"Mễ Bánh ăn ngon, ngủ cũng rất say, Cảnh tổng yên tâm."
"Mễ Bánh ăn cơm.jpg"
"Mễ Bánh ngủ.jpg"
Đường Thu Bạch nhìn hai tấm ảnh một dòng chữ đã gửi trong khung chat, có chút thất thần.
Rõ ràng tối hôm qua còn rành mạch mà nói với Duệ Tiểu Hạ là không thể nào, nhưng mà hành động hiện tại lại như đang vả mặt.
"Đây là bình thường chứ? Người ta đem Mễ Bánh gởi nuôi ở chỗ mình, mình cũng nên mỗi ngày báo với người ta tình hình của Mễ Bánh một chút nhỉ?" Đường Thu Bạch tự lẩm bẩm nói.
Lại nhìn WeChat vẫn chưa được trả lời, nàng gửi đi ba tin nhắn, phía dưới trống rỗng, ngay cả lòng nàng đều mạc danh có chút vắng vẻ, "Như thế nào còn chưa trả lời?"
"Xùy! Mình nói cái gì vậy chứ! Mình cư nhiên nói như thế nào còn chưa trả lời, tiêu rồi tiêu rồi," Đường Thu Bạch vỗ vỗ trán mình, "Đường Thu Bạch mày tỉnh táo một chút, ban ngày ban mặt lại bắt đầu nằm mơ!"
Đường Thu Bạch ném điện thoại sang một bên, đứng dậy tới phòng bếp nấu cơm trưa, hôm nay là cuối tuần, dựa theo thường lệ, Đường Thu Bạch phải bồi bổ dinh dưỡng cho chính mình.
Cuối tuần bồi bổ dinh dưỡng, đây là quy luật nàng tự đặt ra cho bản thân.
Đặt tên mỹ miều là bồi bổ dinh dưỡng, thật ra cũng chỉ là đơn thuần, con người sống nhờ vào thức ăn, nàng lấy ăn làm chủ, ngày thường làm việc Đường Thu Bạch đều tiện gì thì làm đó, cuối tuần dĩ nhiên muốn ăn ngon.
Vo gạo nấu cơm, rã đông xương sườn trong nồi nước, sau đó vớt ra, cho đường vào trong chảo dầu sôi, nhỏ lửa xào ra nước màu đường, đổ xương sườn vào xào trộn.
Sườn heo chua ngọt là món sở trường của Đường Thu Bạch, thế cho nên mỗi khi đến Tết Âm Lịch nấu món này, Đường mẹ đều cố ý để cho nàng tới làm.
Một đĩa sườn heo chua ngọt, một đĩa rau xào đơn giản, Đường Thu Bạch bưng bát cơm lên bàn, trước khi động đũa, nhớ tới muốn chụp ảnh lại về phòng lấy điện thoại.
Mở khóa màn hình, là giao diện trò chuyện vừa rồi.
"Được rồi." Hồi âm lời ít mà ý nhiều.
Đường Thu Bạch nhìn hai chữ đơn giản, tâm tình nhất thời có chút phức tạp, đáp lại thì đáp lại, nhưng mà làm sao lại công sự hóa như vậy.
"A, rốt cuộc mình suy nghĩ cái gì vậy a." Đường Thu Bạch hực hực hực uống hai ngụm nước, đem tâm trạng kỳ quái áp xuống.
Đường Thu Bạch đổi góc độ chụp vài tấm ảnh sườn heo chua ngọt, cuối cùng lại chụp tấm cả bàn hoàn chỉnh, chọn hai tấm đăng Weibo, kèm dòng chữ "Một người hai món ba bữa cơm."
Xong xuôi! Ăn cơm!
Chờ Đường Thu Bạch cơm nước xong, lại đi chơi với Mễ Bánh một lát, nhìn tiểu gia hỏa quậy phá khắp nơi từ đầu tới cuối, nàng chỉ có thể cảm khái trẻ tuổi thật tốt.
Màn hình di động chợt lóe lên, "Weibo, bạn nhận được một bình luận."
@California quốc lộ số một bình luận: Thoạt nhìn không tồi.
Oa! Bản tôn gần đây có chút sinh động a!
"Có nhãn quang!" Đường Thu Bạch không chút khiêm tốn, trả lời.
Buổi tối Đường Thu Bạch dẫn theo Mễ Bánh ra ngoài đi dạo một vòng trở về, mới vừa vào cửa liền nhận được tin nhắn của Cảnh Thư Vân.
"Mễ Bánh ngoan không?"
"Ngoan, tôi mới vừa dẫn nó ra ngoài đi dạo quanh một vòng." Đường Thu Bạch một tay dắt Mễ Bánh, một tay cầm điện thoại đánh chữ.
"Vậy thì tốt, làm phiền cô rồi." Đối phương có vẻ là không bận, trả lời tin nhắn rất nhanh.
Đường Thu Bạch nghĩ, hôm nay Cảnh Thư Vân chắc là ở ngoại tỉnh, "Cảnh tổng, cô đã nói rất nhiều lần làm phiền tôi rồi, thật sự không cần khách khí như vậy."
"Được, vậy tôi không nói nữa."
Câu trả lời ngay thẳng này mạc danh có chút đáng yêu, Đường Thu Bạch phốc một tiếng bật cười, giây tiếp theo bên kia lại gửi tới một tin nhắn.
"Tôi đi công tác ở thành phố C.
Cô có muốn quà gì không?" Câu nói cuối cùng cố ý đánh một dấu chấm hỏi.
Không đợi Đường Thu Bạch trả lời, lại nói, "Món quà, trước đó chúng ta đã nói rồi."
Thành phố C là thành phố du lịch nổi tiếng, thế giới của những người sành ăn, tuy rằng Đường Thu Bạch chưa từng đi, nhưng thường xuyên thấy nó ở trên Weibo.
Nhắc tới thành phố C, vậy thì nổi tiếng nhất chính là tiểu mập mạp rồi!
"Vậy tôi có thể muốn một con thú bông cuồn cuộn sao!" Có lẽ là đề tài quá nhẹ nhõm, cũng có thể là Đường Thu Bạch muốn kéo gần khoảng cách, tóm lại cái xưng hô xa lạ "Cảnh tổng", bị nàng vứt bỏ.
"?"Một dấu chấm hỏi lẻ loi xuất hiện ở trong khung trò chuyện.
"Vậy......!Tôi đổi cái khác?"
"Không cần, cuồn cuộn là cái gì?"
Cách màn hình, Đường Thu Bạch cũng có thể cảm nhận được dáng vẻ trịnh trọng trang nghiêm của Cảnh Thư Vân.
"Là gấu trúc."
"Vậy tại sao lại gọi là cuồn cuộn?" Hiển nhiên, Cảnh Thư Vân có chút khó hiểu đối với cái tên này.
"Bởi vì hình thể tròn trịa?"
Bên kia cách một hồi lâu sau mới trả lời, "Được."
Đường Thu Bạch có chút ngượng ngùng xoa xoa tay, vuốt nhẹ màn hình, lại ấn sáng, "Tôi còn có thể xin thêm một thỉnh cầu nho nhỏ được không?"
"Ừ, cô nói đi."
"Có thể làm phiền cô từ thành phố C gửi cho tôi một tấm bưu thiếp không? Nội dung không cần viết gì hết, chỉ cần gửi cho tôi là được." Đường Thu Bạch cẩn thận tổ chức tìm từ.
Nàng cho rằng Cảnh Thư Vân sẽ hỏi nàng tại sao, sẽ từ chối nàng, sẽ nói không có thời gian, nhưng không nghĩ rằng đối phương hỏi nàng rất nhanh, "Sưu tầm dấu bưu điện?"
Cái này làm cho Đường Thu Bạch có hơi kinh ngạc, nhưng mà nàng không dám hỏi.
"Đúng vậy."
Sau đó đối phương đồng ý, "Được."
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, nhưng so sánh với buổi sáng trò chuyện còn ngắn hơn, Đường Thu Bạch đã rất thỏa mãn.
Ngay lúc Đường Thu Bạch nằm ở trên giường, hồi tưởng lại đoạn đối thoại cuối cùng vẫn cứ cảm thấy không thể tin nổi.
Sở thích thu thập dấu bưu điện các địa phương này, là Đường Thu Bạch dưỡng thành từ thời cấp hai.
Khi Đường Thu Bạch tốt nghiệp cấp hai, Duệ Tiểu Hạ còn cố ý mua bưu thiếp, viết địa chỉ bản địa của Đường Thu Bạch gửi qua cho nàng, chính là vì thỏa mãn tâm nguyện nàng muốn dấu bưu kiện bản địa.
Sau đó dần dần nàng từ thu thập một hai cái, đến bây giờ hơn hai mươi con dấu bưu điện, mỗi một tấm đều xem như tâm can bảo bối của Đường Thu Bạch.
Duệ Tiểu Hạ đã từng cảm thấy nàng quá văn nghệ (nghệ sĩ), vì thế Đường Thu Bạch nghiêm túc uốn nắn, nói, "Sở thích chẳng phân biệt văn nghệ, thu thập không có giới hạn.
Dấu bưu điện được thu thập hôm nay, chính là ghi chép bưu sử ngày mai."
Duệ Tiểu Hạ bị Đường Thu Bạch nói đến cạn lời chống đỡ, cuối cùng đổi giọng nói, "Tốt, vô cùng tốt!"
Đường Thu Bạch vỗ vỗ vai cô ấy, mặt đầy vui mừng nói, "Ừ, đồng chí Tiểu Hạ có giác ngộ."
Sau đó mấy ngày, Đường Thu Bạch đều luôn duy trì mỗi ngày gửi cho Cảnh