chắc sắp ngủ rồi.”

Lâm Đế không nói chuyện, đi vào, trong phòng thoang thoảng mùi vị thuốc trung y, có một ông lão đeo chiếc kính màu bạc đang ngổi trên giường đọc sách, bìa sách viết hai chữ “Mệnh lý” (1), Lâm Đế nhìn thấy hai chữ này đôi mắt có hơi lạnh lại, ông lão ngồi đó thấy anh tới cũng ngẩng đầu, tháo mắt kính ra.

(1) Mệnh lý: là xem hay dự đoán vận mệnh của con người có thể thể xảy ra trong tương lai. Trong dự đoán vận mệnh gồm hai phần chính đó là Vận và Mệnh.

Ông cháu hai người cứ như vậy mà đối mắt.

Lúc ở bên ngoài Lâm Trứ đã sớm dập tắt diếu thuốc, anh gọi: “Ông nội.”

Ông bỏ cuốn sách xuống, hồi lâu mới nói: “Anh tới làm gì?”

Lâm Trứ nhàn nhạt hỏi lại: “Ông nói đi?”

Đôi mắt của ông xuất hiện vẻ áy náy, nhưng rất nhanh đã bị giấu đi, dường như nó chưa từng xuất hiện, ông nói: “Bây giờ xã hội thượng lưu rất hỗn loạn, không có gia tộc chúng ta làm hậu thuẫn thì sẽ rất khó mà tiến lên.”

Sắp đến độ tuổi phải bước từng bước đến cái chết, Lâm lão gia vẫn không chịu thừa nhận sai lầm mà mình gây ra, Lâm Đế xoa nhẹ khóe môi, anh híp mắt nói: “Cho nên ông cho rằng tôi phải trở về Lâm gia mới đúng sao?”

Lâm lão gia bị sặc, sắc mặt thay đổi, trong lòng ông rõ ràng là áy náy nhưng lời nói đến miệng phát ra lại vẫn luôn ngang ngược, ông nói: “Đây là do chính anh lựa chọn.”

Lâm Đế cười cười, vẫn chưa động đậy gì, lời nói phát ra cũng rất châm chọc: “Vậy ông đưa cho tôi ba ngàn vạn tệ làm gì?”

Lâm lão gia ngang ngạnh nói: “Đây là do anh trai của anh làm, không liên quan đến ta.”

Lâm Đế nghiến chặt hàm răng, cuối cùng xoay người, đi ra ngoài, Lâm lão gia vừa thấy anh quay người đi liền có chút nóng nảy, ông toan bước xuống giường, Lâm Trứ lập tức đi lại đỡ ông, nói: “Ông nội, đâu phải ông không biết nó chờ đợi cái gì…..Sao ông lại không nói ra chứ?”

Lâm lão gia: “Ta…..”

Cứ ‘ta’ một lúc, Lâm lão gia nhụt chí cầm lấy quyển sách lên, không muốn nói nữa.

Lâm Trứ nhàn nhạt nói: “Ông đi ngủ trước đi, tới giờ thì phải uống thuốc.”

“Biết rồi.”

Lâm Trứ đứng dậy đi ra ngoài, bên ngoài cửa không có ai, Lâm Trứ đi đến cầu thang để xuống lầu, xuống dưới anh thấy Lâm Đế đang dựa vào cánh cửa hút thuốc, anh bước đến, nói: “Ở lại nhà ăn cơm chiều đi.”

Lâm Đế kẹp điếu thuốc, “Không có thời gian.”

Lâm Trứ gật đầu, “Để tôi mua cho cậu vé máy bay.”

“Không cần.” Lâm Đế kẹp điếu thuốc đến trước mặt, mắt nhìn chằm chằm vào nó, hai giây sau lại dập tắt, nói: “Đi trước.”

Nói xong liền bước xuống cầu thang, Lâm Trứ cảm thấy tính cách của mình vốn dĩ là lãnh đạm, câu nói giữ người khác lại anh chỉ nói một lần, anh đi theo sau ngăn lại tài xế, bước lên ghế lái ngồi, hỏi Lâm Đế: “Đi đâu?”

