Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh

Chương 32


trước sau

BỨC TRANH ẤY EM VẼ VÌ ANH


Chương 32: Tranh của La Dịch

Ba người, hai trong số đó đứng dưới bậc thang, người còn lại ở trên, nhìn nhau, Lưu Tử Đồng lấy lại bình tĩnh, cô đem lời nói vừa rồi nói lại lần nữa cho Trần Châu nghe, còn đem sự việc lúc trước La Dịch giới thiệu bức tranh cho cô, sau đó còn lấy hình cho anh xem, lúc đó cô có chụp một bức lưu vào điện thoại.

Trần Châu nghe xong, kéo cánh tay Lưu Tử Đồng, nói: “Để anh nhìn xem.”

Hai người cùng đi lên bậc thang, tay Chu Mễ Nhã vẫn khoanh trước ngực, đi phía sau hai người, cô ta duỗi tay nắm lấy tay Trần Châu, đôi mắt ai oán: “Anh tin em ấy hay tin em?”

Trần Châu ngước mắt, nhìn cô một cái, không trả lời, chỉ hơi giật cánh tay ra, biểu tình rất rõ ràng, không để cô ta nắm.

Chu Mễ Nhã xanh cả mặt, cô ta tắng thêm lực, tức giận nhìn Trần Châu còn đang nắm lấy cánh tay Lưu Tử Đồng, nói: “Em không trộm tranh của cậu ta, anh phải tin em.”

“Chứng minh đi.” Trần Châu nói thẳng nói.

Chu Mễ Nhã cười lạnh: “Được, muốn chứng minh sao, đi thôi.”

Nói xong cô ta nắm lấy tay Trần Châu, ý muốn lôi kéo anh đi, tách anh ra khỏi Lưu Tử Đồng, cái loại tranh giành tình cảm này làm Lưu Tử Đồng nể thực sự, cô hơi động cánh tay, rút tay ra khỏi tay Trần Châu, sau đó dẫn đầu đi vào phòng triển lãm.

Trần Châu đưa mắt Chu Mễ Nhã một cái, hai người đi theo sau Lưu Tử Đồng vào phòng tranh.

Lưu Tử Đồng vừa đi đến bức tránh kia vừa gọi điện cho La Dịch, nhưng mà đầu bên kia tắt mát, rất nhanh ba người đều đã đứng trước bức tranh đó.

Lưu Tử Đồng rất khó chịu, trước đó cô đã xem được bức vẽ đầy dụng tâm của La Dịch, khi đó cậu ấy vẫn còn ở lớp học vẽ.

Lúc này, Trần Châu đột nhiên nói: “Bức tranh này là Mễ Nhã vẽ, không phải học trò của em vẽ đâu.”

“Cái gì?” Lưu Tử Đồng đột nhiên nhìn về phía Trần Châu, Trần Châu chỉ vào bức tranh, nói khẽ với Lưu Tử Đồng: “Bức tranh này, là do sư tỷ của em vẽ.”

Anh giơ tay muốn đi xoa đầu Lưu Tử Đồng, nhưng Lưu Tử Đồng đã đẩy tay anh ta, sắc mặt trắng bệch: “Sư huynh, anh rõ ràng đã nhìn thấy bức tranh mà cậu ấy vẽ, anh đã nhìn qua, để em cho anh xem lại.”

Nói đoạn cô lấy điện thoại từ trong túi ra, mở album ảnh lên, đưa đến trước mặt anh, trong lòng đầy lạnh lẽo, tựa như cô đang đứng trên một tảng băng.

Đôi mắt cô mang theo thất vọng.

Trần Châu không có nhìn cô, quay lại nói với Chu Mễ Nhã: “Đóng cửa triển lãm đi.”

Chu Mễ Nhã vẫn đang đắc ý, vừa nghe xong lại ngẩn người, “Vì sao phải đóng cửa?”

Thần sắc Trần Châu lạnh lùng nhìn cô ta, tâm tình Chu Mễ Nhã khẽ run lên, cô ta nhìn thoáng qua bức tranh kia, lúc này mới không tình nguyện bước ra tuyên bố đóng cửa triển lãm.

