Trong sảnh diễn ra bữa tiệc, Thẩm Nguyệt được không ít người từ các phòng ban đến chào hỏi và làm quen, có lẽ bởi vì vẻ ngoài xinh đẹp, cô thu hút rất nhiều sự chú ý của cánh đàn ông.
Mà chuyện này chẳng hay ho gì cho cam, mỗi người đến chỗ cô nói chuyện đều sẽ mang theo rượu, cô không thể không nể mặt họ, uống một hớp có lệ đi chăng nữa thì qua một lát, bụng cô cũng có cảm giác cồn cào khó chịu.
Cô là một trong những nhân vật chính của bữa tiệc, cho nên muốn chuồn, chỉ sợ không dễ như thế.
Đang lúc cô quan sát xung quanh tìm vị trí để ngồi nghỉ, một người đàn ông trung niên đi về phía cô và gọi:
“Thẩm Nguyệt.”
“Giám đốc Dương.” Thẩm Nguyệt mỉm cười chào lại, không ngờ giám đốc tiếp thị của công ty con tại tập đoàn Lệ thị còn chịu khó đến nâng ly với mình.
Cô biết ông bởi vì trong dự án mà cô phụ trách vừa rồi, ông là người trực tiếp trao đổi với cô để thực hiện hoạt động marketing.
Giám đốc Dương đưa mắt liếc một vòng quanh Thẩm Nguyệt rồi hỏi:
“Cô chỉ có một mình à?”
“Vâng?”
“Nơi này ai cũng có đôi có cặp, cô một mình chắc là thấy buồn chán lắm.
Lát nữa cô rỗi không?”
Thẩm Nguyệt hoàn toàn không hiểu được vị giám đốc này đang muốn nói gì, cô nhếch mày đáp:
“Tôi thấy một mình vẫn ổn mà.
Xong việc tôi sẽ về nhà nghỉ ngơi.”
Trước câu trả lời của cô, giám đốc Dương tỏ vẻ không hài lòng lắm, sau đó áp sát vào chỗ cô rồi nhỏ giọng nói:
“Cô ở công ty có bị bắt nạt không? Tôi giúp cô nhé?”
Bàn tay đầy thịt mỡ của ông vươn ra, có ý định lén lút sờ lên eo của Thẩm Nguyệt, đến giờ phút này cô còn không biết ông ta định làm gì thì cũng quá ngu.
Cô lui về sau một bước dài, kéo giãn khoảng cách rồi lạnh lùng đáp:
“Giám đốc, xin ngài tự trọng.”
Ông ta đáng tuổi cha, tuổi chú của cô, vậy mà dám giơ cái móng heo đáng chết kia ra định sàm sỡ cô!
“Cô không phải giả vờ làm gì, tôi nghe đồn cô đi cửa sau vào phải không? Là ai giúp đỡ cô thế? Tôi tin chắc với năng lực của tôi thì có thể cho cô nhiều thứ hơn nữa, cô sợ thiệt thòi sao?” Người đàn ông lại sấn tới.
Thẩm Nguyệt đưa ly rượu ra trước người, thành công ngăn ông ta đến quá gần.
Cô nhìn thử, tầm mắt thẳng tắp bắn về trước, nếu so sánh và đối chiếu thì đỉnh đầu ông ta còn chưa chạm đến được mắt cô.
Thấp hơn cô gần một cái đầu, trên người có mùi rượu khá nặng, hẳn là nghiện cồn rồi, bởi vậy bụng mới to như có thai năm tháng… Cô vừa nghĩ tới chuyện ông ta muốn bao nuôi mình thì cả người liền lạnh ngắt, thẳng thắn đáp:
“Tôi không biết ai đồn thổi những chuyện vô căn cứ ấy, nhưng tôi vào Lệ thị bằng thực lực, cũng đã chứng minh qua dự án vừa rồi.
Lệ tổng trực tiếp mời tôi đến, hy vọng giám đốc giữ tự trọng, tôi không cần bao nuôi.”
“Ha ha, cô đang thể hiện sự ưu tú của bản thân để nâng giá hả? Không sao, tôi có đủ tiền.” Ông ta cười đáp.
Thẩm Nguyệt thật muốn vung chân cho ông ta một đạp vào mặt, ăn nói như mất não vậy, ông ta suy nghĩ bằng đầu gối à? Sao có thể bò lên chức giám đốc tiếp thị của công ty thế nhỉ?
Cô tức giận đặt ly rượu trong tay sang một bên, mở điện thoại ra rồi đưa cho ông ta xem màn hình và nói:
“Đây là một trong những tài khoản tiết kiệm của con trai tôi, mỗi lần làm việc kiếm 10 tỷ, một năm có thể kiếm gấp trăm lần con số này, lương của ông một năm bao nhiêu? Ông cảm thấy tôi còn cần bao nuôi à?”
Sắc mặt của giám đốc Dương trắng bệch, càng nhìn càng thấy phi lý, cái gì mà con trai, cái gì mà tiền tiết kiệm, ông ta còn chưa kịp nhìn có bao nhiêu chữ số, Thẩm Nguyệt đã thu điện thoại về và nói:
“Nếu lương của ông nhiều hơn con trai tôi, tôi sẽ suy nghĩ lại, còn bây giờ, mời ông đi chỗ khác để tôi được yên.”
Cô nói bao nhiêu lần cũng không chịu hiểu, chi bằng gõ ông ta một cái thật mạnh cho xong.
Trong tiếng đàn piano nhẹ nhàng du dương đột nhiên vang lên âm thanh như heo bị chọc tiết:
“Cô đừng có thấy tôi xuống nước rồi làm tới!”
Tiếng rống của giám đốc Dương khiến một vài người ở gần đều quay sang nhìn bọn họ, Thẩm Nguyệt bình tĩnh nhìn ông ta:
“Ông khẳng định muốn ở trước mặt mọi người làm to chuyện này lên?”
“Cô định vu khống tôi sao? Cô nghĩ ai sẽ tin cô hả?” Giám đốc Dương trong lòng hơi run rẩy, sợ nhưng vẫn mạnh miệng.
Đúng lúc Thẩm Nguyệt định tung tuyệt chiêu, từ phía sau đột nhiên vang lên âm giọng quen thuộc của Lệ Tư Dạ:
“Tôi tin.”
“L-Lệ tổng…” Giám đốc Dương lắp bắp chào hỏi.
Chính ông cũng không biết Lệ Tư Dạ xuất hiện ở đây từ khi nào.
Tất cả mọi người đều lục tục lên tiếng chào anh, Thẩm Nguyệt cũng không ngoại lệ:
“Chào Lệ tổng.”
Lệ Tư Dạ gật đầu, tiến tới bên cạnh cô.
Thẩm Nguyệt nhìn thấy bộ vest trắng thẳng thớm tinh tươm trên thân anh liền có chút dại ra, trùng hợp như vậy sao?
Bọn họ sánh đôi đứng cùng một chỗ tuy rằng không có hành động thân thiết nào, nhưng lại tạo cho người khác một loại ảo giác rằng họ là một đôi, hơn nữa đặc biệt hòa hợp.
Lệ Tư Dạ cũng không nghĩ tới hiệu quả lại tốt như thế, âm thầm khen Thẩm Tư hạo một câu, sau đó mới đưa mắt quan sát biểu cảm rối rắm của giám đốc Dương và nói:
“Tôi phải mời nhiều lần mới đưa được cô ấy về Lệ thị làm việc, Dương tổng có ý kiến gì không?”
“K-Không dám! Tôi vừa rồi chỉ thuật lại lời của người khác mà thôi…”
Nhìn ông ta run lẩy bẩy, răng trên va răng dưới cạch cạch cạch mà Thẩm Nguyệt không khỏi buồn cười.
Chỉ nghe Lệ Tư Dạ hỏi tiếp:
“Dương tổng cũng thích chuyện bát quái sao?”
Bình thường anh còn chẳng nói chuyện với ông ta, hôm nay phá lệ nói vừa dài vừa nhiều, làm ông ta hơi run, nhỏ giọng đáp:
“Lệ tổng, cứ coi như tôi vừa rồi bị ma quỷ xui khiến nên nói bậy, tôi xin phép đi trước!”
“Ừ.” Lệ Tư Dạ gật đầu.
Thấy anh không tính toán với mình, giám đốc Dương vội vàng ôm ngực chạy trối chết, tim đập như điên vẫn còn chưa chịu giảm tốc.
Người xung quanh đều nghe được những lời mà Lệ Tư Dạ nói, rằng anh phải mời nhiều lần mới mời được Thẩm Nguyệt về Lệ thị, việc này khiến địa vị của cô ở đây cao lên không chỉ một bậc.
Cô cảm kích nhìn Lệ Tư Dạ, nói:
“Cảm ơn Lệ tổng.”
Khuôn mặt của cô hơi ửng hồng vì uống nhiều rượu, dung nhan xinh đẹp kiều diễm, môi đỏ mọng đầy phong tình, làm cho ánh mắt của Lệ Tư Dạ phải dừng lại rất lâu trên mặt cô.
Sau khi đám đông đã giải tán bớt, Thẩm Nguyệt lên đài phát biểu một chút cảm nghĩ về công ty và cả bữa tiệc, trò chuyện với mọi người vài câu rồi xin phép lui xuống.
Lệ Tư Dạ tiến tới chỗ cô, nhìn họ như hoàng tử và công chúa cao quý, đứng chung vô cùng đẹp đôi.
Bởi vì đau dạ dày, cho dù đi dự tiệc ở đâu, anh cũng không uống rượu, mặt vẫn rất tỉnh táo.
Anh nói với Thẩm Nguyệt:
“Mệt rồi? Tôi đưa cô về.”
“Sao anh biết tôi mệt?” Cô hỏi.
“Nhìn sắc mặt.”
“Đúng thật hơi mệt, nhưng tôi có thể bắt taxi về.” Thẩm Nguyệt mỉm cười từ