Mà người phụ nữ kia lại liếc mắt nhìn căn nhà của Đổng Yến Châu một cái, ánh mắt ngập tràn sự ghét bỏ: “Nhà kiểu này mà cũng ở được nữa sao?”
“Còn chẳng bằng cái nhà vệ sinh trong căn nhà giữa sườn núi của chúng ta ấy.
”
Hà Tranh duỗi tay ôm eo người phụ nữ ham giàu kia, nói với giọng điệu kênh kiệu: “Đó là đương nhiên.
”
“Biệt thự của chúng ta chính là căn đứng đầu trong khu biệt thự cao cấp Vân Sơn này, là ngôi nhà đắt nhất, tốt nhất ở đây!”
“Cái loại nhà nát dưới chân núi này sao có thể so sánh được chứ? Ha ha!”
Nghe những lời chế giễu kiểu này, bọn họ tức nhưng cũng chỉ biết đứng im không thể làm gì được, chỉ có thể chửi thầm lão già Hà Tranh này thật chẳng biết xấu hổ!
Kết quả, ngay lúc này, Dương Tiêu lại tiến lên trước vài bước.
“Ông nói, căn nhà ở giữa sườn núi của ông, là căn đứng đầu ở khu biệt thự cao cấp này ư?”
Dương Tiêu lại tiến thêm vài bước nữa: “Ông nói, căn biệt thự giữa sườn núi của ông, là căn đứng đầu khu biệt thự cao cấp này?”
Hà Tranh nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới hòng đánh giá, cười với vẻ khinh thường: “Có gì cần phải nói.
”
“Căn biệt thự cao cấp giữa sườn núi đó của tôi có tổng giá trị lên tới hơn một tỷ, đứng đầu trong khu biệt thự cao cấp Vân Sơn!”
“Không phải thứ mà loại người trình độ thấp kém như các người có thể nghĩ tới!”
Lời này vừa thốt ra khỏi miệng ông ta, nhóm Lương Nhã Trân cũng không giấu nổi kinh ngạc, nhẹ nhàng cảm thán.
1 tỷ!
Chỉ là một ngôi nhà thôi mà có giá lên tới cả tỷ, tên Hà Tranh này quả thật là loại siêu cấp giàu có.
“Nhưng theo tôi biết, căn biệt thự đứng đầu khu biệt thự Vân Sơn này không nằm ở giữa sườn núi.
”
Kết quả lại bị Dương Tiêu đáp lại một câu với vẻ hờ hững.
Lời vừa thốt ra khỏi miệng anh, Hà Tranh và cả người phụ nữ ham giàu trang điểm đậm kia lập tức tỏ vẻ khó chịu.
“Loại như cậu mà cũng đòi hiểu về biệt thự cao cấp sao?”
Người phụ nữ ham giàu cười châm chọc.
Hà Tranh cũng tranh thủ cười nhạo một tiếng: “Mấy người các người, làm như trâu như chó tìm hợp tác cả ngày cũng chưa kiếm nổi một trăm triệu, còn học đòi đi nói về biệt thự cao cấp tiền tỷ với người ta à?”
“Xin hỏi các người lấy đâu ra vốn liếng tranh cãi vậy?”
Hà Tranh và người phụ nữ ham giàu kia tận dụng hết sức lực để nhục mạ nhóm người Dương Tiêu.
Mặc dù nhóm Lương Nhã Trân rất muốn vả mặt đối phương một cái, nhưng mà, quả thật là bọn cô không thể so sánh được với đối phương.
Đến Đổng Yến Châu cũng cảm thấy có chút bất lực, mua được căn biệt thự ở chân núi này, đã là cực hạn của bà ấy rồi.
Nếu không thì, sao bà ấy lại cam chịu chấp nhận cúi đầu chịu sự nhục mạ của người khác chứ?
“Nhà đắt hay rẻ thì đã làm sao? Quan trọng nhất vẫn là sống có vui vẻ thoải mái không thôi!”
“Dì