“Sân bay.”

Lâm Trứ gật đầu, lái xe ra cửa.

Cứ như vậy mà đến vội vàng, đi cũng vội vàng, Lâm Trứ biết mục đích Lâm Đế đến đây, đây cũng là lần đầu tiên anh chủ động đến Lâm gia, Lâm Trứ nói: “Nếu cậu muốn, hiện tại Lâm gia có thể lập tức công khai thân phận của cậu.”

Đầu ngón tay Lâm Đế vẫn lướt trên di động, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Không cần, chỉ cần cho tôi thời gian, tôi chắc chắn sẽ chứng minh mình xứng đáng với cô ấy.”

Lâm Trứ nhướng mày, một lát sau, anh nói: “Chuyện cậu thu mua khoa học kỹ thuật rất rầm rộ, tôi cũng nghe nói, giá khá cao.”

Lâm Đế không hé răng.

Có lẽ do nóng lòng cầu thành, việc này làm có phần không ổn.

Lâm Trứ đánh tay lái, nói: “Ông nội chính là như thế, từ bốn năm trước, từ trong lời nói của ông không có một câu nào hay về cậu, nhưng ông vẫn im lặng vì cậu làm một số chuyện, việc này cậu biết rõ mà.”

Lâm Đế không đáp, anh vẫn tiếp tục nhìn điện thoại.

Bên trong có tám thông báo gọi nhỡ, và còn rất nhiều tin nhắn WeChat.

……

Lưu Tử Đồng đi đến phía ngoài nhà Lâm Đế, vừa đúng lúc nhìn thấy Đỗ Nhu ngồi trong sân phơi nắng, nghe được Lưu Tử Đồng tới, Đỗ Nhu rất vui vẻ, nắm tay cô, kêu cô ngồi xuống, cười nói: “Dì vẫn đang nghĩ khi nào con quay lại đây đấy.”

Lưu Tử Đồng cầm lấy quyển sách dành cho người khiếm thị trong tay bà, nói: “Dì đang đọc sách ạ?”

“Đúng vậy, để cho qua thời gian thôi.” Đỗ Nhu nói.

“Dạ, con đọc cho dì nghe được không?” Lưu Tử Đồng lật sách, quyển này đúng là đang nói về lịch sử tổng quát của Trung Quốc, lúc trước cô đã từng đọc qua, Đỗ Nhu nói: “Vậy cũng được, dì cứ sờ từng chữ từng chữ cũng có chút mệt. Đúng rồi, gần đây Lâm Đế thế nào?”

“Dạ? Lâm Đế ạ, anh ấy rất tốt ạ.” Nghĩ đến việc điện thoại nhưng chưa anh vẫn không bắt máy, Lưu Tử Đồng dừng một chút, sau đó mới nói.

Đỗ Nhu gật đầu, nói: “Vậy là được rồi.”

“Nó đi theo dì đã quá mệt rồi.” Đỗ Nhu nhỏ giọng nói thầm, Lưu Tử Đồng nắm tay bà, nói: “Bây giờ Lâm Đế rất ưu tú dì ạ.”

Đỗ Nhu cười cười, lại có chút mất mát, “Nó vốn dĩ phải được ưu tú hơn nữa.”

Lưu Tử Đồng nghe ra giọng bà có chút chua xót, nhưng vì ngại ngùng nên không hỏi.

Lật sách, cô bắt đầu đọc cho bà nghe từng mẫu chuyện xưa.

Việc ngồi đọc sách này qua hết một buổi chiều, rất nhanh đã đến 5 giờ, Lưu Tử Đồng đưa Đỗ Nhu về biệt thự, đại sảnh ngày trước cô qua còn trống thì nay đã bày không ít đồ dùng gia đình, người giúp việc nhà bọn họ cũng đã quay lại, Lưu Tử Đồng đưa Đỗ Nhu xong thì liền về nhà, vừa đến trước cửa, di động cô vang lên, cô lấy ra thì nhìn thấy.

Là Lâm Đế.

