Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Chương 131: Thịt văn: Nữ chủ khổ quá chịu không nổi (10)


trước sau

Edit: Akito

Ninh Thư nghe thấy tên này cư nhiên muốn kéo nàng đi, hai cái đùi của mình chạy ở phía sau, nếu như nàng chạy không nhanh, liền trực tiếp bị kéo lê đi rồi, người ma sát ở trên mặt đất, không nói đến da thịt của nàng, nói không chừng ngay cả cái mạng cũng không còn.

Như này tuyệt đối là đang trả thù chuyện nàng trước kia dùng nước miếng ám toán hắn, một Đại tướng quân, bị người phun nước miếng, dùng lòng tự trọng cao ngất của Tư Đồ Kình Vũ, còn không chơi chết nàng a.

Nàng sai rồi, Lạc Quân Diễm nơi nào biến thái so được với Tư Đồ Kình Vũ, núi cao còn có núi cao hơn, tâm lý của Tư Đồ Kình Vũ so với Lạc Quân Diễm tuyệt đối vặn vẹo hơn nhiều.

“Hiện tại cầu xin tha thứ còn kịp, Mộc tiểu thư, ngươi tựa hồ vẫn chưa ý thức được địa vị của ngươi đi, ngươi đã không còn là nữ nhi thừa tướng cao cao tại thượng, mà là tù binh của bổn tướng, bổn tướng có quyền quyết định sinh tử của ngươi, cho nên, không cần làm ra sự tình khiến cho bổn tướng mất hứng.” 

Đồng tử Tư Đồ Kình Vũ run nhè nhẹ, có thể nhìn ra tâm tình của hắn không có bình tĩnh như bề ngoài vậy.

Phỏng chừng là trong lòng đang tức giận đấy.

Trong lòng Ninh Thư đối với người nam nhân này chán ghét đến chết, có năng lực thì như thế nào, chỉ biết khi nhục phụ nữ và trẻ em, có gì đặc biệt hơn người đây.

Trong lòng Ninh Thư kêu gọi 2333, “2333, cho tôi một khẩu súng, tôi muốn giết chết tên vương bát đản này.”

“Ninh Thư đáng yêu ơi, có súng nga.” Thanh âm 2333 vang lên ở trong đầu Ninh Thư.

Ninh Thư phi thường cao hứng, “Vậy nhanh chóng đưa cho tôi, tôi không chịu nổi tên vương bát đản này rồi.”

“Có thể, 2000 điểm tích phân, cô không có điểm tích phân a, không được trao đổi nga.” 2333 nói thẳng.

Ninh Thư cắn chặt răng, từng câu từng chữ nhảy ra, “Tôi ghi nợ.”

“Thực xin lỗi, cô không thể sử dụng súng ống một loại vũ khí nóng, nếu xuất hiện đồ vật siêu thời không, sẽ khiến cho không gian hỗn loạn, dẫn tới ảnh hưởng toàn bộ sự ổn định của vị diện.” 2333 hướng dẫn từng bước, “Tác dụng của cô là tu bổ vị diện, chứ không phải phá hư vị diện, minh bạch?”

Tôi minh bạch cái em gái cậu a, Ninh Thư thiếu chút nữa hộc máu.

Ninh Thư còn muốn hỏi 2333 những chuyện khác, đột nhiên một giọng nói vang lên, “Tư Đồ tướng quân, đây là đang làm cái gì?”

Ninh Thư nghe thấy thanh âm này, tức thì bĩu môi, nhưng Nguyệt Lan bên cạnh lại rất cao hứng, hướng 

Ninh Thư nhỏ giọng hưng phấn nói: “Tiểu thư, là người Vương gia ban nãy, chúng ta được cứu rồi.”

Ninh Thư liếc mắt một cái nhìn đến nàng, ngươi thật sự quá ngây thơ rồi.

