Diệp Thiên ban đầu không quen với công việc phục vụ lắm, nhưng sau khi quan sát một lúc và thích ứng được thì cậu đã trở nên vô cùng thuần thục, trở thành một nhân viên quán bar thực thụ, không ít nhân viên làm lâu ở đây đều thầm gật đầu, ngầm khen ngợi khả năng làm việc của cậu nhân viên mới này.
“Giai Lệ!”.
Một dáng người trẻ trung xinh đẹp bước vào quán bar, cô ta chọn một vị trí hơi khuất, sau đó vẫy tay với Cố Giai Lệ, chính là Tiếu Văn Nguyệt.
Tiếu Văn Nguyệt mặc cả cây đen, trông vừa thuần khiết lại mang vẻ sắc sảo kiêu ngạo, tối nay vốn dĩ cô ta định ngủ sớm, nhưng nghĩ đến những lời nói mà Tiếu Lâm đánh giá về Diệp Thiên, trong lòng thấp thỏm, cho nên mới đến quán bar mà Cố Giai Lệ làm việc để ngồi uống với Cố Giai Lệ vài ly, giải tỏa chút tâm trạng.
“Nguyệt Nguyệt!”.
Cố Giai Lệ tươi cười đi tới.
“Sao tối nay lại muốn đến đây thế? Mai còn phải đi học mà!”.
Tiếu Văn Nguyệt xua tay nói: “Không sao, cho dù là đi học vẫn uống vài ly được, chỉ cần không say là không sao cả!”.
Cô ta vẫy tay với anh sếp trẻ ở phía quầy bar, mỉm cười nói: “Anh Lục ơi, em muốn uống với Cố Giai Lệ vài ly, được không?”.
Giọng cô ta rất nhẹ nhàng, rõ ràng không phải đến đây lần đầu tiên, nên rất quen với anh sếp trẻ.
Anh sếp trẻ này tên là Lục Tử Thiên, từ ngày đầu tiên kể từ khi Cố Giai Lệ đến đây làm thêm từ năm lớp 10, anh ta đã thích Cố Giai Lệ rồi, định theo đuổi bằng được Cố Giai Lệ trong ba năm học cấp ba.
Tiếu Văn Nguyệt là bạn thân của Cố Giai Lệ, hơn nữa là con gái của Tiếu Lâm ông chủ của một trong mười doanh nghiệp lớn ở thành phố này, anh ta đương nhiên vô cùng khách sáo, nên