Thấy anh ba bế Bạch Bạch vào trong phòng, Chương Chẩm ho khan hai tiếng, nhấc xe lăn theo sau, cách một quãng.
Vào ngày xuất viện, Bạch Bạch nhận cuộc gọi của Úc Lĩnh, Chương Chẩm ở ngay bên cạnh. Anh nghe Bạch Bạch từ chối Úc Lĩnh, còn là lần thứ hai từ chối và nhắc nhở nhấn mạnh.
Có thể thấy quan điểm về tình yêu của Bạch Bạch rất rõ ràng, không hề vẩn đục.
Không thích thì phải tỏ rõ thái độ của mình, đó mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho đối phương.
Về phần mập mờ,
Nó được xây dựng trên nền tảng yêu thích.
Sợi tơ mờ nhạt kia, nhất định được buộc trên ngón tay của hai người có tâm ý với nhau.
Bằng không là không buộc được.
Chương Chẩm và Bạch Bạch nằm nhoài trên vai anh ba nhìn nhau. Anh không nhìn chằm chằm chẳng rời, mà xem như vô tình liếc qua, chạm vào mắt nhau liền ngước lên ngắm trời không, tránh cho em trai anh ngượng thùng.
Nhưng hiển nhiên là anh cả nghĩ quá rồi.
Em trai anh cũng nhìn lên trời theo anh, thấy không có gì lại nằm sấp xuống, đầu đội mũ len nghiêng nghiêng, quả cầu bông lớn trên mũ cọ vào tai anh ba.
Chương Chẩm còn nhớ, trong vấn đề sống hòa thuận với Bạch Bạch thế nào, anh ba đã bảo anh rằng, Bạch Bạch muốn cái gì thì đưa cái đó.
Anh ba biết những thứ mà Bạch Bạch theo đuổi.
Mặc dù đôi lúc Chương Chẩm không hiểu suy nghĩ của Bạch Bạch, không chạm vào thế giới của cậu, khi gần khi xa, song bất luận thế nào, vậy cũng xem như là phù sa không chảy ruộng ngoài.
Chương Chẩm không cầu gì cả.
Chỉ mong anh ba chú ý giữ gìn sức khỏe của mình, cùng anh chứng kiến Bạch Bạch hoàn thành việc học, biến ước mơ trở thành sự thật.
.
"Tình yêu của người thông minh ấy à, là một hồi canh bạc, cũng là một điệu Tango, người tới tôi đi ngang tài ngang sức, tia lửa tung toé sảng khoái tràn trề." Thích Nhị nắm lấy chiếc xẻng bị mắc kẹt trong tuyết, làm màu một cách ngượng ngùng.
Chương Chẩm lùi về sau hai bước, đứng bên cạnh anh ta: "Nghe từ đâu đấy?"
"Văn học soup gà mà wechat đề cử cho em." Thích Nhị chà xát lòng bàn tay thô ráp lên xẻng hai lần, cười khà khà.
Chương Chẩm: "..."
"Anh Chẩm, em nghĩ anh không cần quá lo lắng về chuyện này. Thứ như duyên phận, muốn đi ai cũng không giữ được, muốn ở ai cũng đuổi không đi. Bọn họ không gấp, chúng ta cũng đừng gấp thay người ta." Thích Nhị thở dài, đại ca của anh ta là một đại mỹ nhân vẫn chưa tới ba mươi tuổi, sắc đẹp nổi danh Tây Thành, còn có kẻ vung tiền như rác chỉ để bị anh đánh một quyền. Bây giờ lại chẳng khác gì ông già, suốt ngày nhíu mày, chữ "川" giữa chân mày giống như được khắc lên, vừa khổ vừa tang.
Chương Chẩm hừ một tiếng: "Em ấy cũng không phải là em trai cậu."
"Thế anh muốn chia rẽ uyên ương à?" Thích Nhị huých vai anh.
Chương Chẩm thầm nhủ, tôi đang xây tổ cho uyên ương đấy.
"Để em xúc tuyết." Thích Nhị vung xẻng hai lần để rũ sạch tuyết đọng bên trên. Thấy đại ca nhấc xe lăn đi về phía Thích gia, sải bước rất lớn, anh ta vội hô, "Anh Chẩm, anh cứ thế đi qua có phải là không..."