Lạc Quân Diễm cưỡi ngựa đi tới, trông thấy Ninh Thư bị trói tay lại, nhướng mày, hướng Tư Đồ Kình Vũ hỏi: “Nàng phạm vào chuyện gì?”

“Mạt tướng bái kiến Vương gia, nữ nô này là tù binh của mạt tướng, trộm chạy ra khỏi phủ, mạt tướng đang bắt nàng trở về.” Tư Đồ Kình Vũ hướng Lạc Quân Diễm không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

Đôi mắt Lạc Quân Diễm hơi hơi híp lại, nhàn nhạt nói: “Nếu là nữ nô, như vậy tặng nữ nô này cho bổn vương thì như thế nào, đương kim thánh thượng vừa mới đánh bại Đông Hoa quốc, chính là thời điểm trấn an nhân tâm, tướng quân không nên làm ra sự tình tàn bạo như thế, nữ nô này giao cho bổn vương là được.”

Toàn thân Tư Đồ Kình Vũ tức khắc xông lên một cỗ sát khí cùng sát khí, như con nhím khi gặp được nguy hiểm, dựng đứng gai nhọn trên thân thể, “Đây là nữ nô của bổn tướng, thật sự không có ý tứ giao cho Vương gia.”

Lạc Quân Diễm cau mày nhăn mặt, trong lòng dâng lên một cỗ mất mát thật lớn, đột nhiên trong lòng hắn vô cùng muốn đạt được nữ nô này, loại cảm giác này hết sức kỳ quái, nhưng loại cảm giác này lại hết sức mãnh liệt.

Hơn nữa thái độ của Tư Đồ Kình Vũ với hắn, hắn Lạc Quân Diễm là Nhiếp chính vương, thân phận cao quý, tên đồ tể chỉ biết giết người này cư nhiên dám khinh mạn hắn như vậy, khiến cho mặt mũi của Lạc Quân Diễm bị quét đi, càng thêm muốn lấy được nữ nô này.

Ninh Thư ở bên cạnh đứng nhìn, còn tưởng rằng khuôn mặt nàng sắp bị hủy rồi, kết quả Lạc Quân Diễm lại nhảy ra, quả nhiên nữ chủ có khí vận thêm thân, thân thể chính là tiền vốn, đã không còn thân thể mị hoặc này, như thế nào đảm đương nữ chủ thịt văn.

Tư Đồ Kình Vũ một bước cũng không nhường, trong lòng Lạc Quân Diễm càng thêm phát bực, hận không thể trực tiếp
bắt lấy Ninh Thư liền đi, nhưng lại nhìn đến thị vệ đằng sau Tư Đồ Kình Vũ, Lạc Quân Diễm tỉnh táo lại, lạnh lùng nói: “Nếu Tư Đồ tướng quân đã không muốn từ bỏ thứ mình yêu thích, vậy thì quên đi.”

Lạc Quân Diễm nói xong câu này, trong lòng càng thêm dâng lên một cỗ cảm xúc thất vọng, loại cảm xúc này làm cho hắn cực kỳ khó chịu, loại cảm xúc này rất đột ngột, lại làm hắn rất khó chịu, tựa hồ không đạt được nữ nô này, thì loại cảm giác này sẽ không biến mất.

“Ngươi nguyện ý đi cùng bổn vương không?” Lạc Quân Diễm hướng Ninh Thư hỏi, Tư Đồ Kình Vũ cũng nhìn vào 

Ninh Thư, Tư Đồ Kình Vũ nhấp môi, đôi mắt đỏ ngầu âm đức mà nhìn Ninh Thư.

Sâu trong đáy lòng Ninh Thư cũng có một thanh âm nói với nàng, đi cùng người Vương gia này, người Vương gia này sẽ bảo hộ nàng, đi cùng hắn, hắn là người tốt, vừa rồi hắn còn giúp đỡ giáo huấn ông chủ tiệm bánh bao tham lam đấy.