Tâm tư một buổi sáng liền chùng xuống, cô nhanh chóng tiếp điện thoại.

Đầu bên kia, giọng nói Lâm Đế có chút lạnh: “Em đang ở đâu?”

“Ở nhà ạ.”

“Anh vừa mới xuống máy bay, tới đón anh nhé.”

Lưu Tử Đồng sửng sốt, “Anh đang ở thành phố S ạ?”

“Ừa.”

“Chờ em nhé.” Nói xong, Lưu Tử Đồng cúp điện thoại, đẩy cửa đi vào, cô vội vàng lên lầu, chỉ trong chốc lát đã thay đồ mới, xong lại vội vàng xuống lầu.

Nói với dì Chu là mình đi tới phòng làm việc, sau đó nhanh chóng đi ra cửa.

Chiếc Tesla màu đỏ đã lâu rồi không được khởi động, Lưu Tử Đồng nhanh chóng lái đến sân bay, cô tìm đường tắt để đi, một mạch chạy đến sân bay, đứng trước cửa sân bay, chỉ cần nhìn

một cái đã thấy Lâm Đế đeo khẩu trang và kính râm, anh đang dựa vào cây cột, thân hình cao lớn, sắc trời lúc này cũng sắp chập tối, người khác không nhận ra anh cũng là điều bình thường.

Lưu Tử Đồng chạy đến chỗ anh, bóp còi hai tiếng.

Lâm Đế ngẩng đầu lên, anh đi đến chỗ cô, trên người anh cái gì cũng không có, kéo cửa xe ra ngồi vào ghế phụ.

Lưu Tử Đồng cười hỏi: “Sao anh lại đột nhiên trở về vậy?”

Lâm Đế đưa tay ra vén mái tóc cô: “Nhớ em nên về thôi.”

Tâm Lưu Tử Đồng nảy lên, cô cảm thấy nhiệt phát ra từ đầu ngón tay anh, cô nói: “Đi ăn cơm nhé.”

“Ừa.”

Nơi nhiều người thì cô không dám đi, Lưu Tử Đồng liền lái xe đến phòng làm việc của cô, phía sau đó có một tiệm ăn, tương đối kín, Lân Đế lại nói: “Anh không muốn ăn ở ngoài.”

Tay Lưu Tử Đồng đang lấy chìa khóa xe thì khựng lại, hỏi: “Vậy gọi cơm đến phòng làm việc của em ăn nhé?”

Lâm Đế nhìn cô, “Được.”

Lưu Tử Đồng cười, đẩy cửa xuống xe, hai người vào phòng làm việc, phòng làm việc của cô có hai lầu, lầu một để làm văn phòng, lầu hai vẫn còn một phòng nữa, thường ngày phòng này Lưu Tử Đồng dùng nó để nghỉ ngơi. Trong khoảng thời gian này cô có việc không ở đây, còn trợ lý làm việc xong thì về nhà nên hiện tại phòng làm việc không có ai.

Vừa vào cửa, Lâm Đế đã ôm chặt lấy cô, đẩy cô dựa vào cửa, nhìn cô.

Phía sau lưng Lưu Tử Đồng bị cộm, cô ngẩng đầu cười hỏi: “Anh sao thế?”

Lâm Đế kéo khẩu trang xuống, hỏi: “Ba mẹ em có gây khó dễ cho em không?”

“Không có.” Lưu Tử Đồng không nghĩ anh sẽ hỏi tới việc này, cô đưa tay chạm vào sợi tóc trên trán anh, “Anh cũng biết tin rồi phải không, em không thể làm trợ lý cho anh được nữa đâu.”

Lâm Đế rũ mắt, nhìn đôi môi đỏ  mọng của cô, “Ừ, Triệu Lí nói với anh rồi.”

“Anh thất vọng không?” Lưu Tử Đồng hỏi lại.

“Không thất vọng.” Anh nói, “Anh vốn dĩ không muốn em làm, nhưng mà em phải đi tham ban anh nhiều một chút.”

