Edit by Dưa & Beta by Hy
—
“Dì Lưu, con…”
“Dì và tiên sinh nhà con cũng tính là người quen. Nhà gái phải bước bước đầu tiên. Đã có rất nhiều người nổi tiếng muốn mê hoặc tiên sinh dựa vào bản thân nhưng đều không thành.” Dì Lưu nhỏ giọng kể, nét mặt thật cẩn thận như sợ làm lộ ra tin tức gì khó lường lắm.
Dì Lưu đầy vẻ muốn tâm sự đêm khuya, bộ dạng còn như sợ há miệng làm lộ ra bí mật. An Văn đặt ly lên bàn rồi nói với dì Lưu: “Cảm ơn dì nhưng hiện tại con buồn ngủ rồi, có gì ngày mai chúng ta nói tiếp được không?”
“Dì quên mất! Vậy con mau ngủ đi, con giờ vẫn trong tuổi ăn tuổi lớn mà! Dì đi ngay đây, không quấy rầy con nữa!” Vừa nói, dì Lưu vừa mở cửa, đi ra ngoài.
An Văn tươi cười đóng cửa lại rồi nhìn cốc tình nhân trên bàn với vẻ mặt sụp đổ.
Sao trong nhà lại có người dì giỏi rắc muối lên vết thương của người khác thế này?
Loại đàn ông nghiêm túc không cẩu thả như Sở Kỳ Sâm chỉ có thể nhìn trúng các tiểu thư danh giá tri thư đạt lễ* mà thôi, tặng quà cũng nên tặng cà vạt hay gì đó. Đưa mấy thứ như cốc tình nhân này đến trước mặt anh, không khéo còn bị anh ném đi luôn!
*tri thư đạt lễ: thành ngữ Trung Quốc miêu tả những người có học thức, hiểu biết.
Chắc sẽ không ai dám tặng vật này. Vẻ mặt của Sở Kỳ Sâm khi thấy cái này chắc chắn sẽ rất đặc sắc!
Thật không dám tưởng tượng ra cảnh tượng ấy!
Hôm sau, khi An Văn rời giường, Sở Kỳ Sâm cũng đã đến công ty. Cô hưởng thụ thời gian nhẹ nhàng của bữa sáng.
Lúc cô đến lớp, vẫn chưa đến giờ tự học. Cả lớp đều biết hôm nay cô thi nên ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. Toàn bộ quá trình, An Văn chỉ thờ ơ lướt weibo.
Tiếng chuông tan học vang lên cũng là lúc học sinh nội trú đi ăn sáng. An Văn lướt weibo đọc tin tức mới nhất của giới giải trí đến tận khi chủ nhiệm lớp gọi cô đến phòng giáo viên.
Môn thi đầu tiên là ngữ văn. Toàn bộ thời gian thi, chủ nhiệm lớp đều nhìn cô, chủ nhiệm giáo dục rảnh rỗi cũng tới xem. Vẫn như kì thi tháng trước đó, An Văn nộp bài trước 40 phút.
Nộp bài xong rồi giải lao mười phút, cô lại bắt đầu làm bài thi tiếng Anh. An Văn rất phối hợp. Trừ tốc độ trả lời chậm nhưng chỉ cần nghe một lần là điền được của bài nghe, cô chẳng thèm nghĩ lại gì cả.
Bên này cô làm bài thi Tiếng Anh, chủ nhiệm lớp bên kia cũng đang chấm bài kiểm tra văn cho cô. Lúc An Văn chưa làm xong bài