Trong lòng Ninh Thư rùng mình, đây là cốt truyện, từ phủ Thừa Tướng trằn trọc chuyển đến Vương phủ.

Cốt truyện đã xảy ra một chút thay đổi, Tư Đồ Kình Vũ không có giao nàng cho Lạc Quân Diễm, giao quyền lựa chọn cho nàng, ý thức nơi đáy lòng lại bảo nàng đi cùng Vương gia.

Trong lòng Ninh Thư cười lạnh một tiếng, mày muốn tao đi cùng Lạc Quân Diễm, bà đây càng không đi cùng hắn, Ninh Thư nói: “Tiểu nữ tử là nữ nô của tướng quân, tự nhiên phải đi theo tướng quân.”

Tư Đồ Kình Vũ và Lạc Quân Diễm nghe thấy vậy, đều ngẩn người, đặc biệt là trên mặt Tư Đồ Kình Vũ chợt lóe lên kinh ngạc, hắn tự cho rằng Ninh Thư sẽ đi cùng Nhiếp chính vương.

Khuôn mặt Lạc Quân Diễm lộ ra vẻ thất vọng, còn muốn nói gì đó, Ninh Thư nói thẳng: “Tiểu nữ tử sinh là người của tướng quân, chết là quỷ của tướng quân.”

Đồng tử Tư Đồ Kình Vũ run rẩy, càng thêm nghi hoặc.

Gương mặt Lạc Quân Diễm lạnh lùng, ghìm dây cương xoay người liền rời đi, còn quay đầu lại nhìn Ninh Thư, ánh mắt triền miên quỷ quyệt.

Đợi đến lúc Lạc Quân Diễm đi lúc sau, Tư Đồ Kình Vũ mới nhìn Ninh Thư hỏi: “Lời ngươi vừa mới nói đều là sự thật.”

Ninh Thư trợn trắng mắt nhìn hắn, hỏi: “Cái gì?”

Sắc mặt Tư Đồ Kình Vũ nháy mắt thoáng vặn vẹo một phát, “Vốn còn muốn cởi trói cho ngươi, hiện tại xem ra cũng không cần.”

“Đi.” Tư Đồ Kình Vũ lôi kéo dây thừng, Ninh Thư chỉ có thể đi theo sau.

“Nhanh lên.” Tư Đồ Kình Vũ kéo dây thừng một cái, Ninh Thư đi phía sau lảo đảo hai cái, chạy nhanh tăng thêm tốc độ.

Ninh Thư tương đối may mắn chính là, Tư Đồ Kình Vũ không để cho ngựa chạy, thực sự nếu làm như vậy, hai cái đùi của nàng khẳng định địch không lại ngựa bốn chân.

Ninh Thư dùng hai cái đùi trở về phủ Thừa Tướng, Nguyệt Lan đứng bên cạnh ôm bánh bao đau lòng mà nhìn Ninh Thư, nhìn đến Tư Đồ Kình Vũ ngồi ở trên lưng ngựa càng tràn ngập chán ghét.

Đến cửa ra vào phủ Thừa Tướng, Tư Đồ Kình Vũ xoay người xuống lưng ngựa, đi đến trước mặt Ninh Thư, thay Ninh Thư cởi xuống dây thừng trên cổ tay, trong miệng châm chọc nói: “Mộc tiểu thư thật đúng là biết câu dẫn nam nhân, xuất phủ một chuyến, liền câu dẫn được một Nhiếp chính vương muốn mang ngươi đem về Vương phủ.”

Lời này tựa như đang ghen vậy, chậc chậc, Ninh Thư giật giật bàn tay máu không tuần hoàn của mình.

Tư Đồ Kình Vũ thấy Ninh Thư không thèm nhìn mình, trực tiếp đi vào cửa lớn phủ Thừa Tướng, liền đi tới kéo lại cánh tay Ninh Thư, một tay khác ấn Ninh Thư vào vách tường đằng sau.

Một tư thế hết sức mập mờ cùng với vách tường.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện