Cân Cả Thiên Hạ

Chương 73: Đồ Sát hàng loạt


trước sau

" Ca ca chúng ta bây giờ ra ngoài bắt hết đám quấy rối kia hay xin tí huyết xem vị đạo thế nào? " --- Vũ Y nói đầy vẻ hướng tới.

Xuân Đức xoa đầu nhỏ của Vũ Y nói:

" Còn bé đừng có mà mở miệng ra là đánh đánh giết giết sẽ không tốt, việc này hãy để cho ca ca làm, không cần bọn muội, cái này là nghề của ca ca rồi, tiện thể thử luôn một môn bí thuật mà ca ca mới học, hố hố hố hố, cái này rất vui đây" Hắn phát ra tiếng cười đầy âm hiểm.

Vũ Y le lưỡi không nói gì, lại ôm cốc nước ngọt uống tiếp.

Mọi người còn tưởng điện chủ là người hòa ái không thích giết chóc cơ đấy, nghe đến đoạn sau thì hình tượng ban đầu thiên sứ thánh thiện tan thành từng mảnh thay vào đó là một con Ác Quỷ xuất hiện, nhìn cái điệu bộ này muốn có bao nhiêu khát máu thì có bấy nhiêu khát máu, từng đoàn xanh lam ánh sáng từ mắt bắn ra càng tăng thêm vẻ điên cuồng.

"Đi thôi mọi người cùng ra xem coi mấy tên đần này mang tới kinh hỉ gì cho chúng ta, nói không chừng tiệc tối lại sớm bắt đầu". Nói xong hắn bước qua cánh cửa ma pháp xuất hiện bên ngoài Thánh Thành, mọi người cũng bước theo sau.

.....

.......

....

Ở bên ngoài thành từng cổ uy áp khiến cho mặt đất xung quanh đè nén xuống một phần, 2 đội ngủ hơn 2 vạn tu sĩ đang đứng giữa trời còn có mấy chục con Quỷ Long, từ uy áp cho thấy kém nhất ở đây cũng là luyện hư đỉnh phong, cho thấy 2 cái tông môn này khủng bố bực nào bình thường đào ra một tên Huyền Thăng cảnh cũng là mò kim đáy bể, bây giờ thì xuất hiện một lúc hơn vạn, truyền thừa từ viễn cổ không phải chuyện đùa đâu.

Khi cánh cổng ma pháp xuất hiện, sự chú ý mọi người bên ngoài Thánh Thành đều tập chung trên cánh cổng kia, Một người mặc thân màu kim xuất hiện tiếp theo đó, là mấy trăm người nối đuôi nhau ra ngoài.

Xa xa bọn người Mã Văn Tài cũng đang quan sát, hắn nói với đại ca:

" Đại ca nghĩ bọn họ có đánh nhau không?".

" Đợi chút nữa là biết thôi, cần gì phải đoán cho mất thời gian, muốn đoán thì đoán xem nếu như có xung đột thì trận chiến này có bên nào thắng"

"Theo đại ca nghĩ thì thế nào?"

"Theo tình hình hiện tại thì không thể nói được gì, ai cũng không biết hai bên có át chủ bài gì"

" Mà này đại ca, ta làm sao nhìn thấy người quen ấy"

"Người quen của ngươi? Là ai?"

" Ta cũng không dám chắc nữa, xa quá ta không nhìn rõ được" -- Văn Tài lắc đầu nói.

....

.....

....

Xuân Đức ra ngoài thì thấy cảnh tượng này cũng hơi sửng sốt một chút, lần đầu tiên hắn phải nhận thức mấy tông môn này cũng không yếu gà như hắn nghĩ, nhìn đội ngũ 2 vạn người đa số là Huyền Thăng trung giai này thì không khỏi phải có chút đổi mới.

Hắn thì bay lên đối diện với 2 tông môn nhân, còn bọn người tiểu Y thì đứng xa xa mà xem, hắn lo cho bọn tiểu Y lỡ may tí nữa có đánh nhau không may các nàng bị thương vô cớ thì không hay việc này mình hắn là đủ rồi

Nhìn thấy có người dám tiến lên đối diện với mình thì 1 người mặc áo bào lam nhàn nhạt nói:

" Ngươi là kẻ đầu tiên khi nhìn thấy chúng ta mà không quỳ, rất có can đảm?"

Xuân Đức cũng không đáp lại mà đánh giá một chút tất cả trước mắt. Thấy tên đeo mặt nạ kia không coi ai ra gì, ngang nhiên đánh giá, soi mói tất cả mọi người,hai người chỉ huy đội ngũ ở đây sắc mặt khó coi, một tên thuộc hạ phía sau thấy Tông chủ nhà mình sắc mặt khó xem thì hắn đã nhảy ra quát:

" Làm càn, ngươi biết ngươi...."

Bụp

Như một quả bóng bay nổ tan, tên kia còn chưa nói xong thì đã nổ banh xác. Xuân Đức thấy phí lời là điều không cần thiết nên hắn ra tay luôn, không đợi mọi người phản ứng kịp thì đã thấy lấy Xuân Đức làm trung tâm một màu đen lan tỏa, cắn nuốt lấy tất cả mọi thứ xung quanh, khi mọi người bị cái thứ
màu đen kia bao trùm thì bỗng thấy đầy trời u ám, ma quỷ riết gào, cuồng phong loạn vũ, đất đá nứt ra....

Khi mọi người định thần lại thì đã thấy xung quanh là một nơi bị nguyền rủa,trên mặt đất có vô số xác chết,không có bất cứ thứ gì bị phân hủy hay thối rữa, không một cái xác nào có thể trở về với cát bụi dù nó được đặt trên mặt đất, xung quanh có từng con chim ăn xác thối rỉa từng tí thịt một trên những cái xác.

Xa xa về phía nam, có một gã mập mạp béo tốt vẫn làm việc không mệt mỏi – cắt xẻ, mổ bụng, chất đống các chi cũng như nội tạng của những kẻ xấu số đã ngã xuống, Vút! Xoẹt! Thịt bị tách rời khỏi xương cốt, gân và dây chằng bị xẻ ra như giấy ướt. Càng ngày hắn càng hứng thú với hứng thú với việc xẻ thịt cũng như tận hưởng khoái lạc từ đó. Đầu tiên là cắn một miếng thịt ở đây, uống một ngụm máu ở kia… rất nhanh chóng hắn bắt đầu thích thú với việc cắn sâu hàm răng của mình vào những bộ phận cứng rắn khó nhằn nhất, tựa như một con chó gặm nhấm miếng giẻ rách.

Khi nhìn về đám tu sĩ tên mập kia cười lên sặc sụa, khi hắn cất tiếng cười từng miếng thịt bị thối, những con giòi bọ từ trong miệng hắn bay ra ngoài, hắn tung một cái móc sắt về những tên tu sĩ kia

,dù cho mọi người đã cố gắng né tránh nhưng vẫn bị sợi móc sắt kéo về phía tên bệnh hoạn đang cười đầy khát máu

Những kẻ không may bị kéo lại gần bị những con giòi bọ từ trong miệng tên mập kia chui vào cơ thể thông qua những vết cắn mà tên mập để lại trên cổ bọn họ, không có những tiếng rú thảm thiết, chỉ có từng bộ thi thể bị ăn một vài bộ phận rồi lại nằm bị vứt sang bên cạnh như những thứ rác rưỡi.

Lần lượt, lần lượt từng người một bị cái móc sắt to lớn dính đầy máu kéo lại gần tên đồ tể, bị ăn từng bộ phận, bị những con giòi chui vào cơ thể gặm nhấm từng chút một.

...

....

...

Bên ngoài ngoại giới thời gian chỉ qua đi trong nháy mắt. Ba hơi thở qua đi khắp nơi chỉ là cảnh hoang tàn, đầy trời sương máu, mãnh vụt thịt, tứ chi bay lả tả. Có vài người tu vi cao thì đang quằn quại trên đất, từng bộ phận trên cơ thể biến mất một cách kì dị cứ như một loại quái vật vô hình nào đó đang ăn chúng dần dần...

Đứng trong thánh khí cao giai bảo hộ 3 tiểu nha đầu Vu Y cũng ngốc, ca ca của các nàng bình thường hi hi ha ha, không ngờ đến lúc tàn nhẫn cũng không kém Thần chết là mấy.

Còn bọn người Thiên Tuyết thì chỉ nhìn chân chối, không ngờ điện chủ lại kinh khủng đến vậy, chỉ cần nhìn và cười một cái gần 2 vạn Huyền Thăng cảnh không còn xương, sau này phải kiến nghị điện chủ cách xa mọi người chút, không nên cười hay làm điều gì đó bất thường,không may điện chủ khống chế không tốt thì Ác Ma Điện sau này phải đổi tên thành " Trách Nhiệm Hữu Hạn Một Thành Viên Ác Ma Điện" cũng nên.

Nhìn vào chỗ không gian vặn vẹo, Xuân Đức cười lạnh, chạy à các con, còn non lắm.Hắn cũng rất ngạc nhiên khi có người thoát khỏi Ác Mộng Tử Vong của hắn,nhắm mắt lại 2 con ong màu bích lục đã được tạo ra, bay thẳng tới chỗ không gian vặn vẹo kia rồi biến mất.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện