"Hãy nhìn vào thành tích của những bài thi này." Mục Từ Túc thả Duẫn Ngôn ra rồi đi tới bên cạnh Kiều Tây.
Điểm số tối đa... Cô gái nhỏ này không hổ là học bá chân chính, rõ ràng đây là lần đầu tiếp xúc với đề thi toán Olympic nhưng cô bé có thể giải toán vô cùng thành thạo. Nhưng điều làm người khác tiếc nuối nhất chính là lá thư mời tham gia cuộc thi Olympic toán học.
Cả nước chỉ có năm lá thư, nhưng vì Kiều Tây bị bệnh nên đã đánh mất tư cách dự thi.
Mục Từ Túc vỗ đầu trấn an cô bé rồi tiếp tục nói.
"Mọi người đều biết, người bị bệnh trầm cảm nặng và mắc chứng hoang tưởng không thể duy trì đầu óc tỉnh táo được. Thậm chí rất có khả năng là không được chọn đi thi Olympic toán học, hơn nữa còn đạt giải và có đủ điều kiện ra nước ngoài du học."
"Mà thân chủ của tôi ít ra vẫn còn tỉnh táo cho đến khi cô bé bị bắt nạt lần thứ năm."
"Là các người! Lợi dụng bạo lực học đường ép cô bé vào đường cùng, cuối cùng khiến cô bé chịu uất ức đến mức phải tìm đến cái chết."
"Còn về việc bị mắc chứng hoang tưởng sinh ra ảo giác bị bạo lực học đường? Đúng là chuyện cười cho thiên hạ!"
"Xin mời mọi người xem lời khai này."
"Đây là lời khai của vị cảnh sát đã cứu thân chủ của tôi nhảy từ trên sân thượng xuống. Anh ấy nghe rất rõ, không, không chỉ anh ấy, mà tất cả những người có mặt hôm đó cũng đã nghe rõ ràng, những người ngồi ở chỗ bị cáo này chỉ vào thân chủ tôi mà nói có ngon thì nhảy đi!"
"Hơn nữa khi cảm xúc của cô bé vừa mới được cảnh sát xoa dịu đi một chút, bọn họ còn cố ý châm thêm dầu vào lửa." Mục Từ Túc nói đến đây bỗng tạm ngừng, giống như là một khoảng lặng trong tim mọi người trước khi đến với cao trào. Đúng như dự đoán, câu nói tiếp theo của anh tựa như một cú đánh mạnh vào tim của những người ở đây.
"Một giây sau, thân chủ của tôi đã thực sự nhảy xuống."
Cả hội trường xôn xao.
"Ba trăm ngàn tệ tiền hòa giải, đúng vậy! Nhà chỉ còn hai anh em, em trai thì bệnh sắp chết, lại không tìm được luật sư trợ giúp nộp đơn kiện. Vụ kiện kéo dài hơn nửa năm nhưng chưa chắc sẽ có kết quả tốt. Không vội vàng đồng ý hòa giải thì có thể làm được gì đây?"
"Còn vụ bêu xấu câu nói một trăm triệu tiền bồi thường trên weibo nữa, thầy cô lạnh lùng, bạn bè tẩy chay, mạng người bị đem ra đổi chác bằng tiền, cha ruột đau lòng con gái nên mới bật thốt lên câu bồi thường một trăm triệu, thì đã sao? Một cô bé ngoan hiền bị các người hành hạ ra nông nỗi này, nếu thật sự bồi thường một trăm triệu thì có thể đổi lấy một năm đau khổ tuyệt vọng của cô bé sao?"
"Người đang sống sờ sờ bị các người ép tới đường chết, sau đó còn viện cớ lời khai của kẻ điên không thể tin tưởng để bào chữa cho bản thân, tôi muốn hỏi quan tòa, rốt cuộc là ai mới cắt câu lấy nghĩa?"
"Phản đối!" Luật sư bị cáo đứng lên "Đây hoàn toàn là suy đoán vô căn cứ của luật sư đối phương, những bằng chứng đó cũng không thể coi bằng chứng định tội được!"
"Phản đối vô hiệu!" Theo quan tòa phản bác, Mục Từ Túc thả một quả bom nặng ký cuối cùng.
