Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 3 - Chương 119: Vượt cấp đánh quái


trước sau

Cố Phi coi kiếm Ám Dạ Lưu Quang trong tay là thước dạy học, chỉ huy các cô gái chạy đông chạy tây.

Há mồm ngậm miệng đều hùng hồn cả, toàn thân có khí chất tản ra, làm cho bọn con gái tin tưởng vững chắc: Cố Phi nhất định là loại người, trời sanh nhà chỉ huy.

Đây là dĩ nhiên, thân làm một thầy giáo thể dục, công việc của Cố Phi chính là chỉ huy học sinh chạy đông chạy tây. So sánh với bọn học sinh làm cái gì cũng giữ lại sức 30% và lười 70% trên giờ học thể dục, thì các cô Trọng Sinh Tử Tinh có vẻ quá ngoan rồi.

Cố Phi chỉ đông, không ai sang tây, mỗi người đều dốc hết sức.

Lại cà mấy đợt, Cố Phi kẹp thanh kiếm ở dưới cánh tay, vỗ tay gọi: "Đừng dẫn nữa, nghỉ ngơi tại chỗ một lúc."

Lúc này không ai nghe lời răm rắp, bọn con gái đều vây lại hỏi: "Vì sao không dẫn nữa? Tại sao muốn nghỉ ngơi vậy?"

"Hồi lam đã." Cố Phi ngồi dưới đất, móc quả táo từ trong túi ra.

Mấy cô Pháp sư thoải mái. Ăn trái cây hồi phục pháp lực vẫn rất mau, không lâu Cố Phi lại đứng dậy một lần nữa, khoát tay với mọi người: "Tiếp tục!"

Các cô gái lại lu bù lên, đang dẫn mấy đợt vui vẻ, Cố Phi lại vỗ tay: "Nghỉ ngơi một chút, hồi lam."

"Cái gì hả?" Bọn con gái mờ mịt nhìn Cố Phi đang ăn trái cây ngay tại chỗ.

"Mới đánh năm lần đi?" Mọi người không giải thích được.

"Mới năm lần Thiên Hàng Hỏa Luân mà anh không còn lam?" Mấy cô Pháp sư trợn to mắt, ban nãy không còn lam có thể lý giải được.

Lúc này đây, Cố Phi là mới vừa nghỉ ngơi ăn uống xong, tối thiểu cũng phải hồi phục đầy mới đứng dậy đi? Pháp lực đầy chỉ có thể phóng năm Thiên Hàng Hỏa Luân hả? Đây là tố chất một người Pháp sư phải có sao?

Cố Phi thở dài: "Không có biện pháp mà! Tôi cũng không muốn."

"Độ thuần thục của anh bao nhiêu rồi?" Băng Lưu Ly đã nghĩ qua vài lý do, cho rằng độ thuần thục pháp thuật của hắn quá ít, gây ra việc hao tổn lam quá lớn.

Cố Phi không tính nói  độ thuần thục pháp thục, nói ra cũng bị người ta xem thường, chỉ là thở dài: "Thuần thục không cao, là bản thân tôi ít lam."

Lạc Lạc thay mọi người giải thích: "Thiên Lý trước giờ thêm nhanh nhẹn nhiều, cho nên trí lực ít hơn."

Cố Phi gật đầu.

Các cô gái tốt bụng đều an ủi Cố Phi, tỏ ý ngay khi đến cấp 40 có thể tẩy điểm, sẽ không đến mức rác rưởi như thế. Lại tiếp hào phóng giúp đỡ, đóng góp các loại trái cây trên người mình.

Cử động này làm cho Cố Phi đối với việc chín cô gái này thích ăn loại trái cây gì rõ như lòng bàn tay. Ba người thích quả táo, ba người thích chuối tiêu, còn có một người thích đào và hai người thích lê.

Cố Phi cảm động, không nhịn được mà hỏi: "Chuối tiêu kia mua ở đâu? Quả đào kia mua thế nào? Cho tôi nhiều vài trái lê đi!" Cố Phi vẫn luôn chỉ mua được quả táo thôi, hết lần này tới lần khác bởi vì vấn đề pháp lực, số lượng theo nhu cầu lại rất lớn. Mỗi ngày đều ăn táo, cảm giác của hắn đối với quả táo đã đạt đến trình độ cắn một miếng thôi cũng muốn ói.

May mắn rằng trò chơi cũng không phải quá khắc nghiệt, cũng không đòi hỏi bạn ăn sạch sành sanh quả táo, chỉ cần cắn một miếng, ba giây sau hệ thống liền ngầm thừa nhận bạn đã ăn táo, bắt đầu phát huy tác dụng của quả táo giúp bạn hồi phục pháp lực.

Chỉ bất quá quả táo này đã từng cắn, sau đó bạn cất đi để ăn nữa là có thể, nhưng tuyệt đối không xuất hiện hiệu quả hồi phục pháp lực nữa.

Ăn trái chuối tiêu xong. Đoàn luyện cấp lại bắt đầu vận hành, sau năm sóng, các cô không đợi Cố Phi lên tiếng đã ngừng, chờ hắn ăn quả.

Tuy rằng thường xuyên bị gián đoạn có chút không vui, nhưng hiệu suất cà quái thế này vẫn là phương pháp thông thường không cách nào bằng được. Huống chi Cố Phi pháp lực ít cũng có chỗ tốt của pháp lực ít thật. Ăn trái cây thì hồi phục rất nhanh, các cô cũng không cần chờ lâu lắm.

Tốc độ thăng kinh nghiệm nhanh khiến các cô hết sức hài lòng, Cố Phi lại không cho là đúng.

Lại cà mấy đợt xong, Cố Phi không nhịn được, vào lúc tạm dừng nghỉ ngơi nhàn rỗi thảo luận: "Như vầy quá chậm, đổi nơi khác đi?"

"Sao thế?" Bọn con gái nhìn hắn.

Cố Phi trước đó đã tính toán trên đầu ngón tay: "Chúng ta tổng cộng mười người, ở mảnh đất nhỏ này một lần cà chín con quái, tính ra thì chẳng khác gì với một người vừa giữ vừa cà có một quái, mặc dù giết nó thật nhanh, nhưng thật ra thì vẫn là rất chậm đấy!"

Lạc Lạc cười khổ: "Đúng là như thế, nhưng bây giờ những chỗ trong trò chơi có thể phân mỗi người cà một quái, đã là chỗ rất tốt rồi. Anh xem chung quanh đi, đội người nào không phải là đều giống tình huống này."

Cố Phi gật đầu: "Cho nên tôi nói đổi nơi khác."

"Vậy còn có thể đổi đi đâu chứ!" Bọn con gái đều khó hiểu, "Bây giờ mọi khu luyện cấp 40 đều nhiều người như vậy thôi."

Cố Phi cười cười: "Vậy nên chúng ta đi khu luyện cấp 50 nha, người nơi đó hẳn là sẽ ít đi rất nhiều."

"Vượt cấp đánh quái!" Các cô gái trợn to mắt.

Vượt cấp đánh quái ở trong Thế Giới Song Song mang ý nghĩa như thế nào mọi người đều biết, chỉ là với thực lực bình thường của các cô gái thuộc Trọng Sinh Tử Tinh, thực sự không có đủ vốn liếng để làm việc này, ngày thường cũng chỉ có thể hâm mộ, cho tới bây giờ chưa hề xuất hiện suy nghĩ đó trong đầu.

Thương tổn pháp thuật của Cố Phi không thể nghi ngờ là cực mạnh. Mấy cô gái đều là người chơi nửa mùa. Nghĩ có một kẻ mạnh như thế giúp đỡ, đánh quái luyện cấp nhất định cũng đơn giản như trước. Lập tức dồn dập tán thành trầm trồ khen ngợi, nhảy cẫng mà hoan hô muốn đi vượt cấp đánh quái.

Trình độ của Lạc Lạc rốt cuộc tương đối cao hơn, luôn cảm thấy bản thân Cố Phi thêm điểm sai, dù cho trang bị cực phẩm tăng thương tổn pháp thuật lên thật nhiều, có khả năng giây quái cấp 40 cũng đã rất biến thái đấy. Về phần cấp 50 thì có chút khoa trương quá rồi chứ?

Cố Phi lại không chú ý tới cô đang do dự, thấy các cô gái khác đã tán thành, liền cất trái cây bọn con gái vừa nãy cho không hắn vào, thu xếp lên đường.

Bởi sức có hạn, một người Cố Phi căn bản không mang theo được nhiều như vậy, chỉ có thể phân phát cho bọn con gái trước đã.

"Này, 50 cấp anh gánh được không vậy?" Thời điểm đưa chuối tiêu cho Lạc Lạc thì Lạc Lạc liền hỏi hắn.

"Có thể thử xem." Cố Phi tự tin mà nói.

Lạc Lạc cũng không đành lòng quét hất sự hưng phấn của mấy cô kia, cô không thể làm gì khác hơn là tùy vào mọi người. Một đội nhân mã trùng trùng điệp điệp rời khỏi sơn cốc Vân Hà.

Khu luyện cấp 50, Cách Vân Lĩnh, xuất phát từ sơn cốc Vân Hà cũng chính là khoảng cách giữa hai ngọn núi.

Nếu như ở sơn cốc Vân Hà là đánh quái chỗ chân
núi, thế thì ở cách vân lĩnh chính là đánh quái trên sườn núi.

Đúng như Cố Phi dự trù, mặc dù đội ngũ ở cách vân lĩnh luyện cấp cũng có, nhưng rất ít, hoàn toàn không đến mức phải phân chia rõ rệt như khu luyện cấp 40 vậy.

Đứng ở trên đỉnh núi nhìn xuống dưới, tiểu quái trải rộng sườn núi khiến các cô gái nào cảm xúc dâng trào. Mọi người cùng nhau nhìn về Cố Phi, muốn nghe hắn bố trí làm sao.

Lạc Lạc cũng rất mau phát hiện điều khác biệt ở nơi này.

Người chơi ở khu luyện cấp 50 vượt cấp đánh quái, ấy vậy mà tất cả đều là Chiến sĩ, Đạo tặc - các chức nghiệp cận chiến tổ hợp cùng với Kỵ sĩ và Mục sư trợ giúp, mà đội Pháp sư thường gặp phổ biến nhất cư nhiên một đội cũng không có.

Bởi không vì là đội viên mà có thể tránh né thương tổn của nhau, khi tổ đội luyện cấp trong Thế Giới Song Song, Pháp sư và chức nghiệp như Chiến sĩ không có cách để cùng thi triển thân thủ một lúc.

Pháp sư chủ yếu là phát ra pháp thuật phạm vi rộng, bây giờ các chức nghiệp Chiến sĩ hay Đạo tặc cũng nhào tới mà nói, hậu quả không cần nói cũng biết.

Bởi vậy đội ngũ luyện cấp ở Thế Giới Song Song hiện nay chủ yếu phân thành hai loại có Pháp sư và không có Pháp sư.

Rất hiển nhiên, đội ngũ trong Trọng Sinh Tử Tinh mà Ngự Thiên Thần Minh dẫn đội cũng chính là loại hình có Pháp sư, lấy số lượng Pháp sư nhiều tăng phát ra thật mạnh; mà Chiến Vô Thương dẫn đội ngũ kia chính là loại không có Pháp sư, cận chiến phát ra là chính.

Khu luyện cấp 50 bây giờ, chỉ thấy loại đội ngũ không có Pháp sư, mà không thấy xuất hiện qua đội loại có Pháp sư, ít nhiều gì cũng có chút kỳ lạ.

Mọi người nói nghi hoặc trong lòng ra xong, Cố Phi cười một tiếng rồi nói: "Tiểu quái cấp 50 kháng hỏa pháp, Pháp sư đánh không dễ."

Quái cấp 50 đối với Cố Phi thì lúc cấp 30 ở thành Nguyệt Dạ đã lĩnh giáo qua rồi, khi đó giết một con quái cần một Liên Châu Hỏa Cầu và một Hỏa Cầu Thuật.

Tuy rằng bây giờ Cố Phi tăng hơn 8 cấp so với trước kia, nhưng đối với Cố Phi không thêm trí lực mà nói, lực công kích pháp thuật cũng không tăng lên bao nhiêu, đối phó tiểu quái cấp 50, hắn vẫn trình độ kia thôi.

Thế nhưng pháp thuật quần thương Thiên Hàng Hỏa Luân có thể nháy mắt giết tiểu quái cấp 40, mà pháp thuật đơn như Liên Châu Hỏa Cầu có thương tổn cao hơn Thiên Hàng Hỏa Luân lại giây không được tiểu quái cấp 50, việc này là tương đối khó hiểu.

Dù sao đẳng cấp quái vật chỉ là tăng lên 10 cấp mà thôi, án chừng xu thế tăng trưởng mỗi 10 cấp trước đấy, Liên Châu Hỏa Cầu của Cố Phi hẳn là cũng đủ nháy mắt giết tiểu quái cấp 50 mới đúng.

Sau lại cùng những cao thủ trong Công Tử tinh anh đoàn cộng đồng nghiên cứu một lần, mới ra kết luận:  tiểu quái cấp 50 có tính kháng hỏa pháp khá cao, dẫn đến việc Pháp sư sử dụng hỏa pháp công kích ở trước mặt chúng nó sẽ suy yếu thực lực nghiêm trọng.

Mấy cô há to miệng, nhìn Cố Phi: "Vậy anh có biện pháp không?"

"Như cũ!" Cố Phi phất phất tay đáp.

"Anh đây còn có thể giây sao?" Mấy cô ngạc nhiên. Bọn cô tính ra thương tổn pháp thuật của Cố Phi chỉ đủ giây tiểu quái cấp 40 mà thôi.

Cố Phi lắc đầu: "Không thể."

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Ai trong các cô có pháp thuật thương tổn cao nhất thế? Tôi có thêm người trợ thủ chắc có thể làm được đấy." Cố Phi đáp.

Bọn con gái nhìn phía Băng Lưu Ly.

"Thử xem đi đã!" Cố Phi vỗ tay nói, "Đi dẫn quái."

Bọn con gái trong lòng vẫn còn lo nghĩ tản ra bốn phía đi dẫn quái. Thương tổn pháp thuật của Thiên Lý Nhất Túy này rốt cuộc cao tới bao nhiêu thế? Trong lòng mỗi người đã tồn tại một cái nghi vấn như vậy.

"Thật nhanh quá!" Các cô vừa dẫn được quái đã quên vấn đề có thể giây hay không, chỉ thấy sau một Hỏa Cầu Thuật thì tiểu quái chạy vèo vèo tới, mỗi người đều sợ hãi kêu lên.

Chật vật nhất phải kể tới Lạc Lạc. Cự ly của Thánh Quang Cầu vốn là ngắn hơn Hỏa Cầu Thuật, hơn nữa cô chạy còn chậm hơn Pháp sư. Chỉ trong chớp mắt một cái, đã cảm thấy quái kéo gần khoảng cách với mình được một nửa.

Chạy thêm vài bước, quái đã đến phía sau, thân móng hay một lần. Lạc Lạc nhất thời hoảng hồn, cũng không biết nên dừng lại Hồi Phục Thuật cho mình, hay tiếp tục chạy dẫn quái đi.

Mấy cô gái khác đều là ốc còn không mang nổi mình ốc, không ai lưu ý đến bên này.

"Chị Lạc Lạc!" Chỉ có Băng Lưu Ly được Cố Phi thăng chức trợ thủ có thể nhìn xem toàn cục, rất nhanh phát hiện tình huống của Lạc Lạc nguy cấp. Nhưng ngoại trừ việc la một tiếng nhắc nhở như vậy, cũng không biết làm sao.

Sau đó mới nghĩ đến Cố Phi bên cạnh, quay đầu nhìn, Cố Phi từ lâu không còn ở đây, lại giương mắt, Cố Phi sớm đã giết tới bên người Lạc Lạc.

Băng Lưu Ly trừng mắt há miệng, tốc độ Cố Phi thật là nhanh, giờ mới chính thức cảm nhận được. Tốc độ này... Rõ ràng còn trên cả Ngự Thiên Thần Minh, đây mà xem là một Pháp sư sao?

"Thực sự là phiền phức đấy!" Cố Phi thở dài. Không bàn về việc tính xem thương tổn phát thuật có đủ hay không, chỉ nói đến kỹ thuật những cô nương này đi dẫn quái đã rất miễn cưỡng.

May là luôn đơn luyện, và Cố Phi thêm điểm khác người, ít nhiều gì cũng khác với những Pháp sư tầm thường sẽ gặp phải cục diện khó khăn có chút chuẩn bị không kịp thế này.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện