Cẩm Tú Đỉnh

Chương 51


trước sau

Giữa cuồng phong mưa rào, Mục Thư Du đột nhiên cảm thấy thân xe chấn động, lúc này làm sao có thể gấp rút lên đường chứ, nhất định phải dừng lại mới được.

Lúc này Như Lan Như Ý cũng cảm thấy không thích hợp, ba người nhìn nhau một cái, Như Ý cẩn thận vén rèm cửa sổ lên tạo một kẽ hở, mặc dù là như thế nhưng trong xe cũng đã ướt một mảng lớn, gió thổi vào làm cho ba người run lẩy bẩy, Như Ý hắng giọng gọi Lý thị vệ, âm thanh trong nháy mắt bị dông tố lấn át hết, đúng lúc này ngoài cửa sổ xuất hiện một khuôn mặt làm cho cả ba cùng giật nảy mình.

“Thái phi, vừa rồi chúng ta dừng xe ở chỗ địa thế thấp, đất quá xốp, thuộc hạ sợ ngộ nhỡ sạt lở đổ sụp lên xe ngựa thì không ổn, chỉ có thể đi tiếp về phía trước, người phía sau cũng đang tìm kiếm, chắc hẳn sẽ tìm ra chỗ trú ngụ.” Lý Bác Kiến nói như gầm lên.

Mục Thư Du lúc này mới yên tâm gật đầu, Lý Bác Kiến liền lui ra.

Mục Thư Du chủ tớ ba người ngồi ở trong xe, chỉ cảm thấy càng ngày càng lắc lư, cuối cùng xe cũng từ từ ngừng lại.

Lý Bác Kiến xuất hiện lần nữa nhưng lại đem cửa xe mở ra: “Thái phi, phía trước có núi đá bị sạt lở, kính xin Thái phi chịu chút ủy khuất chút thay áo vải này để tiện hành tẩu.”

Y phục này đã sớm chuẩn bị xong, nếu không đội ngũ hơn trăm người đều mặc trang phục hộ vệ khôngkhỏi vô cùng chói mắt.

Chuyện cho tới bây giờ, Mục Thư Du cũng không có biện pháp mà bắt bẻ, để Như Lan nhận y phục, ba người ở trong xe thay quần áo, chỉ là vừa đi ra ngoài đã bị nước mưa xối cho lạnh run cầm cập, nước mưa đánh vào người đau rát, con mắt căn bản không mở ra được.

Bởi vì con đường hẹp, Lý Bác Kiến cùng một thị vệ khác một trước một sau hộ tống Mục Thư Du ở giữa, Như Lan Như Ý theo sát phía sau, các thị vệ khác chia làm hai đội, một đội ở phía trước mở đường, mộtđội phòng vệ phía sau, đoàn người gian nan đi về phía trước.

“Thái phi coi chừng!” Dưới chân Mục Thư Du trơn trợt thiếu chút nữa ngã xuống, được Lý Bác Kiến kéo lại.

Mục Thư Du chật vật túm lấy Lý Bác Kiến, vừa thở phào nhẹ nhõm lại cảm giác dưới chân trượt xuống, không đợi kịp phản ứng là có chuyện gì xảy ra thì cả người đã rơi xuống, sau đó mất ý thức.

“Thái phi, Thái phi, ngài tỉnh!”

Mục Thư Du hoảng hốt nghe được có người gọi mình, mở mắt ra muốn nhìn một chút xem là ai, kết quả lại bị ánh sáng của mặt trời lão ca đâm chói mắt lập tức lại nhắm lại, khi thích ứng được thì phát hiệnNhư Lan Như Ý đang ngồi bên cạnh mình.

Mở lớn hai mắt, từ từ nhớ tới chuyện trước, muốn xoay người ngồi dậy kết quả toàn thân đau nhức, đành phải mở miệng hỏi: “Chúng ta từ bên trên rớt xuống?”

“Vâng, có mấy người té xuống, chỉ là không biết tất cả đã rơi xuống nơi nào, Thái phi cảm thấy đau ở đâu, không bị thương gân cốt mới tốt.”

Mục Thư Du nhẹ nhàng hoạt động tứ chi vài cái, may mắn là có thể động đậy, vì vậy để cho Như Lan Như Ý đỡ nàng đứng lên, sau khi ngồi dậy mới phát hiện khó trách vừa rồi nàng không thể tự mình ngồi dậy, thì ra là nằm trong một đống bùn nhão.