"Còn đối với việc nghi ngờ hành vi trộm cắp của thân chủ tôi, đó chỉ là tin đồn thất thiệt!"
"Mời mọi người xem lời khai này." Mục Từ Túc hít sâu một hơi, nói nốt những lời còn lại "Trong cùng ngày bị nghi ngờ ăn trộm, thân chủ Lục Tiêu của tôi vốn đã không nhìn thấy được nữa."
Đó là giấy chứng nhận chẩn đoán của bệnh viện mắt mà Lục Tiêu đã khám, trên giấy viết rõ ràng Lục Tiêu đã bị mù tạm thời do bị bong võng mạc. Còn về ngày mà Lục Tiêu bị định tội ăn cắp, cậu ấy trở lại trường học cũng không phải vào lớp học, mà là xin giáo viên cho nghỉ."
"Xin hỏi, một người không thể nhìn thấy, làm thế nào có thể tránh né ánh mắt của mọi người mở ngăn kéo để nhiều đồ lộn xộn và rút tiền từ trong bóp ra, hơn còn là tờ tiền mệnh giá lớn!"
"..." Luật sư bị cáo á khẩu không trả lời được, nhíu mày nhìn Mục Từ Túc, nhất thời không nghĩ ra lời phản bác nào.
Những bằng chứng này quá gắt, từng mắt xích nối liền nhau một cách mạch lạc, và từng mắt xích đó như một cú hích đẩy đám người Vu Mỹ Thiến vào tù.
Không được, hắn phải nghĩ biện pháp. Luật sư bị cáo cẩn thận suy nghĩ một hồi rồi đứng lên, tiếp tục chỉa mũi dùi vào Lục Tiêu.
"Nguyên cáo, tôi đã xem qua bảng tường trình của cậu ở đồn cảnh sát vào hai năm trước, trên đó viết cậu có thể tránh được đạn thật?"
"Đúng. Tôi có thể tránh thoát vài phát súng đầu." Lục Tiêu nói sự thật, nhưng nhanh chóng bị nghi ngờ.
"Tôi thì không nghĩ thế!" Luật sư bị cáo cười khẩy "Theo lý thuyết, vận tốc của đạn thật là 240m/s. Nếu cậu ta muốn tránh được đạn thật thì tầm mắt nhất định phải rộng và cực kỳ tinh chuẩn, hơn nữa phản ứng của cơ thể cũng phải nhạy bén."
"Tôi rất tò mò một chuyện, nếu năm trước nguyên cáo tròn mười sáu tuổi, quả thật có thể đạt đến trình độ này thì tôi nghĩ cậu ta không ở lại Quảng Châu mà là được chọn vào đội tuyển quốc gia, đi tham gia thế vận hội Olympic trong năm tới."
"Nhưng thực tế là không có gì cả."
"Có! Tôi vốn đã lấy được tư cách, nếu không phải vì đôi mắt..." Đối mặt với từng ánh mắt nghi ngờ, Lục Tiêu không thể không lên tiếng. Cậu siết chặt nắm tay đến nỗi các khớp xương đều trắng bệch, ánh mắt tràn ngập thù hận nhìn luật sư bị cáo.
Nhưng luật sư bị cáo không thèm để ý, còn hỏi nhân chứng mới đến "Xin hỏi thầy có phải là huấn luyện viên thể dục năm đó của Lục Tiêu không?"
"Đúng!"
"Vậy thì đội tuyển quốc gia có chọn Lục Tiêu không?"
"Tất nhiên là không có, đúng là Lục Tiêu chạy rất nhanh nhưng là nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa, cũng không phải là tài năng gì. Đội tuyển quốc gia cần phải đảm bảo ổn định, vận may chỉ chiếm một phần nhỏ thôi, tự nhiên sẽ không nhận."
"Nói bậy nói bạ! Ông đang nói dối!" Rõ ràng là nói dối một cách trắng trợn, Lục Tiêu nghe đến đây liền không thể nhịn nổi đứng phắt dậy như muốn lao tới chất vấn.
"Bình tĩnh một chút!" Mục Từ Túc giữ cậu