Tần Hà Vũ mang người tới công ty, anh cũng không sợ có phóng viên chụp lén.
Chừng đó năm rồi, mấy ai còn nhớ mặt anh chứ? Nếu nhớ thì chắc chắn sẽ bị truyền thuyết vụ kiện doạ sợ.
Hai người ngang nhiên tiến vào đại sảnh, vị giám đốc trẻ khổ sở qua nay cuối cùng cũng thấy được hai tổ tông của mình, chân chó chạy tới.
Tần Hà Vũ ra hiệu cả ba vào phòng rồi nói.
Lúc an toạ ngồi trên ghế, Tần Hà Vũ mới tháo chiếc mũ trên đầu Chu Sinh xuống, cẩn thận giúp cậu chỉnh lại đầu tóc, sau đó cầm lấy đĩa bánh trên bàn, đặt vào trong tay.
Giám đốc đều nhìn đến ngây người rồi.
"Này là phu nhân sao Chủ tịch? Anh có chắc là phu nhân chứ không phải hài tử của anh chứ? Thực ra thì tuổi của anh cũng sinh được 2 lứa như này cũng nên."
"Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu?" Tần Hà Vũ liếc mắt sang.
"Hợp đồng đâu?"
Tuy rằng hay gào trời trách đất nhưng giám đốc vẫn làm việc rất có trách nhiệm.
Hợp đồng cho minh tinh tuyến một hạng A, chia hoa hồng năm - năm, ưu tiên các danh nghạch, còn có đãi ngộ tốt như nhà ở, xe cộ, quản lý, nhân viên chăm sóc, makeup,...
"Tôi cảm thấy người ký vào bản hợp đồng này mới là tổ tông của tôi." Giám đốc lần nữa biểu thị tâm tình.
Bản hợp đồng cũng chỉ là tượng trưng phòng khi bên luật pháp cần hỏi tới, Tần Hà Vũ đưa bút cho Chu Sinh, muốn cậu kí vào.
Chu Sinh vung tay lên, lại không biết viết gì cả.
"Hay không anh kí giúp tôi đi?" Chu Sinh đưa lại bút cho Tần Hà Vũ.
"Phu nhân à, như thế không được đâu..." Giám đốc cảm thấy tương lai công ty mờ mịt quá.
"Vậy thì ấn tay lên là được." Tần Hà Vũ nói xong liền liếc giám đốc, chỉ thấy anh ta đứng dậy, cuối cùng mang tới miếng đệm nhỏ ấn tay.
Chu Sinh lăn tay xong liền ấn lên mặt giấy, xem như là đã kí.
Giám đốc nhìn bản hợp đồng như hiệp ước với quỷ Satan, trân quý không dám bỏ mà bỏ vào hộp gỗ, cất trữ chỗ tài liệu làm việc.
Tần Hà Vũ cảm thấy xong việc liền muốn đưa người đi thử máy.
Giám đốc trải nghiệm cảm giác bị vứt bỏ, cả đường tỉ tê.
"Chủ tịch, chẳng lẽ một câu giới thiệu anh cũng không định nói sao? Phu nhân, tôi là Vương Đình, là giám đốc công ty.
Hiện tại người quản lý của cậu đang trở về từ nước ngoài, cậu cũng không cần lo lắng.
Cậu ta nghiệp vụ rất tốt, là một Beta."
"Vương Đình, cám ơn anh." Bé ngoan Chu Sinh nhớ tới lời Sầm Thuỷ dạy quy tắc giao tiếp, có người tốt với mình thì phải cảm ơn.
Vương Đình bị lời cảm ơn này làm cho đơ người.
Anh ta xúc động đứng yên một chỗ, sau đó chạy tới trước mặt Tần Hà Vũ hét lên.
"Tôi cảm thấy cậu ta rất khác đám phú nhị đại trong công ty."
"Cậu nhiều lời như thế, sao không chạy đi lên kế hoạch debut đi?" Tần Hà Vũ đẩy người sang một bên, mở cửa phòng.
Căn phòng số mười tầng ba chín mới được tu bổ, là phòng quay tốt nhất trong công ty.
Phông cảnh theo yêu cầu của anh đã được dựng sẵn.
Mấy tấm ván gỗ với hình ảnh như một căn nhà nhỏ được dựng góc phòng, bao xung quanh đều là các loại máy quay, đèn chiếu sáng, đèn pha và hệ thống thu âm.
"Tường vừa được tu sửa cách âm nên sẽ đảm bảo có thể mở nhạc lớn, nhét