Phóng viên và khách tham quan tuy vô cùng khó hiểu nhưng nếu chủ tranh đã muốn đóng cửa triển lãm thì họ chỉ có thể về, trong số đó có vài phóng viên tò mò nhìn về phía bên này, đặc biệt là nhìn về phía bức tranh kia, họ vẫn cố gắng chụp mấy tấm ảnh, sau nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Chu Mễ Nhã, bọn họ mới vội vàng cất camera, đi ra cửa.

Mọi người sau khi rời khỏi đây, cửa triển lãm nhanh chóng đóng lại, khóa kỹ, ‘cạch’ một tiếng.

Trần Châu đưa tay lên lấy bức tranh đang treo trên tường xuống.

Sau đó nền mạnh xuống mặt đất, “rầm” một tiếng, âm thanh rơi xuống mặt đất làm cho Lưu Tử Đồng đang gọi điện cho thầy Đường Ý phải nâng mắt lên nhìn qua.

Chu Mễ Nhã chạy lại nhưng vẫn không kịp lấy lại bức tranh của cô ta, cô ta đẩy Trần Châu một cái, cắn răng nói: “Anh làm gì vậy? Em đã nói rồi, bức tranh này là em vẽ, em không trộm, em không trộm!”

Trần Châu đút tay vào túi, thần sắc lạnh lùng nói: “Đúng, em không trộm nhưng em sao chép nó.”

Lưu Tử Đồng nắm chặt điện thoại, ngẩn người.

Trần Châu nhìn về phía cô, nói: “Đồng Đồng lại đây nhìn kỹ lại một lần nữa đi.”

Lưu Tử Đồng cất điện thoại, đi về phía trước hai bước, đến trước mặt bức tranh đã nằm dưới đất kia, ngồi xổm xuống, lúc này cô mới thấy rõ từng chi tiết trong bức tranh.

Không sai, bức tranh này và bức 《 Nửa đời 》rất giống nhau, nhưng không phải y hệt. Nét bút cùng với màu sắc cho thấy bức tranh này đã được vẽ một cách kỹ lưỡng, nét bút của Chu Mễ Nhã rất chuyên nghiệp, cô ta luôn lựa chọn những đường cong mà vẽ, làm cho bức tranh chỉ cần nhìn vào sẽ hiểu được ý nghĩa. Ngược lại bức《 Nửa đời 》 của La Dịch, bởi vì tuổi còn nhỏ, tranh của cậu luôn mang theo màu sức sống của thiếu niên, lại thích tạo trong đó một chút hoài mộng, nên màu sắc phối lại nhìn rất tươi sáng, ấm áp.

Bức tranh nảy được Chu Mễ Nhã phối màu tương đối trầm, có đôi chỗ đứt gãy vì dùng nhiều tông màu trầm, tạo cảm giác nhìn vào có chiều sâu.

Nhưng bức tranh của La Dịch nếu so với bức này thì lại xuất sắc hơn rất nhiều, ít nhất lên sân khấu sẽ rất thu hút người xem, Chu Mễ Nhã bởi vì có phần sao chép, cho nên khi vẽ lại sẽ phải điều chỉnh màu sắc, cuối cùng không có được loại cảm giác giống như trước.

Nếu một họa sĩ bị gán cho hai chữ ‘sao chép’, điều đó tương đương với hủy đi chính bản thân mình, cô ta vẽ không hề là cảnh cô ta đã nhìn qua, cũng không phải ý tưởng của cô ta, cô ta ăn cắp linh hồn của người khác, căn bản là không xuất sắc, không đến hai năm sẽ bị phát hiện. Đây cũng chính là lý do Trần Châu kêu Chu Mễ Nhã tiễn người khác về.

Trong phòng triển lãm, một không khí áp lực dần lan ra.

Lưu Tử Đồng vừa rồi quá sốt ruột nên không nhìn kỹ chi tiết của bức tranh, hiện tại có Trần Châu chỉ điểm, cô thở ra nhẹ nhõm, chỉ cần bức tranh gốc của cậu bé kia không phải đổi tên thành Chu Mễ Nhã là được, cô hỏi Chu Mễ Nhã: “Bức tranh của La Dịch đâu rồi?”

Đôi mắt của Chu Mễ Nhã có sự oán hận, cô ta cười lạnh: “Sao tôi biết được, cậu ta đâu có đưa cho tôi.”

Lưu Tử Đồng đứng lên, cắn răng nói: “Cậu ấy có giao cho chị! Bức tranh ở chỗ của chị.”

“Không có.” Chu Mễ Nhã chỉnh lại quần áo nói.

Trần Châu cũng nói: “Em đem bức tranh ấy ra đây, việc này chúng ta tính sau.”

Chu Mễ Nhã lại nhìn về phía anh ta, cô ta lạnh lùng hỏi ngược lại: “Trần Châu, anh yêu tôi sao?”

Trần Châu nhíu mày: “Em đang nói gì vậy?”

Chu Mễ Nhã đi về phía anh ta từng bước một, đứng trước mặt anh ta ngẩng đầu nhìn, nói: “Cũng không biết tại sao, từ khi ở bên anh, tôi lại không thể vẽ được tranh nữa. Vậy anh biết tại sao tôi phải vội vã tổ chức triển lãm tranh hay không? Tôi sợ có một ngày, tôi thật sự vẽ không được nữa, lúc đó tôi nên làm gì bây giờ.”

Trần Châu: “Chúng ta làm nghề này vốn dĩ chỉ thuận theo thời mà thôi.”

Chu Mễ Nhã nói: “Thật sự thì tôi cũng biết anh không thích phong cách của tôi gì cho cam, hai người các anh…Một

người thì bút lực cứng cáp, một người thì luôn có linh cảm, ở chỗ học của thầy, hai người thật sự rất phát triển, càng ngày càng tốt, còn tôi thì sao…..”

“Buổi triển lãm tranh lần trước xong, thầy đã phê bình tôi, lúc tôi nói chuyện qua video với thầy ở trong viện mà ba chúng ta thường cùng nhau học vẽ ấy, thầy kêu tôi vẽ một trăm lần cái sân kia, tôi không chịu, thầy đã rất tức giận.”

“Biết vì sao tôi không vẽ không? Bởi vì tôi biết tôi không thể nào vẽ ra bức tranh cho thầy hài lòng, hiện tại tôi chính là như vậy….thầy như thế nào cũng không hài lòng đâu.”

Trần Châu ngữ khí mềm đi một chút: “Một khi đã như vậy, em phải nghỉ ngơi cho tốt chứ.”

“Sao tôi có thể nghỉ ngơi được chứ? Tôi nghỉ ngơi…thì khi nào tôi mới có thể giỏi hơn em ấy, so với em ấy….” Chu Mễ Nhã mang theo sự oán hận nhìn về phía Lưu Tử Đồng.

Mấy năm nay, quan hệ ba người quả thật rất ảm đạm, bên ngoài thì có vẻ là tốt nhưng trong lòng Lưu Tử Đồng biết, hiện tại Chu Mễ Nhã vẫn vướng mắt với cô.

Thật ra, Chu Mễ Nhã vẫn luôn xem cô là đối thủ.

Trần Châu cũng nhìn về phía Lưu Tử Đồng, khóe môi Lưu Tử Đồng nhẹ nhàng cong lên: “Sư tỷ, từ trước đến nay tôi không so đo gì với chị, chúng ta vỗ dĩ đã khác, có cái gì giống nhau đâu.”

Chu Mễ Nhã cười lạnh: “Không so đo? Đó là bởi vì cô không thể lấy người khác so với tư bản được, cô có gia đình chống phía sau, có Trần Châu yêu thương, có thầy ưu ái, vậy tôi có gì?”

“Chị cũng có, nhưng chính chị đã xem nhẹ nó.” Lưu Tử Đồng nói, cô nhìn điện thoại, nói với: “Đưa bứa tranh của La Dịch ra đây.”

Chu Mễ Nhã: “Không có, tôi không biết bức tranh đó đâu rồi.”

Lưu Tử Đồng: “…..tôi có thể tìm ra bức tranh đó.”

Chu Mễ Nhã: “Được, tìm đi, tôi mới là sư tỷ của cô, cậu ta đã làm học sinh của cô bao lâu rồi mà cô còn muốn trở mặt với tôi? Chính cậu ta muốn tự mình bò lên, đã muốn cô hỗ trợ cậu ta bán tranh lại còn đề nghị tôi làm việc đó nữa sao? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy? Cậu ta không bỏ công nhiều lại muốn có cơ hội như vậy?”

Lưu Tử Đồng không nghĩ suy nghĩ của cô ta kỳ lạ đến như vậy.

“Sư tỷ, cô cũng đừng quên, cơ hội của cô….cũng là do thầy cho tạo ra….”

Chu Mễ Nhã lạnh lùng nói: “Thầy ư, thầy chỉ thích cô mà thôi!”

Trần Châu nghe không nổi nữa, giọng anh ta thấp xuống: “Im đi! Chu Mễ Nhã, em im miệng!”

“Gì đây? Không bỏ được? Trần Châu….tôi biết rõ trong lòng anh đang nghĩ gì đấy.” Chu Mễ Nhã dùng móng tay chỉ vào ngực Trần Châu, Trần Châu nắm tay cô, hất ra một phen, nói: “Bây giờ em đưa bức tranh của La Dịch lại cho người ta đi.”

Chu Mễ Nhã: “Tôi không giữ.”

Lúc này, điện thoại của Lưu Tử Đồng vang lên, là La Dịch gọi điện, Lưu Tử Đồng đi nhanh ra ngoài tiếp điện thoại, phía bên kia, giọng nói La Dịch nghẹn ngào, mang theo tiếng khóc nức nở: “Cô ơi…”

“Em ở đâu?” Lưu Tử Đồng hỏi.

La Dịch: “Em…em ở trạm xe bus.”

“Em cứ ở yên đó đi, cô đi tìm em.”

La Dịch thấp giọng hỏi: “Kiên trì theo đuổi giấc mơ có phải rất khó hay không cô? Em…em không muốn vẽ nữa.”

Lưu Tử Đồng sửng sốt, cô nói: “Em cứ ở yên đó đừng đi đâu, cô đi tìm em.”

Nói xong cô liền cúp điện thoại, sau đó nhìn về phía Chu Mễ Nhã và Trần Châu, nói: “Tôi đã tìm được cậu ấy rồi, tôi sẽ đến đó. Sư tỷ, cô nên đem bức tranh đó ra đây.”

Chu Mễ Nhã: “Tôi không có bức tranh đó.”

Lưu Tử Đồng liếc nhìn cô ta một cái, chạy nhanh ra cửa.

Đẩy cửa ra, cô đi vòng qua phía sau, chạy xuống bậc thang đi ra ngoài, rất nhanh đã nhìn thấy La Dịch ngồi phía bên kia trạm xe bus, cậu vẫn còn mặc bộ áo đồng phục bóng chày màu đỏ, cong lưng, trên mặt vẫn còn nước mắt, còn có sự tuyệt vọng.

Lưu Tử Đồng đi đến trước mặt cậu, chống đầu gối, nhìn cậu, “Hai người bảo an kia không làm em bị thương chứ?”

La Dịch nhìn cô, mu bàn tay xoa khóe mắt, hốc mắt vẫn còn hồng, cậu lắc đầu: “Không có ạ.”

Nhìn bộ dàng này của anh, Lưu Tử Đồng thực sự đau lòng, cô đã tiếp xúc qua rất nhiều học sinh thích vẽ tranh, nhưng họ chỉ đi được đến nửa chặng đường bởi vì nhiều nguyên nhân, lựa chọn từ bỏ, hòa nhập xã hội, rồi mỗi một người cũng tìm ra được con đường mình muốn. Cô đưa tay lên, xoa đầu La Dịch, nói: “Bức tranh đó là của Chu lão sư, không phải tranh của em đâu. Bức tranh kia của em không đem ra trưng bày, vừa rồi chúng ta đều nhìn lầm.”

La Dịch ngơ ngác nhìn cô, cậu nói: “Em vừa mới nghĩ kỹ lại rồi…bức tranh kia đúng là không phải của em, nhưng mà… cô ấy sao chép của ta.”

Lưu Tử Đồng gật đầu: “Cho nên không cần sợ.”

Giọng nói của cô ôn nhu, trong lòng La Dịch đang cảm thấy tuyệt vọng, từ từ được xoa dịu.

。。。。。。。。

P/s: thật ra thì từ đầu tôi không có ấn tượng xấu với cô Chu, đến bây giờ vẫn vậy, ban nãy ngồi edit lời cô Chu thấy buồn sao đó.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện