"Ba ngày sau, trong pháp sự đuổi quỷ, hãy kết liễu hắn đi.
"Nói xong Vương Bình Chi nhanh hướng đi về phía cửa cung, mà tiểu thái giám đưa ông ta ra ngoài đi một lúc lâu mới quay trở lại, cung kính đưa cho Thánh Từ vẫn đang sững sờ một cái bình nhỏ.
"Tướng quân nói, chờ đến lần sau gặp mặt, nếu như người vẫn không thể xử lý tốt chuyện của mình…"Tiểu thái giám nhìn mặt mà nói chuyện, thấy Thánh Từ không có dấu hiệu nổi giận mới dám nói tiếp: "Vậy thì đừng trách tướng quân tự mình động thủ.
"Ba ngày sau, cũng chính là ba tiếng sau ở thế giới của cô.
Đường Ninh về đến nhà, vốn định tiếp tục chơi game, nhưng bạn học cũ thời đại học lại bất ngờ xuất hiện.
Cô ta thất tình nên lại lôi cô đi kể khổ.
Lúc này, đáng lẽ ra Đường Ninh nên an ủi bạn học thì lại có chút sốt ruột, không yên tâm cứ mải liếc nhìn đồng hồ.
Vất vả lắm mới có thể tiễn bạn học cũ về, cô lập tức vội vàng mở điện thoại ra.
Cô luôn có cảm giác, kịch bản lần này sẽ vô cùng quan trọng.
Thế nhưng giờ phút này trong đầu Đường Ninh vẫn luôn hiện lên cảnh hai cha con nhà họ Vương nói chuyện khi đó.
“Tám tuổi giết cha”.
Nhớ tới những mảnh vỡ ký ức phét hiện lúc ấy của Tạ Hành Dã, tâm trạng bình thản của cô cũng dần cảm thấy bất an.
Dương như cô đang thật sự coi những nhân vật trò chơi này như những người bình thường, ngay cả cảm xúc của cô cũng bị ảnh hưởng.
Sau khi Đường Ninh online, cô vẫn thấy tẩm cung ngăn nắp của Tạ Hành Dã, nhưng bên trong lại không có người.
Cô kiểm tra bản đồ muốn tìm vị trí, nhưng nhìn thấy giường chiếu gọn gàng, sạch sẽ của Tạ Hành Dã, trong lòng bỗng nhiên khẽ chấn động.
Cô nhớ tới việc vừa mới nhìn thấy mấy đứa trẻ con quý tộc đang lên lớp