Cô gái nhỏ cắn môi, đầu hơi cúi thấp, gương mặt phiếm hồng, một đôi mắt đen láy trong suốt hơi chút mở to, hai tay rũ bên người có chút bất an, tựa hồ đang nổ lực khắc chế quẫn ý.
Cô tựa như một món quà trân quý giấu sau lớp giấy gói màu hồng nhạt.
Ánh mắt Giang Ngu ngưng trọng.
"Chị?" Thấy cô ấy không nhúc nhích, Trình Tô Nhiên thật cẩn thận gọi một tiếng, sau đó ý thức được cái gì, hơi hơi cúi đầu, run rẩy cởi xuống áo ngủ của bản thân.
Gỡ xuống lớp giấy gói liền hiện ra hình dáng món quà bên trong.
Cô rất trắng, tuy rằng gầy nhưng không phải dạng khô gầy, ở nơi ánh đèn gội xuống cô tựa như một quả vải đã được lột bỏ vỏ.
Cổ họng Giang Ngu khô khốc, nhấp một ngụm rượu.
Chất lỏng ngọt ngào mang theo hơi lạnh cùng một chút chua xót chảy xuống.
Bỗng dưng, cô ấy duỗi cánh tay ra, bắt lấy động tác của cô gái nhỏ, thoáng dùng lực đem người kéo ngồi trên người mình, thuần thục mà ôm lấy.
Cái mũi nhẹ hít, có thể ngửi được hương sữa bò thuần tịnh, giống như ôm một đoàn lông nóng hổi.
"Có biết uống rượu không?" Giang Ngu ôn nhu hỏi, tựa hồ cũng không vội vả tiến vào chủ đề chính.
Trình Tô Nhiên khẩn trương đến trái tim thình thịch đập lên, đôi tay bám lấy bả vai cô ấy, thành thật trả lời: "Lúc còn nhỏ có uống qua bia một lần.....!Không uống được."
"Có muốn bồi tôi uống một chút rượu vang đỏ hay không?"
"......"
"Ngọt."
"Được."
Vừa nghe là ngọt, Trình Tô Nhiên cũng không kháng cự, thậm chí còn có chút muốn thử xem.
Cô thấy trên tay Giang Ngu chỉ bưng một cái ly, thực hiểu chuyện mà muốn đi xuống, "Em đi lấy một cái ly đến."
"Không cần." Giang Ngu ôm chặt cô không cho đi, một tay bưng cái ly chân dài tiến đến bên môi cô, "Uống cái này."
Ly dài đựng đầy chất lỏng màu đỏ tươi như máu.
Nồng đậm, nhiệt tình, quyến rũ.
Giống ái tình cũng giống dục vọng.
Trình Tô Nhiên rũ mắt lại nâng lên, không xác định mà nhìn về phía Giang Ngu, "Chị...!Không để ý sao?"
"Không ngại."
"Ngô."
Trình Tô Nhiên cúi đầu ngửi ngửi, ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt của quả, tươi mát ngọt ngào, lại hỗn loạn như điếu thuốc lá hoặc hương vị của phụ gia, vị cồn rất nồng, hơi chút tiến vào trong mũi.
Cô tính toán nhấp miệng nhỏ mà thử một ít.
Hương vị đặt sệt ngọt ngào trong nháy mắt đánh sâu vào trong não cô, lại biến hóa tựa như sáp nến, vị cồn dũng mãnh xông vào xoang mũi, cô đột nhiên nuốt xuống, cổ họng phiếm lạnh.
"Thế nào?" Giang Ngu vén lên vài sợi tóc rơi trước trán cô.
Trình Tô Nhiên kinh hỉ lộ ra tươi cười, liên tục gật đầu: "Uống rất ngon, giống nước ngọt."
Nói xong lại uống thêm hai ngụm.
Hai má lúm đồng tiền trên má cô trở nên no đủ nhợt nhạt hãm sâu.
Trong ly rượu không nhiều lắm, khoảng chừng ba năm ngụm rượu.
Giang Ngu nhìn động tác uống như uống nước của cô, không khỏi bật cười, duỗi tay cầm lấy cái chai, lại rót thêm cho cô nửa ly nữa, "Đừng uống quá nhiều, coi chừng uống say-----"
Rơi vào miệng cọp.
Nửa câu sau cô ấy còn chưa kịp nói ra.
Đây là rượu ngọt, lúc mới vào miệng giống như nước ngọt, chua chua ngọt ngọt, càng uống càng thích, nhưng đây là rượu mười chín nồng độ cồn, uống hết nửa ly cũng đủ để cho người phía trên say ngất.
Nếu muốn ăn một bữa cơm ngon trước tiên phải có món ăn sau đó thêm rượu, vừa có thể giúp hưng phấn, lại giúp bạn nhỏ bớt được phần nào khẩn trương, hết thảy tự nhiên mà tới, làm "Bữa tiệc lớn" càng thêm mỹ vị.
Trong mắt Giang Ngu hiện lên một tia giảo hoạt, liền như vậy lẳng lặng liếc nhìn cô.
Không bao lâu, Trình Tô Nhiên dần dần cảm giác được mặt nóng lên, đầu có chút choáng váng, tiếng tim đập càng thêm rõ ràng.
"Chị...."
"Ừm?"
"Em nóng quá a." Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, một bên nói một bên theo bản năng nắm cổ áo, giơ tay lại chỉ đụng phải ngọn tóc.
Giang Ngu cầm đi cái ly chân dài, dán ở bên tai cô nhẹ giọng nói: "Không thể uống nữa, bạn nhỏ."
"Ngô." Trình Tô Nhiên rụt rụt cổ, chủ động dựa vào cô ấy.
Giang Ngu xoa xoa khuôn mặt nóng lên của cô gái nhỏ, đầu ngón tay chậm rãi từ phía sau di chuyển, đè lại gáy cô, khẽ nâng cằm, ôn nhu mà dán lại.
Trong phòng lâm vào yên tĩnh.
Có lẽ là tác dụng của cồn, Trình Tô Nhiên cảm thấy trái tim càng đập càng nhanh, phảng phất như có dòng điện truyền qua, thần kinh đại não tê dại, cô giống như một con cá khát nước, tiến nhập vào nơi đại dương mênh mông ấm áp của Giang Ngu.
Thẳng đến khi không khí ngày càng thưa thớt, mới có thể hô hấp lại một lần nữa,
"Chị-----"
Cô chủ động ôm lấy cô ấy.
Toàn bộ khuôn mặt đều không khỏi nóng lên, đầu có chút nặng, mí mắt cũng phát trầm.
Cô dựa vào trong lòng ngực Giang Ngu, đôi mắt đen láy nhiễm một tia mê ly.
"Thật sự chuẩn bị tốt rồi sao?" Giang Ngu xoa lấy sợi tóc buông xuống của cô gái nhỏ, đè thấp thanh âm dụ dỗ, "Nếu không được có thể tiếp tục chờ, tôi nguyện ý cho em thêm thời gian."
Nói xong nhịn không được lại hôn hôn nốt ruồi nhỏ màu nâu của cô.
Chờ không được.
Cô ấy chờ không kịp.
Trình Tô Nhiên cố sức mà kiên định lắc lắc đầu, "Em thật sự đã chuẩn bị tốt...." Cô chủ động ôm lấy Giang Ngu, cúi đầu chạm vào phiến môi kia.
Không có kinh nghiệm, không hề có kỹ thuật, vụng về lại trúc trắc.
Chỉ là bông hoa nhỏ trong đất này lại phát ra tư thái thật sự chọc cho lòng người ngứa ngáy.
Men say khiến cho động tác có phần chậm chạp, nhưng ý thức lại thanh tỉnh.
Trình Tô Nhiên nổ lực nhớ lại những gì mình đã học tập, rất nhiều rất nhiều, nhìn qua đơn giản những vào trong thực tiễn lại khó khăn, cô nếm thử vài lần, trước sau lại không nắm được trọng điểm.
Nhìn cô bộ dáng mơ hồ