Ba người chật vật từ trên mặt đất đứng dậy, trên người dính đầy bùn, lại không thể rửa sạch, bất lực nhìn bốn phía, nửa ngày cũng không phát hiện ra những người khác.

“Thái phi, hiện tại làm sao bây giờ?”

“Gặp phải thời tiết này quả thật xúi quẩy!” May mà ngã xuống chỗ bùn nhão, nếu không không phải ngã gẫy xương cũng là vỡ đầu, Mục Thư Du tức giận lầm bầm một câu, giữ được mạng không lo không có lối thoát.

Kết quả bên này mới vừa oán giận xong, một trận mưa lại rơi làm cho ba người ướt sũng, Mục Thư Du cười khổ đùa với Như Lan Như Ý, nói là được tắm rửa rồi.

Sau đó ba người lại phơi dưới ánh mặt trời, đợi y phục trên người khô một chút, Mục Thư Du bằng cảm giác chọn phương hướng đi về phía trước, trong lòng suy nghĩ chỉ cần đừng đi nhầm vào rừng rậm đoán chừng sẽ không có chuyện gì đâu.

đi hơn nửa ngày, vận khí bọn họ coi như không tệ, Như Ý mắt sắc phát hiện phía trước có ngôi miếu đổ nát, Mục Thư Du thoáng lấy lại tinh thần nói: “Nhìn thấy miếu kia thì có thể phân biệt phương hướng rõrang rồi.”

Như Lan Như Ý không hiểu hỏi: “Miếu kia làm sao có thể phân biệt được phương hướng?”

“Cửa miếu theo lệ sẽ hướng về phía nam, chúng ta đi về hướng bắc sẽ cách Hòa Hi không xa.”

“Thái phi quả nhiên học vấn cao siêu.” Như Lan Như Ý đều bội phục.

Mục Thư Du cũng tự đắc: “Chỉ nhìn nhiều thêm chút sách, chúng ta đi vào nhìn một chút, ngộ nhỡ có thể dùng thứ gì thì thuận tay dẫn theo.”

Ba người tăng nhanh cước bộ đến trước miếu, đang muốn đi vào lại có một người từ bên trong đi ra, giật nảy mình, người nọ đồng thời cũng sững sờ giống như có chút không dám tin ở nới này lại có thể gặp được ba cô nương.

Mục Thư Du lập tức sinh lòng cảnh giác, bên mình đều là nữ lưu, ngộ nhỡ gặp phải kẻ xấu vậy cũng không ứng phó được.

“Ba vị cô nương tại sao lại đến nơi này?” Nam nhân đối diện phản ứng nhanh nhất thi lễ một cái sau đó mới mở miệng hỏi thăm.

Mục Thư Du thấy bộ dạng người này hào hoa phong nhã lại hữu lễ nên cảm thấy yên tâm, vì vậy cũng đáp lễ lại nói: “Chúng ta theo người nhà hồi hương, không may trên đường gặp mưa lớn, bởi vì đường núi sụp lở nên rơi xuống đây, đi loạn nửa ngày mới đến nơi này.”

Người nọ nghe xong, suy nghĩ một chút cười nói: “Đây cũng thật là đúng dịp, chúng ta cũng bị cơn mưa to vừa rồi làm cho mất hành lý và xe ngựa, ba vị nếu không ghét bỏ thì hãy đồng hành cùng tại hạ, nếu không phải thuận đường cũng có thể đi cùng mấy người một đoạn đường, nếu không ba người là ba cônương làm sao có thể đi khỏi nơi này.”

“Vậy thì đa tạ công tử, xin hỏi công tử họ gì muốn đi nơi nào?”

“Tại hạ họ Kỷ, tên chỉ có một chữ Văn, lần này muốn đi Hòa Hi làm ăn, cô nương không cần sợ hãi, Kỷ mỗ không dám nói phú giáp một phương nhưng coi như là có chút danh tiếng, theo lý tại hạ nên tránh mặt ba vị cô nương mới đúng, nhưng hôm nay như vậy cũng chỉ có thể ủy khuất các người, mạo muội hỏi một câu tại hạ nên xưng hô với cô nương như thế nào?”

“Tiểu nữ họ Hà, các nàng là nha hoàn nhà ta tên Như Lan Như Ý.”

Mục Thư Du chắc chắn sẽ không nói ra thân phận thật của mình trong tình huống này, nhưng người này đúng là đi tới Hòa Hi vậy thì thật không thể tốt hơn, chỉ là không biết trong miếu còn có những người nào.

đang nghĩ ngợi, bên trong lại đi ra mấy người, nữ có nam có, một vị cô nương ăn mặc theo kiểu nha hoàn hỏi:

“Công tử đang nói cùng ai vậy?”

“Vị này là Hà tiểu thư bởi vì trận mưa kia nên thất lạc người nhà, đúng lúc có thể đồng hành cùng chúng ta.”

Những người kia nghe vậy đều nhìn ba người Mục Thư Du, cẩn thận dò xét một chút rồi quay ra nhìn nhau, sau đó đều nhìn về Kỷ Văn.

Kỷ Văn cũng không để ý chỉ nói: “đi gọi mấy người bên trong ra đây, trong miếu chỉ chừa nữ quyến, Văn Thúy ngươi cùng Văn Trúc giúp đỡ hai vị cô nương này chiếu cố Hà tiểu thư.”

nói xong hướng Mục Thư Du cười nói: “Bởi vì hành lý của chúng ta bị thất lạc, cô nương hay là cứ mặc y y phục của mình trước đi.”

Vừa nghe có nữ quyến tâm tư Mục Thư Du nhẹ hơn một chút, cám ơn xong thì cùng Văn Thúy vào trong miếu, những người còn lại đều đi ngoài miếu nghỉ ngơi.

Như Lan Như Ý cũng biết Mục Thư Du cố ý không nói ra tên họ thật, vì vậy sửa lại cách nói chuyện, Như Ý cố làm ra vẻ vô tâm tán gẫu: “Văn thúy tỷ, công tử nhà các ngươi là làm ăn gì vậy, ta xem hắn còn rất trẻ vì sao lại phải vất vả bôn ba như vậy, lão gia phu nhân nhà các người lại có thể yên tâm?”

“Công tử nhà chúng ta kinh doanh vàng bạc, công tử cũng đã ba mươi, nha đầu ngươi miệng thật ngọt nhưng đáng tiếc công tử nhà ta nghe không được.” Văn Trúc nhanh miệng đáp.

Văn Thúy liếc nhìn Văn Trúc rồi nói: “Ngươi thật lắm miệng, ngươi cùng ta đi ra ngoài nhìn xem công tử một chút rồi trở về hầu hạ Hà tiểu thư.”

Văn Trúc không hề nói nhiều thêm, cùng Văn Thúy hành lễ với Mục Thư Du rồi đi ra ngoài.

“Thái…, tiểu thư, ngài xem những người này có thể tin?” Như Lan thiếu chút nữa lỡ miệng, lập tức sửa lại.

“không đáng tin cũng không có biện
pháp, các ngươi nhìn xem bốn phía có nến hay cái gì có thể phòng thân, giấu ở trên người ngộ nhỡ có việc gì cũng có thể dùng tới.”

Như Lan Như Ý vâng lệnh nhanh chóng đi tìm, chưa tìm thấy nến ngược lại thấy mấy đoạn trúc bén nhọn.

“Cái này tốt rồi, so với nến thì nhẹ hơn cũng dễ dàng dẫn theo.” Mục Thư Du giấu trong người hai đoạn, còn lại để cho Như Lan Như Ý hai người cũng giấu đi, trong lòng an ổn không ít.

một lát sau, Văn Thúy Văn Trúc lại quay lại, cầm theo mấy khối lương khô cho ba người Mục Thư Du ăn.

“Chờ ăn xong lại nghỉ một lát sẽ phải lên đường. “ Văn Thúy vừa cười vừa nói.

Mục Thư Du hỏi: “Nhanh như vậy?”

“Vâng, công tử nói nơi này cách thành trấn rất xa, chúng ta cũng chỉ mang chút lương khô, nếu khôngthể sớm tìm được nơi có người ở sợ là sẽ phải nhịn đói.”

“thì ra là như vậy.” Mục Thư Du mau chóng ăn khối lương khô ở trong tay, đứng dậy nói với Văn Thúy là nàng có thể đi rồi.

Đoàn người chuẩn bị xong thì ra khỏi ngôi miếu đổ nát, chỉ là đi không bao xa tâm tư Mục Thư Du liền trầm xuống: Cửa miếu ở hướng nam, những người này hiện tại căn bản không phải đi về phía Hòa Hi!

Lặng lẽ nhìn nhìn Như Lan Như Ý, phát hiện hai nha đầu này cũng đang khẩn trương nhìn mình, vì vậy bất động thanh sắc lắc đầu, ra hiệu các nàng tự nhiên một chút, không được lộ ra chân tướng lại sờ sờ ống trúc trong quần áo tạo thêm can đảm cho bản thân, loại tình huống này muốn chạy trốn cũng không thể chạy thoát được, không bằng phối hợp một chút.

Cứ thế đi được hai ngày thì đi đến một con đường nhỏ, trên đường đi vị Kỷ công tử này cũng chưa biểu hiện ra ác ý gì, mà cùng Mục Thư Du nói chút kiến thức mà hắn được trải nghiệm vào nam ra bắc, Mục Thư Du nghe cũng cảm thấy mới mẻ, nhưng không biết người này vì sao lại lừa gạt mình.

“Ai, ta vốn muốn đi Xuyên Khúc mở tiệm vàng bạc, chưa từng nghĩ tới lại phát sinh chiến sự, về sau ngẫm lại hay là đi Hòa Hi nên mới thay đổi chủ ý.” Kỷ Văn than thở.

Mục Thư Du cũng cảm thán: “Nhắc tới Xuyên Khúc cũng là chuyện lạ, thừa tướng Kỷ quốc mưu phản cần phải giao cho Kỷ quốc xử trí, vì sao lại muốn thu lưu, hiện tại khổ không phải dân chúng bổn quốc hay sao, cũng thật là làm cho người ta khó hiểu.”

Kỷ Văn cười ha ha không ngừng: “Chuyện của họ, không phải bình dân như chúng ta có thể hiểu được, nhưng mà tại hạ quanh năm du tẩu qua các nước cũng đã nghe qua chút tin đồn, không biết tiểu thư có muốn nghe giải buồn?”

“Đương nhiên là được, công tử mời nói.”

Kỷ Văn dừng lại trong chốc lát mới nói: “Tại hạ nghe nói Hòa Hi quốc quân Thống Đức đế xuất binh đánh Xuyên Khúc là có thâm ý khác, cũng không phải là thật sự muốn cùng Xuyên Khúc khai chiến, đương nhiên Xuyên Khúc xác thực đã làm cho nhiều người tức giận, nhưng quan trọng là Thống Đức đế thật ra là muốn bắt được thừa tướng Kỷ quốc Liêu Tử Bân, nghe nói trong tay Liêu Tử Bân nắm giữ chứng cớ quan trọng.”

“Chứng cớ gì vậy, vật gì có thể quan trọng đến mức đấy nổ ra chiến tranh cơ chứ?”

Kỷ Văn nhìn Mục Thư Du không đáp mà hỏi ngược lại: “Hà tiểu thư đối với chính sự rất là quan tâm?”

“Ta cảm thấy rất thú vị, mỗi ngày chỉ đi đường không khí rất trầm lặng, một chút niềm vui cũng khôngcó, ngài nếu đã nói thì hãy kể hết cho ta đỡ tò mò.” Mục Thư Du giọng nói có chút tức giận.

“Là tại hạ lắm mồm, ta nói ta nói, thật ra có người nói Liêu Tử Bân nắm trong tay chứng cứ chứng minh Kỷ quốc mưu toan mưu phản Hòa Hi!”

Đây thật sự là nói bậy rồi, lần này chiến sự vốn là do Kỷ quốc bị mưu phản mà nổ dậy, làm sao có thể nói thành Kỷ quốc mưu phản Hòa Hi? Có thể thấy đay là chuyển đồn nhảm, thiệt thòi nàng vừa rồi còn hoài nghi Kỷ Văn này, hiện tại đúng là đã giải thích, người này cũng chỉ nghe được tin đồn nhảm rồi thổi phồng lên thôi.

“Ngươi không tin?”

Mục Thư Du lắc đầu: “Tất nhiên là không tin, người nào không biết Hòa Hi xuất binh là vì Kỷ quốc mà đòi công đạo, có thể thấy được tin tức này của người là tin bịa đặt.”

Kỷ Văn Trường thở hắt ra, nhìn nhìn bong dáng mơ hồ phía trước, dừng bước khẽ mỉm cười với Mục Thư Du hỏi: “Bình Khánh vương Triệu Huy rốt cuộc là chết như thế nào, Thái phi không muốn biết tình hình thực tế sao?”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện