"Nhã Trân, chúng ta đi vào đi, đừng đứng ở cửa nữa!"
"Ừ, đi vào đi vào đi.
"
Không ai chú ý đến Dương Tiêu, mọi người bắt đầu bước vào KTV.
Đương nhiên, Dương Tiêu chẳng buồn quan tâm, anh cũng ung dung bước vào.
Lương Nhã Trân cau mày, tại sao cảm thấy bầu không khí không đúng lắm nhỉ?
Đây không phải là những gì cô mong đợi.
Tạ Uy Long đặt trước một phòng tổng thống, sau khi mọi người bước vào, tất cả đều há hốc mồm kinh ngạc khi nhìn thấy sự lộng lẫy của nó.
"Không hổ là KTV lớn nhất thành phố Đông Hải!"
"Nghe nói phòng tổng thống ở đây một đêm giá 300.
000 tệ, người bình thường thật sự không tiêu nổi đâu!"
"Không hổ là cậu chủ Tạ, cậu thật hào phóng mà!"
Tạ Uy Long được tâng bốc lên tận trời xanh, vui như mở cờ trong bụng: "Đừng tâng bốc tôi, chút tiền này cũng chỉ là một bữa ăn sáng của mọi người thôi mà.
"
"Đương nhiên, ngoại trừ một người nào đó.
"
Lời còn chưa dứt, tất cả mọi người vô tình hay cố ý lập tức hướng ánh mắt về phía Dương Tiêu.
Thậm chí có người còn cười phá lên.
Dương Tiêu chỉ coi như không nghe thấy tiếng chó sủa, tìm một chỗ ngồi và ngồi xuống ngay sau khi bước vào.
Hôm nay anh đến cùng với Lương Nhã Trân, anh không quan tâm đ ến những người khác.
Ngược lại là Lương Nhã Trân nghe thấy, cô lập tức cau mày, cảm thấy rất khó chịu.
Sau khi mọi người ngồi xuống, họ gọi một chút rượu, những người bạn học cũ bắt đầu vui vẻ trò chuyện.
Dương Tiêu ngồi sang một bên, im lặng uống rượu giải sầu.
Ngay khi cuộc trò chuyện đang rất vui vẻ, Tiết Uyển Bình đột nhiên chuyển sự chú ý sang Dương Tiêu.
"Này, Dương cái gì đó, nghe nói anh còn chưa tìm được việc làm hả?"
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người lập tức phóng ánh mắt khinh thường nhìn sang.
Chậc chậc, còn không có việc làm, đúng là đồ vô dụng!
Lương Nhã Trân cau mày và kéo Tiết Uyển Bình.
Sở dĩ cô nói với Tiết Uyển Bình rằng Dương Tiêu không có việc làm là vì lần trước trong bữa tiệc sinh nhật của Từ Dung, Trương Nguyệt nói Dương Tiêu là tài xế, kết quả mọi người đều cười nhạo anh.
Lần này cô hoàn toàn không nói gì, nhưng không ngờ vẫn trốn không thoát.
Lúc này, một người tên là Trác Hạo Cầu trêu chọc nhìn Dương Tiêu.
"Không tìm được việc cũng không sao, nghe nói gần đây công ty của cậu chủ Tạ đang tuyển người chuyển hàng, nào, uống một chén để cảm tạ cậu chủ Tạ sắp xếp việc cho anh đi!"
Những lời này vừa nói ra,