- Được rồi, ta có thể chứng minh.
Mao Hữu Tài nói:
- Bất quá, ta không biết phải dùng phương pháp gì mới có thể làm Jonas tiên sinh hài lòng đây, không bằng ngươi đưa ra một đề nghị xem nào?
Jonas nói:
- Đương nhiên là kí hiệu trận rồi, không phải ta đã nói rồi sao?
Mao Hữu Tài cười nói:
- Ta đã quan sát ngươi, ta phát hiện hiểu biết về kí hiệu trận của ngươi không khác gì một đứa con nít, cho dù ta có vẽ ra, ngươi cũng không hiểu, ta giải thích, ngươi lại cho là ta nói bậy.
- Hừ! Ý ngươi là ta đối với kí hiệu trận căn bản không biết gì phải không? Vẽ ra một kí hiệu trận đơn giản rồi giải thích cũng không thể làm vừa lòng ta phải không?
Trên trán Jonas đã nổi đầy gân xanh, đổ mồ hôi đấm đìa, hiên nhiên hắn đã bị chọc giận, cho tới bây giờ chưa có ai dám nói với hắn như thế, không ngờ lại mọc ra một học viên công binh.
Mao Hữu Tài nhã nhặn nói:
- Đúng vậy, Jonas tiên sinh ạ, như vậy đi, ngươi còn đề nghị tốt nào khác không?
- Ta là một chiến sĩ cơ động, nếu ngươi muốn ta tin phục và vừa lòng, hừ, hay là ngươi điều khiển người máy đánh với ta một trận đi, hừ hừ…
Lời nói Jonas ngập tràn ý tứ khinh thường:
- Bất quá, ta nghĩ ngươi không dám, hơn nữa, ngươi căn bản không có năng lực này!
Để một học viên công binh điều khiển người máy chiến đấu cường đại nhất đánh với một chiến sĩ cơ động được huấn luyện kĩ thuật bài bản, bản thân đề nghị mang theo tính kì thị rõ ràng, bởi vì, một học viên công binh nhiều nhất chỉ có thể duy tu, hộ tống máy bay cùng và thực hiện vài kĩ năng điều khiển cơ bản, hơn nữa chỉ có học viên của tổ hộ tống máy bay mới có thể làm được chuyện này, Mao Hữu Tài vừa mới vào nên không được biết.
- Jonas, điều này không công bằng,
Đồng Tiểu Như có chút khó chịu:
- Thật ra chúng ta có thể làm như trước cũng được, dùng động cơ động lực làm phương tiện để xác minh, như vậy không phải tốt hơn sao?
Roman cười nói:
- Biểu muội tiểu Như nói đúng đó, Jonas, ngươi sẽ không làm khó tiểu Mao đấy chứ, sao hắn có thể điều khiển người máy đánh nhau với ngươi chứ? Ta đoán, ngay cả buồng điều khiển ở chỗ nào hắn cũng không biết đâu, ha ha ha….
- Biểu ca! Anh… Sao anh có thể nói thế được?
Đồng Tiểu Như thật sự nổi giận.
Đến nước này, Mao Hữu Tài vẫn không nóng không lạnh nói:
- Tiểu thư Tiểu Như, tôi đồng ý với đề nghị của Jonas tiên sinh, bất quá, ta không có người máy chiến đấu, vấn đề này cô có thể giúp tôi được không?
Đồng Tiểu Như nhìn Mao Hữu Tài:
- Mao tiên sinh, anh… thật sự muốn làm vậy sao? Anh có biết nó nghiêm túc không?
Mao Hữu Tài cười nói:
- Tôi chưa từng nghiêm túc như lúc này.
Đồng Tiểu Như thở dài một hơi:
- Được rồi, sau chuyện này tôi sẽ tự mình xin lỗi anh, mặt khác, vấn đề người máy chiến đấu tôi có thể giúp anh, trong nhà kho có người máy chiến đấu mới, bất quá không có kí hiệu trận điều khiển, anh hoàn thành kí hiệu trận là có thể điều khiển được chúng.
Mao Hữu Tài gật đầu, quay về phía Đồng Thiện nói:
- Chuyện kế tiếp cháu xin Đồng lão thái gia ủng hộ, cháu muốn mượn một trăm linh hạt để thêm vào kí hiệu trận sắp vẽ, không biết có được không?
Không đợi Đồng Thiện đáp ứng hay từ chối, Jonas liền cười nhạo:
- Tiểu Mao, ngươi quả nhiên là một người đầy tâm kế, Đồng lão thái gia mất mười năm mới có thể tụ tập được một ngàn linh hat, ngươi vừa mở miệng đã đòi mượn một trăm, nhưng lại không biết ngươi có thể hoàn thành kí hiệu trận hay không, ta nói ngươi có ý làm thế phải không? Đồng lão thái gia không đáp ứng ngươi, người liền có lí do để từ bỏ lần kiểm tra này chứ gì?
Mao Hữu Tài cười nói:
- Nói ngươi không hiểu gì quả nhiên ngươi đúng là không hiểu gì cả, nhưng xin ngươi vui lòng không biết thì ngậm miệng lại có được không? Linh hạt là vật chất cấu thành vạn vạt vũ trụ, là vĩnh hằng không đổi, là một trăm sử dụng rồi vẫn còn một trăm, chuyện này đối với Đồng lão thái gia căn bản không tổn thất gì.
- Ha ha… tên này, cho dù là thằng đầu bò cũng không nên khoác lác vậy chứ?
- Ta cho mượn.
Đồng Thiện đột nhiên nói:
- Nhưng ta muốn biết cậu làm thế nào để trả lại lại ta.
Mao Hữu Tài nói:
- Ta đương nhiên có biện pháp, đến lúc đó Đồng lão thái gia sẽ biết, à, mặt khác ta phải nói cho mọi người biết, ta có một bí mật nho nhỏ, có nói ra sợ người này người kia không hiểu.
Vừa nghe được có “bí mật nho nhỏ” gì đó, Đồng Thiện không kềm được nuốt ực một ngụm nước bọt.
- Vậy được rồi, tôi đã mượn được rồi, mời mọi người ra ngoài.
Bộ dáng Mao Hữu Tài rất ngiêm túc.
Mọi người đều dùng ánh mặt lộ vẻ kì quái nhìn Mao Hữu Tài, cũng không nhúc nhích một li.
Mao Hữu Tài giang tay:
- Thứ quan trọng chính là kí hiệu trận mà tôi và Jonas tiên sinh đang thách thức nhau, mà bây giờ như tôi nói, tôi có một bí mật nhỏ, chẳng lẽ mọi người không hiểu bí mật có nghĩa gì sao? Tôi không nghĩ sẽ cho mọi người biết đâu.
- Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi.
Giáo sư Thái Ân nhún vai, tuy rằng lão cực kì muốn xem Mao Hữu Tài làm thế nào “mượn” được thứ linh hạt mắt thường không thấy được kia, nhưng người ta đã nói thế mà vẫn không đi là thất lễ.
Rời khỏi mật thất Jonas liền thở phì phò:
- Thật là, ta khẳng định