“Được ạ.” Lưu Tử Đồng cười đáp, đầu ngón tay của cô lướt trên mặt anh rờ một lúc, cô hỏi: “Lúc trưa anh đi đâu đấy? Sao điện thoại lại không mở máy chứ.”

Lâm Đế để ngón tay cô tùy tiện lướt trên mặt anh, hai tay dùng sức, bế cô lên.

Lưu Tử Đồng kinh ngạc ‘a’ một tiếng, cười chống bờ vai của anh, “Cao hơn anh một cái đầu rồi nè, không phải nhón chân nữa rồi.”

Lâm Đế cứ như thế ôm cô đi về sô pha, sau đó anh thả lỏng tay, Lưu Tử Đồng được đặt lên ghế, Lâm Đế giữ chặt cổ cô, tiến đến lấp kín môi cô, đầu lưỡi anh len vào, hôn sâu.

Lưu Tử Đồng hai chân vung vẩy, hất giày cao gót xuống mặt đất.

Sau khi hôn xong, Lâm Đế ngẩng đầu lên nhìn cô, anh nói: “Đỗ Nhu không phải mẹ ruột của anh. Mẹ ruột của anh tên là Trì Thần Văn, là một người mẫu.”

Lưu Tử Đồng sửng sốt.

“Sau đó thì sao ạ?”

Lâm Đế ngồi xuống bên cạnh cô, ôm cô để lên đùi anh, ôm eo cô tiếp tục nói: “Sau khi mẹ anh được gả vào Lâm gia, năm đầu tiên đã sinh ra Lâm Trứ.”

“Lâm Trứ?” Lưu Tử Đồng mở lớn đôi mắt, “Anh ấy đúng thật là anh trai anh sao?.”

Lâm Đế nhàn nhạt nói: “Ừ.”

“Tiếp theo thì sao ạ? Sao anh lại bị lưu lạc bên ngoài vậy?”

Sắc mặt Lâm Đế trầm xuống, nói đến chuyện ngu xuẩn do Lâm lão gia làm ra, hơn nữa còn để chuyện này kéo dài hơn hai mươi năm, ông cứ một mực nói mình không sai.

Ông ấy tin những gì mà lão đại sư nào đó nói, hắn ta nói Lâm Đế mang mệnh sát tinh, hơn nữa lúc đó sự nghiệp nhà Lâm gia lung lay sắp đổ, nên để anh ra đi, sau này không được trở về, vì thế Lâm lão gia đã làm mọi cách để đuổi anh đi.

“Vậy mẹ của anh đâu? Còn ba anh nữa chứ?”

Lâm Đế ôm chặt cô, Lưu Tử Đồng cảm giác tâm tình anh đang dao động, lập tức ôm lấy anh.

Lâm Đế thấp giọng nói: “Lúc mẹ sinh anh thì bị khó sinh, ba của anh thì đang ở nước ngoài không thể trở về kịp, sau khi trở về thì do thân thể không khỏe nên đã sinh bệnh, về sau không tốt lên được, tất cả mọi chuyện đều do ông ấy xử lý.”

Người được nhắc là ‘ông’ này, lại chính là người đã làm ra chuyện ngu xuẩn, ông nội của anh.

“Sau đó thì sao ạ?”

“Mấy năm sau này, khi Lâm Trứ tiếp quản công ty mới biết được sự tồn tại của anh, sau đó lại đến tìm anh.”

Mà ông lão kia, cho đến mấy năm trước Lâm Trứ phát hiện ra chuyện này vẫn như cũ không chịu thừa nhận mình làm sai, bởi vì ông cho rằng mình không sai.

Chuyện năm đó xảy ra đã để cho Lâm Đế đi theo Đỗ Nhu nhiều năm, cũng trong nhiều năm này, anh đã chịu khổ không ít.

Lúc trước Đỗ Nhu chính là bạn thân của Trì Thần Văn, bà vì nuôi dưỡng Lâm Đế nên quyết không lấy chồng.

。。。。。。。。

P/s: ôi hai anh em ruột nên mới có sở thích đóng phim giống nhau =))


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện