Cao Thủ Thâu Hương (Cải Biên)

Cái bang chia ra làm ba chi


trước sau

Cái Bang được xưng là đệ nhất thiên hạ đại bang, bang chúng đông đảo, tổ chức phân tán khắp nơi, Hoàng Dung ý thức được cách hoạt động như thế này nếu kéo dài, Cái Bang chẳng mấy chốc sẽ bị phân chia, để tránh cho náo động lớn dẫn đến tranh giành quyền lực, Hoàng Dung chủ động đưa ra biện pháp chia để trị.

Chính nàng thống lĩnh dòng Cái Bang chính trung thành thủ vệ Tương Dương làm tổng đà, bang chúng Cái Bang bên trong có rất nhiều người nguyên quán một vùng Hà Bắc, thế lực từ trước đến giờ khổng lồ, Hoàng Dung liền giao cho thủ lĩnh Uông Kiếm Thông nhận lệnh làm bang chủ một chi, trong bóng tối âm thầm kềm chế Khiết Đan; phần còn lại thì bang chúng chỉ muốn trà trộn trong chốn giang hồ, Hồ phu nhân liền giao cho Sử Hỏa Long làm bang chủ, chi Cái Bang này chỉ tiếu ngạo giang hồ không tham gia vào vòng xoáy giao tranh của các nước,.

Việc phân chia này sau khi được đưa ra, tất cả mọi người đều rất là mãn ý, Uông Kiếm Thông và Sử Hỏa Long mỗi người làm bang chủ một chi, từ đây hung cứ một phương, đương nhiên sẽ không gây chuyện…

Đối với Hoàng Dung mà nói, sau khi nắm tình thế đã quyết định thật nhanh, Cùng với để cho hai người tự lập làm chủ, song phương không nể mặt mũi, cứ như vậy, vị trí hai bang chủ của hai chi còn lại là do nàng phong, tuy rằng hiện nay ba người đều là bang chủ, nhìn như đứng ngang hàng, có điều ở trong lòng của tất cả mọi người Cái Bang, địa vị của nàng từ đây lập tức cũng tách rời đứng trên cao hơn hẳn, uy vọng không giảm ngược lại càng tăng.

Mặt khác sau khi chia ra hai chi, trãi qua nhiều năm ai cũng dốc sức khuếch trưng chi Cái Bang của mình hùng mạnh lên, đặc biệt vùng Hà Bắc, sản sinh ra một cái thế anh hùng Tiêu Phong, dưới sự dẫn dắt sau ngày của Tiêu Phong, Cái Bang Hà Bắc danh vọng ở trong võ lâm thậm chí đuổi sát tổng đà Cái Bang, chỉ tiếc sau đó một loạt các nguyên nhân, Tiêu Phong phản lại Cái Bang, đã trở thành Nam viện đại vương của Khiết Đan, thanh thế Hà Bắc từ đây không lớn mạnh bằng lúc trước.

Còn chi cái bang do Sử Hỏa Long làm bang chủ, dưới sự phụ tá của trưởng lão Trần Hữu Lượng, ở Giang Nam không e dè chiêu nạp bang chúng khắp nơi, bây giờ trong chốn võ lâm tiếng tăm thậm chí vượt qua bản bộ Tương Dương.

Ngô Lục Kỳ thì thuộc về mạch Giang Nam, có điều nhân một lần đánh nhau vì thể diện, đả thương một trưởng lão khác, bị trục xuất ra khỏi Cái Bang. Hoàng Dung tuy rằng không phải là thủ lãnh trực tiếp của y, nhưng trước đây ở Tương Dương cũng đã từng gặp qua, hơn nữa bên trong nội bộ của Cái Bang, nàng cũng hết sức quan tâm, bởi vậy cũng biết được chuyện của Ngô Lục Kỳ bị trục xuất.

Ngô Lục Kỳ khiếp sợ uy vọng của Hoàng Dung, choi nên do dự, bất quá nghĩ đến sư huynh mình bị thảm hại, nên cuối cùng vẫn quyết tâm, cắn răng nói:

- Hoàng bang chủ, thuộc hạ cũng biết Lăng Thiếu Tư có quan hệ mật thiết với Tương Dương, có điều hắn ta vì bí mật Liên Thành Quyết giết hại sư huynh của, thù này thuộc hạ không báo không được!

Nói xong đang định bứt đoạn yết hầu của Lăng Thiếu Tư.

Lăng Sương Hoa thét lên kinh hãi, lúc này từ mặt sau cây cột một tiếng nói truyền đến:

- Mai Niệm Sanh là bị đám cẩu tặc sư huynh đệ Vạn Chấn Sơn giết!

Ngô Lục Kỳ nhìn tới, thì thấy Tống Thanh Thư đang bất đắc dĩ xuất hiện.

Không có cách nào không ra.. nếu như Lăng Thiếu Tư bị Ngô Lục Kỳ giết, Lăng Sương Hoa sẽ xảy ra biến cố gì, Thần Chiếu kinh chắc chắn là sẽ bị nhỡ. Nếu xem như là Lăng Sương Hoa nản lòng thoái chí theo Đinh Điển cao bay xa chạy, nhưng giữa hắn và Đinh Điển xem ra không còn tác dụng liên quan gì nữa, lúc đó thì Đinh Điển dựa vào cái gì mà đem Thần Chiếu kinh giao cho mình?

Tống Thanh Thư suy nghĩ thật nhanh, hai tay mở ra nói:

- Các vị đại hiệp, xin hạ thủ lưu tình, hãy nhìn cho rõ ràng, tại hạ một chút võ công cũng không có,cái mạng nhỏ này không chịu nổi một chưởng của các vị đại hiệp đâu..

Hoàng Dung nghe hắn nói liền nở nụ cười xinh đẹp, Ngô Lục Kỳ lại không kiên nhẫn:

- Có chuyện gì thì nói mau..

Tống Thanh Thư cũng không để ý đến y, nhanh chóng nói:

- Mai Niệm Sanh bị Vạn Chấn Sơn, Ngôn Đạt Bình, Thích Trường Phát ba tên đồ đệ sát hại, đại hiệp cho rằng bọn họ võ công thấp kém làm sao lại giết được sư huynh võ công cao cường của đại hiệp, tại hạ nói cho biết đây, Thích Trường Phát giả vờ đứng trung tâm hộ chủ, vòng tới sau lưng của Mai Niệm Sanh đâm mộtt chiêu kiếm, Mai Niệm Sanh bị trọng thương, lúc này ba người mới vây công đắc thủ...

Ngô Lục Kỳ cuối cùng cũng coi như nghe rõ ràng, nghi hoặc nhìn Đinh Điển:

- Thực sự là như vậy sao?

Đinh Điển liếc nhìn Tống Thanh Thư rồi gật đầu:

- Đúng như hắn nói, ta chính là người cứu sư phụ bị rơi xuống sông, nên mới được lão nhân gia chân truyền.

- Ngô đại hiệp nếu như còn chưa tin, có thể nhìn thiếp thân dung mạo.

Vào lúc này Lăng Sương Hoa cũng lắc mình đi ra, cởi xuống cái khăn che mặt, trên mặt có những vết đao ngang dọc nhìn thấy ghê
rợn, Lăng Sương Hoa đau thương mỉm cười:

- Ngô đại hiệp có cảm thấy Đinh đại ca sẽ bị sắc đẹp như thế này làm điên đảo thần hồn sao?

Đinh Điển trong lòng tê rần, bước tới nắm chặt hai tay của nàng:

- Sương Hoa, mặc kệ muội có thành ra hình dáng gì, ở trong lòng ta mãi mãi muội cũng là một cô nương xinh đẹp.

Hoàng Dung ngoài ý muốn nhìn hai người, trước nghe nói Lăng tiểu thư vì một nam tử mà dám từ chối việc cùng công tử Lữ đại nhân kết hôn, thậm chí nàng không tiếc còn tự hủy hoại dung mạo chính mình, hôm nay gặp mặt hai người, quả nhiên là mối tình bọn họ thâm sâu tựa biển.

Vào lúc này Ngô Lục Kỳ không biết phải làm sao đối mặt với bang chủ ngày xưa Hoàng Dung, y quát to một tiếng, thả Lăng Thối Tư ra, phá tan cửa sổ bay vọt ra ngoài.

Lăng Thiếu Tư mặt tối sầm lại ngồi xuống, một tay vuốt cổ mình, một tay chỉ vào mặt Đinh Điển:

- Đem tên trọng phạm này bắt lại cho ta.

Lúc này binh lính thị về từ bên ngoài đã đến dồn dập, rút bội đao hướng về phía Đinh Điển bao vây lại.

Hoàng Dung trong lúc này không đoán ra giữa hai người có ân oán như thế nào, nàng chỉ suy đoán chẳng lẽ là Lăng Thiếu Tư thù hận Đinh Điển vì y mà nữ nhi mình từ chối công tử của Lữ đại nhân đã vậy còn tự hủy dung nhan? Vì lẽ đó mà Lăng Thiếu Tư muốn đối phó với hắn tận cùng sao?

Không hiểu được ân tình bên trong, Hoàng Dung không thể làm gì khác hơn là đứng một bên yên lặng nhìn xem diễn biến.

Tống Thanh Thư thở ra một hơi, rốt cục thì cũng dựa được theo đung như kế hoạch của mình, vào lúc này mình ra trận mới ra vẻ đó là công lao với Đinh Điển.

- Lăng đại nhân, tại hạ có một lời muốn nói.

Tống Thanh Thư cung cung kính kính bái một cái.

Nghĩ đến vừa rồi, dù như thế nào đi nữa thì cũng là nhờ hắn cứu mạng, Lăng Thiếu Tư chần chừ:

- Tống công tử mời nói.

- Đinh Điển tuy rằng đáng ghét, có điều vừa rồi thì chính hắn dù sao cũng đã cứu được tính mạng của đại nhân ở trong tay phái Tuyết Sơn.

Tống Thanh Thư mỉm cười có chút quỷ dị:

- Tình cảnh trước mắt cũng đủ thấy hắn cùng tiểu thư là chân tâm yêu nhau, tại hạ tại nơi này xin cả gan kiến nghị, đại nhân sao không nhân việc này mà làm chủ, tác thành cho hai người bọn họ cho xong?

Đinh Điển khịt khịt mũi xem thường vì biết đây là chuyện không tưởng, nếu Lăng Thiếu Tư tốt như vậy, thì y và Sương Hoa hà tất phải chịu thống khổ nhiều năm như vậy.

Có điều làm mọi người ngẩn ngơ chính là, Lăng Thiếu Tư chần chờ trong chốc lát, thì nói:

- Được!

Đinh Điển cùng Lăng Sương Hoa không thể tin được, liếc mắt nhìn nhau, chỉ nghe Lăng Thiếu Tư tiếp tục nói:

- Đinh Điển, bản phủ ngày hôm nay sẽ đem Sương Hoa gả cho ngươi, về sau ngươi phải cố gắng đối xử tốt với nàng. Giữa chúng ta ân ân oán oán khó mà có thể nói rõ ràng, sau này ta cũng không muốn thấy mặt các ngươi, các ngươi hãy đi đi… đi được càng xa thì càng tốt!

Tống Thanh Thư thấy Đinh Điển ngẩn người đứng tại chỗ, tức giận nói:

- Còn không bái kiến nhạc phụ đại nhân?

Đinh Điển đại hỉ từ bên dưới, quỳ xuống, dập đầu mấy cái đầu:

- Tiểu tế cảm ơn nhạc phụ đại nhân.

Một giây khắc này, y chỉ cảm thấy trãi qua nhiều năm khổ sở dằn vặt như vậy cũng đáng.

Lăng Sương Hoa cũng mừng đến phát khóc, quỳ theo xuống cung kính kính dập đầu mấy, tạ ơn nhiều năm công ơn nuôi dưỡng.

- Đi nhanh đi, ta bất cứ lúc nào cũng sẽ thay đổi chủ ý, nói không chắc ngày mai sẽ hối hận mà truy sát ngươi.

Lăng Thiếu Tư chống đỡ lấy cái trán, một cánh tay phất mạnh.

- Đinh đại ca, mau dẫn Lăng tiểu thư đi nhanh."

Tống Thanh Thư đến nâng Đinh Điển dậy, lặng lẽ ghé vào lỗ tai y nói, thuận tiện còn bấm nhẹ y một cái.

Đinh Điển lập tức tỉnh lại, Lăng Thiếu Tư trước và sau tương phản quá lớn, trong đó khẳng định có gì đó quái lạ, y vội vã liền lôi kéo Lăng Sương Hoa đi mau ra ngoài.

Một bên Hoàng Dung nhìn ra khác thường, khả nghi trong lòng nổi lên, hướng về công đường nhìn thẳng, thấy Lăng Thiếu Tư hai mắt vẩn đục, vẻ mặt ngây ngô, trong lòng nàng rung động:

“ Chẳng lẽ là... Lăng đại nhân bị trúng rồi Di hồn đại pháp của Cửu Âm Chân Kinh?"

Đang định bước tới tìm tòi hư thực, có điều Hoàng Dung nhìn thấy Đinh Điển cùng Lăng Sương Hoa giờ khắc này dáng dấp rất là hạnh phúc, trong lòng của nàng chợt hơi do dự.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện