Tuy rằng Khổng Hi Nhan tức giận nhưng vẫn biết Trì Vãn Chiếu là muốn tốt cho nàng, sau khi giao ước ba điều với cô thì bỏ qua, dù sao nàng cũng không muốn hai ngày nghỉ này giận dỗi với Trì Vãn Chiếu.
Nàng không nỡ.
Lần này Trì Vãn Chiếu đến đây hai ngày, sáng ngày thứ ba sẽ đi, trước khi rời đi hỏi nàng rằng ngày 1 tháng năm cô có thể đến không, Khổng Hi Nhan để cô ở thành phố H nghỉ ngơi, nửa tháng trôi qua rồi, thêm hai tháng nữa là nàng sẽ về, đừng chạy tới chạy lui vất vả.
Hơn nữa nàng biết hiện nay Trì Vãn Chiếu đang chuẩn bị ra tay với Hâm Huy.
Trì Vãn Chiếu thấy nàng thấu hiểu lòng người như vậy chỉ không nỡ hôn nàng mấy cái rồi rời đi.
Thời gian trôi qua.
Sau ngày 1 tháng năm sẽ đến Tết Đoan ngọ, đoàn phim bận rộn đã không còn biết ngày tháng gì nữa, chỉ là vào ngày Đoan ngọ, Lâm đ*o mua không ít bánh ú (*) cho mọi người, Khổng Hi Nhan và Trì Vãn Chiếu cũng chỉ có thể tâm sự mỗi tối, nhiều lúc đang nói được nửa câu chuyện thì nàng phải đi thảo luận kịch bản với Lâm đ*o.
(*) Bánh ú (: 粽子;: zòngzi;: zung2zi2; Hán Việt: tống tử), còn được gọi là bánh bá trạng (dịch nghĩa Hán Việt của tiếng Mân) là một loại bánh xuất xứ từ Trung Quốc.
Vào ngày mồng 5 tháng 5 Âm lịch, người Việt có bánh ú tro, còn với người Hoa thì không thể thiếu bánh ú.
Một số người Việt Nam còn quen gọi nó là bánh chưng Trung Quốc.
Cuối cùng nàng thấy phiền phức quá, dứt khoát chuyển đến cạnh phòng Lâm đ*o, Phó Thu cũng qua với nàng.
Chuyện này Vương Hải Ninh không có ý kiến gì, Khổng Hi Nhan cảm thấy thuận tiện là được.
Qua Tết Đoan ngọ, vào giữa tháng bảy, bộ phim cũng gần quay xong, còn có ba, bốn đoạn nữa, càng đến phần sau, Lâm đ*o càng yêu cầu nghiêm ngặt, huống chi ông còn muốn đưa bộ phim này đi giành giải thưởng, càng thêm kỳ vọng vào nó.
Vì vậy, dưới tình hình đó, mọi người chỉ có thể càng chăm chỉ làm việc hơn.
Vốn dĩ chỉ làm tám tiếng một ngày giờ đổi thành mười tiếng một ngày, liên tục, hai ngày cuối Khổng Hi Nhan gần như không ngủ, mãi đến khi nghe Lâm đ*o hô một tiếng OK, cả người nàng đều muốn nằm lì dưới mặt đất.
Tiệc đóng máy bộ phim thì vẫn phải diễn ra.
Nhưng sẽ để ngày thứ ba sau khi kết thúc.
Mọi người ngủ thẳng một ngày, lại bỏ thêm một ngày đi lên thị trấn mua ít đồ, thuận tiện đi dạo quanh núi, trên núi đã được Trần Tuấn Sơn nhận thầu khai phá, không còn giống trước, nhưng như vậy cũng được, ít nhất trong thôn đang càng ngày càng tốt lên.
Người trong đoàn phim không giống Khổng Hi Nhan có cảm tình đặc biệt với Trường Ninh, được đối đãi ra sao cũng không chán, bọn họ đều là người trẻ tuổi, sau khi kết thúc cảnh quay không có hoạt động giải trí, mỗi ngày đều chán chường ở trong núi, chỉ muốn được ra ngoài đi chơi.
Chỉ có Lâm đ*o cảm thấy như vậy rất tốt.
Nói là, các diễn viên càng có thêm thời gian nghiên cứu kịch bản.
Có lúc Khổng Hi Nhan nghe thấy người trong đoàn than thở còn thấy buồn cười, bây giờ đã hoàn thành, bọn họ như là học sinh tốt nghiệp cấp ba, đều hoàn toàn muốn vui chơi.
Tiệc đóng máy diễn ra, mọi người đều chụp ảnh lưu niệm, có người đăng weibo, có người lén lút cất giữ ảnh chụp cùng nữ thần, Khổng Hi Nhan bị mọi người kéo qua kéo lại, cuối cùng vẫn là Phó Thu giúp nàng cản lại.
Lâm đ*o cũng hiếm khi thấy lên weibo, đăng toàn bộ ảnh đoàn phim, biểu đạt một chút cảm nghĩ.