Hai chữ "Thích hợp" còn chưa bị thổi bay trong gió, đại ca của anh ta đã chặn Thích gia lại.
Cừ ghê, Thích Nhị hít một hơi, anh vợ đúng là có tự tin.
"Anh ba, Bạch Bạch mặc nhiều lắm, áo phao lót lông cũng phồng, không dễ bế, vẫn là nên thả em ấy xuống đi." Chương - cha già - Chẩm đặt xe lăn trên mặt đất.
Dáng vẻ phụ huynh truyền thống "trước khi kết hôn mà ôm ôm ấp ấp ra cái thể thống gì, giấy đăng ký đâu, lấy giấy ra, rồi muốn làm gì thì làm".
Thích Dĩ Lạo và Chương Chẩm nhìn nhau, hắn khẽ động lông mày: "Tiểu Bạch."
Giao Bạch toát mồ hôi toàn thân, quần áo bên trong ẩm ướt. Cậu được Thích Dĩ Lạo ôm lên, vào giây phút ấy, lỗ chân lông mở ra giống như bị hồ quang điện quét qua, cả tay lẫn chân đều hơi tê dại.
Sau một hồi ù tai ngắn ngủi, Giao Bạch muốn xuống, nhưng cậu mệt lả không có chút sức nào, sức lực và mức độ vùng vẫy của cậu như cù lét, cũng như tán tỉnh.
Điều quan trọng là, chân cậu không gác lên mà buông thõng xuống. Theo bước đi của Thích Dĩ Lạo, đầu gối cậu chốc chốc lại va vào lan can kim loại.
Chìa khóa nhỏ trên chiếc móc khóa trong túi dường như đang tự động tỏa nhiệt, làm bỏng cậu.
Thích Dĩ Lạo bước chân vững vàng, hơi thở cũng không thay đổi.
Con mèo kêu với Giao Bạch.
Giao Bạch dứt khoát nằm nhoài trên vai Thích Dĩ Lạo, chân hơi dạng ra rồi nâng lên, treo trên người hắn, bất động.
Quần áo mùa đông rất dày, đồ Giao Bạch mặc càng là dày trong dày, bọc từ đầu đến chân, tay chân không thể ma sát. Cậu rút mình ra khỏi trạng thái tự chưng chín bản thân, từ từ thả lỏng.
Vào lúc này, Giao Bạch đang nghĩ về cái chết của Tề Sương, thù hận của Lương Đống. Cậu đắm chìm trong thế giới của mình, không nghe thấy Chương Chẩm và Thích Dĩ Lạo nói gì.
"Ở trong lòng tôi mà còn có thể sao nhãng." Thích Dĩ Lạo một tay kề hổ khẩu ở phần eo chàng trai trẻ, một tay dán lên áo phao của cậu, dọc theo sống lưng mơ hồ của cậu di chuyển lên trên, ngón tay đẩy ra khăn quàng quấn quanh cổ cậu vài vòng, thò vào trong. Ngón tay vân vê sau gáy ấm áp của cậu.
Phần da bị xoa nắn của Giao Bạch nổi một lớp da gà. Cậu ngả người ra sau, đầu rời khỏi vai Thích Dĩ Lạo, câu hỏi bật ra từ sau chiếc khẩu trang: "Làm gì thế?"
"Muốn chú ôm, hay là ngồi xe lăn?" Thích Dĩ Lạo cúi đầu nhìn chàng trai, tóc mái cọ lên mũ lông của cậu.
Giao Bạch ngoái đầu nhìn xe lăn lạnh như băng, lại nhìn vào đại sảnh cách đó không xa, nơi có hệ thống sưởi đang vẫy gọi cậu. Vì thế cậu đưa ra lựa chọn sáng suốt và thoải mái nhất: "Lười xuống, chờ tôi vào nhà rồi ngồi xe lăn sau."
Có hoa tuyết nhỏ lửng lơ, bay bay, bay đến chiếc mũ màu tím đậm của Giao Bạch.
Lại có tuyết rồi.
Chương Chẩm kéo xe lăn đi, Thích Dĩ Lạo ôm Giao Bạch tiếp tục bước về phía trước.
.
Đêm tết ông Táo năm ngoái, Giao Bạch ở trong khoang chứa hàng của con tàu, xung quanh tối đen như mực, dưới chân lắc lư xóc nảy, không khí tràn ngập mùi nôn mửa của cậu xen lẫn mùi tanh của biển.
Tề Tử Chí lột áo khoác ngoài của cậu, dùng dao cắt nát áo len của cậu, kề lưỡi dao vào cổ cậu, đè cậu lên thùng hàng phát rồ.
Lễ Giác tỉnh lại vào thời điểm tinh hoa của máu chó, quay liên tiếp ba cảnh: gào khóc bất lực bối rối.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngày này năm nay, Giao Bạch được chuyên viên vật lý trị liệu phục vụ cậu ngâm mình trong bồn tắm thuốc suốt một tiếng, sau đó mát xa đánh bóp toàn thân cho cậu. Cậu nằm trên giường mát xa, thoải mái cuộn tròn hai chân.
Giao Bạch mặc áo choàng tắm, nằm sấp lướt diễn đàn Đại học Y. Cậu không thể để lại bình luận, cũng chỉ có thể đọc được một vài bình luận.
Vì phải đăng ký chứng thực.
Để đăng ký, số tài khoản là số sinh viên, mà cậu tạm nghỉ học rồi, không đi nhập học.
Giao Bạch trải nghiệm cuộc sống hàng ngày của sinh viên Y khoa trong diễn đàn, về cơ bản bao gồm sáu từ: Học học học, khóc khóc khóc.
Các bài đăng đều ướt chảy nước.
Giao Bạch không sợ hãi. Cậu coi việc trở thành bác sĩ là ước mơ của mình. Không phải là có mục tiêu hành y tế thế gì, mà là thích áo khoác trắng, hứng thú với thực hành lâm sàng.
Nói một cách văn hoa thì là, yêu thích chứng kiến cuộc đấu tranh giữa những mạng sống bé nhỏ và vận mệnh.
"Bạch Bạch!" Chương Chẩm cầm điện thoại tiến vào. Anh đang gọi video với viện trưởng cô nhi viện Trường Ninh.
Viện trưởng cảm ơn Chương Chẩm vì đã quyên góp một nhóm vật tư, còn muốn gặp gỡ bạn chơi nhỏ thời thơ ấu của anh.
Giao Bạch ló mặt, chúc viện trưởng năm mới vui vẻ sớm.
"Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới." Viện trưởng đeo kính lão, trong tay giơ tấm ảnh tập thể lục lọi ra được mấy ngày trước khi xây nhà.
Bà nhìn Giao Bạch một lúc rồi lại nhìn nhóc mập mạp ôm chân Chương Chẩm trong ảnh, hồi lâu sau thân thiết hòa ái cảm khái một câu: "Đôi mắt không thay đổi, mắt cún con, đáng yêu quá."
Giao Bạch: "..."
Bạn chơi trong lời của viện trưởng, người Chương Chẩm mất rồi tìm lại nên càng quý trọng hơn, là nguyên chủ Vương Sơ Thu, không phải Giao Bạch. Cậu không có đoạn ký ức kia, bọn họ không có cách nào đồng cảm về những năm tháng tuổi thơ.
Sự chấp thuận tình cảm mà Giao Bạch dành cho Chương Chẩm, là đến từ chính cậu.
Đương nhiên, sau khi Chương Chẩm tìm về ký ức bị mất đi, sự chăm sóc và bảo vệ mà anh dành cho cậu, đều xuất phát từ lần "sinh tử gắn bó" hồi nhỏ.
Theo như Chương Chẩm kể, khi ấy anh hơn mười tuổi niên thiếu vô tri, một lòng muốn trốn ra khỏi cô nhi viện bay đến thế giới rộng lớn, kết quả lại bị thương, bụng rách một lỗ thủng. Người bạn nhỏ không sợ hãi bỏ chạy, mà ở lại bên cạnh bảo vệ anh, băng bó vết thương cho anh.
Giao Bạch hưởng ké lợi ích của nguyên chủ, còn không thể nói ra chân tướng.
Một cô hồn đến từ thế giới khác nhập vào một cơ thể, chuyện này phải tiến vào viện nghiên cứu khoa học đấy.
Chương Chẩm ngồi xổm bên giường trò chuyện video với viện trưởng, lúc này anh như một cậu bé to xác, từng nụ cười từng cử động đều ẩn giấu sự nôn nóng bất an vì tâm lý nhạy cảm hoảng sợ. Anh nói mình sẽ tới trại trẻ mồ côi lấy bức ảnh, còn hỏi số lượng trẻ con, lúc đi mang theo quà năm mới.
Mỗi khi Chương Chẩm nhìn sang, Giao Bạch sẽ mỉm cười với anh.
Anh trai à, em anh không còn nữa, em đang tiếp tục cuộc đời của cậu ấy, chúng ta cứ cố chắp vá tàm tạm như thế, được không?
Không được cũng phải được.
Em và cậu ấy ràng buộc chặt chẽ với nhau rồi.
Giao Bạch nằm trên lưng Chương Chẩm, được anh cõng lên, đi ra ngoài, xuyên qua hành lang dài ngoằn ngoèo, xuyên qua luồng không khí ấm áp, đặt lên chiếc giường trong phòng ngủ.
"Em ngủ trước một lát đi. Khi thằng nhóc họ Lương đến, anh sẽ gọi em." Chương Chẩm đắp chăn cho Giao Bạch.
Giao Bạch ngáp một cái, thầm nghĩ không biết ăn gì cho bữa tối giao thừa, lúc ấy chắc chắn sẽ rối tung lên, ngủ cái cóc khô.
Nhưng cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ngủ ngon lành say sưa.
Mọi nhà hoặc đang ăn tối giao thừa, hoặc đang chuẩn bị cho bữa tối giao thừa, Lương Đống được dẫn tới Lan Mặc Phủ.
Lúc áy Giao Bạch đang xem nhóm vệ sĩ nhà họ Thích khiêng pháo hoa. Họ hưng phấn kích động túm tụm lại với nhau đếm số lượng pháo hoa, ai nấy trông như trẻ con ba tuổi.
Những năm trước Lan Mặc Phủ không bắn thứ này, năm nay là lần đầu tiên.
Không chỉ pháo hoa, Lan Mặc Phủ còn chuẩn bị câu đối Tết! Chờ đến ngày ba mươi dán lên!
Hân hoan biết bao.
Ăn Tết nên vui mừng như vậy. Cảm ơn cậu Bạch đã để bọn họ có một năm mới ra dáng tươm tất.
Tâm trạng tốt đẹp mà Giao Bạch cảm nhận được từ những thằng nhóc to xác, đều bị sự xuất hiện của Lương Đống xua đuổi. Cậu đứng dậy khỏi ghế dựa, nói: "Đến đây."
Lương Đống vừa xuất viện, mặc áo lót bông và quần bò, chân đi một đôi giày thể thao, trên sống mũi có một vết sẹo, rất gầy, hai má hóp lại vàng vọt.
Gã lúc này, không giống lần tới Hi Viên năm ngoái. Khi đó gã đau đớn mất hết người thân ruột thịt, toàn thân bẩn thỉu tiều tụy, thần kinh suy nhược, ánh mắt đờ đẫn vô hồn, thế giới trống rỗng. Bây giờ gã như một quả cầu lửa, linh hồn đang bốc cháy.
Mồi lửa là thù hận.
"Ngồi đi, chúng ta vừa ăn vừa nói." Giao Bạch gọi Lương Đống.
Lương Đống không nhúc nhích.
Năm ngoái, tóc của gã chỉ xen lẫn sợi trắng, năm nay đã gần như bạc trắng hoàn toàn. Gã vẫn chưa tới hai mươi tuổi, nhưng đã vượt qua núi đao biển lửa mà rất nhiều người cả đời đều không gặp phải.
"Năm ngoái chẳng phải cậu từng nói, tôi giúp cậu khởi động lại vụ án, chờ khi cậu ra ngoài sẽ báo đáp tôi hay sao? Ăn một bữa cơm cũng không được à?" Giao Bạch đè xuống tay vịn ghế dựa, đứng dậy từng chút một.
Lương Đống khẽ lăn hầu kết, tới đỡ cậu.
Giao Bạch đề nghị đi ăn, đồng thời nhắc tới hứa hẹn của Lương Đống năm ngoái, là vì cậu cảm thấy Lương Đống như một thanh tà kiếm đã thông suốt, không nhuốm máu sẽ không dừng lại. Giao Bạch muốn để gã ăn chút thức ăn, truyền cho gã ít hơi thở của cuộc sống.
.
Bữa cơm tất niên ở sảnh chính, bàn ăn rất lớn, ăn cơm Trung Quốc có cảm giác nghi thức như ăn cơm Tây.
Lương Đống rất có tinh thần, gã gọi Thích Dĩ Lạo là "Chủ tịch Thích", gọi Chương Chẩm là "Anh Chẩm", đầy đủ lễ phép nên có.
"Tiểu Lương, cậu cứ tùy ý là được, đừng câu nệ." Thích Dĩ Lạo hiền hoà nói.
Lương Đống đột nhiên bưng rượu vang trước mặt đứng dậy, kính chủ tớ nhà họ Thích, kính chủ nhân mới của nhà họ Thích: "Cảm ơn."
Liên quan đến việc mở lại vụ án, Chương Chẩm có thể giúp đỡ là vì nể mặt Giao Bạch, cũng chắc chắn đã báo cáo với ông chủ của mình, được chấp thuận mới có phần kế tiếp.
Trong lòng Lương Đống biết rõ, gã một ngụm uống cạn rượu vang.
Chương Chẩm uống cạn ly rượu, còn Thích Dĩ Lạo đang múc bánh trôi nhỏ, không có dấu hiệu muốn đáp lại. Giao Bạch liếc hắn, hắn mới cầm lấy ly của mình, nhấp một hớp.
"Nhốt cậu lại là ý của tôi, tôi nhờ anh ba phái người ngăn cản cậu tới bữa tiệc." Giao Bạch quan sát Lương Đống cách một chiếc bàn ngập mùi thơm, "Bữa tiệc tối hôm ấy đã hoàn toàn bị thương mại hóa, khách mời đều là những người nổi tiếng trong giới kinh doanh trong nước, chúc mừng Thẩm thị vượt qua cửa ải khó khăn, nghênh đón chủ mới, không thích hợp huyên náo khó xử."
Lương Đống ngồi dưới đèn, nét mặt cứng ngắc: "Tôi hiểu."
Giao Bạch mỉm cười im lặng. Cậu có thể phỏng đoán được nguyên nhân Lương Đống muốn báo thù trong yến tiệc.
Kẻ chủ mưu mượn đao giết người đã được tìm ra, song pháp luật lại không trừng phạt được, vậy cũng chỉ có thể tự mình ra tay.
Bởi lẽ đó, thời cơ rất trọng yếu.
Lương Đống là kẻ lang thang bị gạch tên khỏi giới công tử nhà giàu, không quyền không thế, mang danh em trai của kẻ sát nhân, thậm chí còn không có bằng cấp ba, làm sao tiếp xúc được xã hội thượng lưu, thuận lợi ra tay đây? Quá khó.
Quy mô yến tiệc càng lớn, số trang phục nhân viên càng nhiều, hậu cần nhà bếp và công nhân vệ sinh đều là con đường tốt để vào. Với vị trí nhân vật tầng lớp thấp, người dễ dàng tiếp xúc nhất chính là nhân vật tầng lớp thấp.
Không nhất định có thể thành công, nhưng cũng không phải là không có khả năng thành công.
Lương Đống làm như thế là không nghĩ tới đường lui, gã không cần, gã chỉ muốn chính tay đâm kẻ thù.
Sự can thiệp từ Giao Bạch đã phá hủy kế hoạch của gã, trong lòng có thể không trách móc sao?
"Chân của cậu làm sao..."
Nghe thấy giọng Lương Đống, Giao Bạch ngước mắt nói: "Bị giam ở phòng tối bị đánh một trận, đang hồi phục."
Hơi thở Lương Đống trở nên nặng nề: "Ai làm?"
"Một con chó nhà có tang." Giao Bạch lười kể tiếp, "Ăn bánh trôi đi."
"Cậu muốn nhân bánh gì?" Cậu cười nói, "Cậu đặt bát lên bàn xoay đi, tôi lấy cho cậu."
Lương Đống "A" một tiếng, cầm bát đặt lên bàn xoay: "Tùy tiện, tôi sao cũng được."
Giao Bạch xoay bàn, chuyển bát của Lương Đống tới trước mặt mình. Cậu nghiêng người về phía trước, tì ngực lên thành bàn, vươn tay cầm muôi, múc đầy bánh trôi vào bát của Lương Đống.
Đều là vỏ trắng, không nhìn ra là nhân bánh gì.
Múc một bát bánh trôi cho Lương Đống xong, Giao Bạch sang giúp Chương Chẩm. Cậu tưởng là đã xong việc, không ngờ Thích Dĩ Lạo lại đặt cái bát không qua. Cũng không biết vị kia đã ăn hết bánh trôi của mình từ bao giờ.
Vì vậy Giao Bạch múc cho Thích Dĩ Lạo. Một người bán tàn phế như cậu, thực sự quá hiền lành.
Cái con khỉ.
Giao Bạch ném chiếc muôi dùng chung đi, nhặt chiếc thìa nhỏ của mình xúc những viên bánh trôi để ăn. Nóng tới độ làm cậu dâng trào nước mắt.
Trước mặt có thêm một tờ giấy, kèm theo một tiếng: "Nhổ ra."
Giao Bạch nuốt rồi.
Không chờ Thích Dĩ Lạo giảng lý lẽ, Giao Bạch đã lấy khăn giấy lau mắt, chủ động bày tỏ thái độ: "Khi bị nóng, cách làm chính xác là phải nhổ thức ăn trong miệng ra giấy." Cậu chỉ chỉ Chương Chẩm và Lương Đống đang nhìn sang, "Các anh tuyệt đối đừng học tôi."
Sau đó cậu cười với Thích Dĩ Lạo: "Anh ba, bánh trôi không thể ăn nhân lúc còn nóng, phải để nguội đã."
"Nhưng không thể để quá lâu, sẽ nhão." Giao Bạch chậc lưỡi, đầu lưỡi nóng đỏ liếm liếm hàm trên, "Cái này phải chú ý chừng mực, chuyện nhỏ như hạt vừng cũng không thể bốc đồng."
Lương Đống phía đối diện cúi đầu ăn bánh trôi, không cảm thấy nóng, hết miếng này đến miếng khác, trong miệng nổi loét, cổ họng bỏng rát.
.
Giao Bạch không phải người có tính tình cực kỳ hẹp hòi, ai lườm cậu một hai lần thì cũng phải trả thù, nhưng cậu cũng còn lâu mới là người tốt với tất cả, ai cũng giúp đỡ. Lần đầu tiên cậu và Lương Đống tiếp xúc là ở Đế Dạ, khi đó Lương Đống chính là nhân vật phản diện điển hình.
Ở Trung học Số 3, Lương Đống không ít dịp nhục nhã cậu bằng lời nói, cũng tìm cậu gây sự cười nhạo cậu. Mối quan hệ của bọn họ là như thế, cậu không sẽ trượng nghĩa ra tay, bất bình thay đối phương.
Ở Hi Viên, Lương Đống cầu xin cậu, khom lưng với cậu, thời gian đủ lâu, lâu đến mức cậu cảm thấy những điều không vui trước đây có thể được xóa bỏ, nên mới tìm Chương Chẩm nhờ hỗ trợ.
Còn có một nguyên nhân khiến Giao Bạch kéo Lương Đống một cái, từ trên người Lương Đống cậu nhìn thấy... Bản thân đã mất cha mẹ trong quá khứ.
Không phải cảm thông thương hại, mà là một sự đồng cảm không quá bình thường.
Về phần mấy tháng trước, Giao Bạch vừa tỉnh dậy trong tình trạng vô cùng tồi tệ, nhưng lại kiên trì viết vào lòng bàn tay Thích Dĩ Lạo, cố gắng ngăn chặn Lương Đống tới yến tiệc, là vì cậu muốn nhìn xem có thể cản đợt máu chó này giáng lâm hay không.
Ăn xong bánh trôi, Giao Bạch gắp bánh nướng rắc vừng nhân mặn để ăn. Cậu không muốn ăn món chính cho lắm, sợ tối nay khó tiêu.
Bốn người ngồi cách nhau rất xa, nói chuyện nhất định phải cao giọng, nhấn rõ từng chữ không luyến láy kéo dài, nếu không sẽ rất khó nghe rõ. Bầu không khí không dính dáng gì tới náo nhiệt hân hoan cả.
Một đĩa thịt bò được chuyển đến chỗ Giao Bạch. Cậu liếc Thích Dĩ Lạo đang nhìn mình.
Được rồi, tôi ăn chút xíu.
Lúc Giao Bạch ăn thịt bò, Lương Đống đã bắt đầu tự nhiên nói chuyện. Gã kể mình tra xét mấy tháng, cuối cùng đã tìm thấy nơi ẩn náu của lão Phan, sào huyệt buôn bán ma túy.
Nhằm tiếp cận lão Phan, Lương Đống đã xen lẫn vào trong.
Giao Bạch gặm thịt bò chậm lại, lẫn vào trong kiểu gì? Cậu ngẩng đầu, tầm mắt rơi trên quầng thâm nặng trĩu của Lương Đống.
Khi Giao Bạch định ngắt lời Lương Đống, Thích Nhị bước nhanh vào báo cáo: "Thích gia, chủ tịch Tiểu Thẩm đến rồi ạ."
Tiếng kể lể độc thoại của Lương Đống tức khắc dừng lại.
.
Thẩm Nhi An không tới một mình, bên cạnh y là quân sư của y, Đàm Quân.
Nếu Thẩm thị là một quốc gia, Thẩm Nhi An chính là tân đế.
Còn Đàm Quân là công thần khai quốc, có công lao và uy vọng cực cao trong triều đại mới bắt đầu này, đồng thời cũng là trung thần tuyệt đối.
Trong truyện tranh, Đàm Quân chưa bao giờ phản bội Thẩm Nhi An, đến chết hắn ta vẫn làm việc cho Thẩm Nhi An.
Fan "Gãy Cánh" coi hắn ta là cha Thẩm Nhi An.
Giao Bạch quan sát phản ứng của ba người trên bàn. Thích Dĩ Lạo là tư thái bề trên nhất quán, không đứng lên nghênh đón mà chỉ ngồi trên ghế gật đầu. Chương Chẩm tràn đầy kinh ngạc, Lương Đống thì cực kỳ cứng đờ, trên mặt cũng xuất hiện sắc đỏ ửng quái dị.
Rất hiển nhiên, Thẩm Nhi An không đánh tiếng đã tới.
Làm sao Thẩm Nhi An biết Lương Đống ở Lan Mặc Phủ? Còn đến nhanh như thế, trùng hợp như thế. Cơ sở ngầm mà nhà họ Thẩm chôn ở nhà họ Thích, vẫn chưa bị diệt hết toàn bộ sao?
Giao Bạch có thể nghĩ tới mặt này, không phải vì cậu không tin năng lực của Thích Dĩ Lạo, mà là do hào quang của nhân vật chính đỉnh hơn, đỉnh nhất.
Ngay khi Giao Bạch nhìn về phía Thẩm Nhi An, Chương Chẩm nhận một cú điện thoại. Đầu tiên anh thì thầm điều gì đó với Thích Dĩ Lạo, tiếp theo nhanh chóng vòng tới bên Giao Bạch, kề sát vào nói: "Bạch Bạch, hành tung của Lương Đống bị tiết lộ ra ngoài từ người bạn khởi động lại vụ án của anh."
Chương Chẩm chếch thân, che chắn Lương Đống, nghiêm túc nói: "Bạn anh bị thương, hiện tại đã an toàn, nghi phạm lão Phan bất ngờ bỏ mình."
Giao Bạch đặt đôi đũa trong tay xuống. Bất ngờ kiểu gì chứ, đây là giết người diệt khẩu.
Nếu biết chuyện, Lương Đống sẽ phát điên.
Đó là nhân vật then chốt mà không biết Lương Đống đã trả bao nhiêu cái giá lớn mới tìm thấy, không thể dựa vào người kia đưa kẻ chủ mưu vào đại lao là một chuyện, nhưng cứ thế bị diệt khẩu lại là một chuyện khác.
Cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Nhi An, Giao Bạch nghiêng đầu, đối diện với y.
Lần trước họ trò chuyện là tháng Sáu tháng Bảy, Giao Bạch đang theo Thích Dĩ Lạo trên đường đi công tác tới Bắc Thành, Thẩm Nhi An ở trong chùa siêu độ cho mẹ mình.
Về sau Giao Bạch tìm Thẩm Nhi An trong wechat, nhưng trong khung trò chuyện toàn là tin nhắn do chính cậu gửi. Nếu không phải là không có dấu chấm than màu đỏ, cậu sẽ cho rằng đối phương đã chặn mình.
Thẩm Nhi An không trả lời tin wechat của cậu, cũng không nhận điện thoại.
Mãi đến tận hoàng hôn hôm ấy, trên nóc tòa nhà xây dở, Thẩm Nhi An dẫn người chạy đến.
Từ sau khi tỉnh lại, Giao Bạch chưa từng gặp Thẩm Nhi An. Hai tháng trước cậu nhận được chuồn chuồn giấy do y gửi tới.
Tần suất liên lạc gần như bị cắt đứt, Giao Bạch đã bị tách khỏi vòng sinh hoạt của Thẩm Nhi An. Cậu đang tìm kiếm những thay đổi trong sáu tháng qua thông qua Thẩm Nhi An đang đứng trong sảnh chính.
Tổn thương tay chân vào tối ngày thi đại học cuối cùng đã lành, băng gạc quấn quanh đầu lúc ở trên tòa nhà xây dở cũng được gỡ bỏ.
Những thay đổi khác...
Thẩm Nhi An không còn là người thiếu niên thi đại học xong liền ngồi xe từ trường thi đến Tây Thành, dọc đường liên tục trả lời tin nhắn wechat của Giao Bạch.
Có thêm một thân phận, đứng sừng sững như một ngọn núi khổng lồ trong thế giới của mình, vì vậy y nhất định không được hành động liều lĩnh.
Đã hẹn sẽ gặp nhau ở đại học, nhưng cũng không xảy ra.
Giao Bạch tạm nghỉ học, Thẩm Nhi An vừa là học sinh, vừa là quý tộc mới ở Nam Thành. Y bề bộn nhiều việc là chuyện rõ rành rành, chắc chắn thời gian mỗi ngày cũng không đủ dùng, hận không thể ứng trước thời gian cả đời.
Trong "Gãy Cánh", Lễ Giác chuốc thuốc thành công Thẩm Nhi An, là khởi đầu của phần diễn tình cảm.
Mà Thẩm Nhi An lên ngôi cao, là điểm nhấn trong cốt truyện của bộ truyện tranh này.
Giao Bạch nhìn danh sách tài khoản. Ảnh đại diện phản ánh thế giới nội tâm của bạn tốt, không phải thứ gì đó đơn độc cố định, mà là bản ngã của họ.
Một bản thân chân chính, thuần túy nhất, dưới nhiều lớp mặt nạ khác nhau.
Một loạt thay đổi trong bản ngã, là thứ mà đương sự không hề hay biết, hoặc muốn trốn tránh, hoặc có thể âm thầm chấp nhận.
Núi Sanh hiện tại không có tuyết rơi, cũng không có sắc xanh cây cỏ, chỉ có một vùng sương khói, không biết phía sau sương khói có gì.
Màu xám nặng nề này khiến con người ta ngột ngạt.
Giao Bạch vẫn đang quan sát Thẩm Nhi An, Thẩm Nhi An cũng nhìn cậu, vẫn luôn nhìn.
Dường như Thẩm Nhi An muốn nói về những thay đổi trong cuộc đời mình, rồi lại không muốn nói nữa.
"Leng keng."
Lương Đống đứng phắt dậy cái "Uỳnh", chiếc ghế bành đen xám đổ xuống đất phát ra âm thanh chói tai.
Vừa ăn vừa nói là chuyện không thực tế, Giao Bạch lựa chọn ngậm miệng không nói.
Trong phòng ăn hội tụ thế lực hai phe, hay chính xác hơn là ba phe, Lương Đống một thân một mình.
Không lâu sau, chủ nhân Lan Mặc Phủ là Thích Dĩ Lạo lên tiếng: "Thích Nhị, dẫn khách đến phòng tiếp khách."
Thích Nhị hỏi: "Phòng nào ạ?"
"Tầng một phía Tây đi." Thích Dĩ Lạo nhìn thức ăn trên bàn, chuyển một đĩa cá kho chua ngọt tới chỗ Giao Bạch, "Có sân, nếu trò chuyện chán rồi, thì có thể ngắm cảnh tuyết."
Thích Nhị cung kính nói với người nắm quyền nhà họ Thẩm: "Chủ tịch Tiểu Thẩm, mời đi theo tôi."
Thẩm Nhi An chuyển mắt sang hướng Lương Đống.
Lương