Fan của Lâm đ*o thì không bằng diễn viên, nhưng đều là fan cứng, bọn họ dồn dập vào thể hiện chờ đợi bộ phim, khen tác phẩm của ông đều rất xuất sắc, mọi người dựa vào lý do này đã kính Lâm đ*o mấy chén, ông vui vẻ, ai đến mời cũng không từ chối.
Phó Thu giúp Khổng Hi Nhan thu dọn hành lý, hỏi nàng: "Khổng tỷ, giờ chuyển phòng chứ ạ?"
Khổng Hi Nhan lắc đầu: "Không cần đâu, đồ đạc cứ để đây, chị về người không là được.
"
Nói rồi nàng chào hỏi mọi người, đi về nhà.
Viên Viên nhìn thấy nàng trước, sau đó Tiểu Mập cũng nhìn thấy, sắp phải chia xa, ôm ấp so với lời nói đều hiệu quả hơn, đám trẻ ôm cứng hai chân Khổng Hi Nhan, nói: "Khổng lão sư, khi nào cô mới về tiếp ạ?"
Khổng Hi Nhan há miệng.
Rất khó để nói thời giờ chắc chắn, trước đây không lâu Đồng Duyệt gọi điện nói rằng đã nhận một bộ phim khác cho nàng, đồng thời còn có mấy quảng cáo đại diện, sau đó sẽ đến tuyên truyền cho , có lẽ là hai năm tới không có thời gian rảnh để trở lại.
Vương Hải Ninh nhận ra nàng không tự nhiên, cô cười nói: "Được rồi, Khổng lão sư đương nhiên sẽ về khi có thời gian rảnh.
"
Hai người dỗ dành đám trẻ hồi lâu chúng mới chịu về nhà, Khổng Hi Nhan có chút chột dạ nói: "Sao chị lại đưa đám nhỏ đến đây.
"
Vương Hải Ninh híp mắt nói: "Là mấy người Sơn ca nói chuyện bị Viên Viên nghe được, nên chúng nó mới đến.
"
Khổng Hi Nhan nhìn ánh mắt cô, cả hai đều nở nụ cười.
Đêm cuối cùng nàng ở tại nhà Vương Hải Ninh, ngày hôm sau hơn năm giờ sáng liền đi, đến hơn bốn giờ chiều mới về đến thành phố B.
Bốn giờ rưỡi chiều, trong phòng làm việc của Tổng giám đốc Cảnh Yên, Trì Vãn Chiếu nhiều lần nhìn đồng hồ, Chu Sinh hiểu rõ cười nói: "Hôm nay Trì tổng về sớm chút đi, chuyện còn lại ngày mai xử lý tiếp.
"
Trì Vãn Chiếu nghe anh nói xong cũng chỉ im lặng, sau đó hỏi: "Bạch Diệp tiên sinh đã liên lạc chưa?"
Chu Sinh: "Đã liên lạc rồi, đầu tháng chín sẽ đến thành phố B.
"
Trì Vãn Chiếu gật đầu: "Được.
"
Cô nói xong thì đứng dậy đi đến cửa sổ sát đất, tháng bảy, ánh mặt trời kiêu hãnh bắt đầu nóng bức, dù đã gần năm giờ nhưng mặt trời vẫn treo cao.
Mấy phút sau cô mới nói: "Gọi Lục Hàn chuẩn bị xe.
"
Chu Sinh muốn cười nhưng chỉ gãi gãi mũi: "Vâng.
"
Lúc Trì Vãn Chiếu về đến nhà thì Khổng Hi Nhan vừa tắm xong đang ôm Yên Yên nói chuyện, lần gần nhất hai người gặp nhau là ở Trường Ninh, giờ phút này cô tham lam chăm chú nhìn lưng nàng, nghe nàng nhỏ nhẹ nói chuyện, gọi tên Yên Yên.
Cô nhìn nàng rất lâu, mãi đến khi nàng cảm nhận phía sau khác thường quay đầu lại.
"Tiểu Vãn.
"
Nàng hô lên: "Chị về lúc nào vậy?"
Trì Vãn Chiếu nhìn chằm chằm gương mặt rạng rỡ của nàng: "Chị vừa về.
"
Khổng Hi Nhan đứng lên đặt Yên Yên xuống, đi đến bên cạnh cô: "Về rồi mà không gọi em.
"
Trì Vãn Chiếu nhìn nàng đến gần, vươn tay ôm eo nàng, kéo nàng vào lòng, than thở: "Muốn ngắm em thêm chút.
"
Khổng Hi Nhan vì những lời này đột nhiên đỏ cả mắt, lẩm bẩm "Đồ ngốc", Trì Vãn Chiếu nghe thấy giọng nói nàng mềm mại, trong lòng ngứa ngáy, kéo nàng lên tầng.
Ở dưới tầng, Yên Yên mở to mắt nhìn hai người đi lên, mãi đến khi