Quần áo trong quần đã sớm nằm ngổn ngang vun vải khắp mặt sàn Gia Kì ngồi dậy thấy anh đang nhặt quần áo nên cô cũng có ý định bước xuống.
Do hoạt động mạnh khiến cả hai trở nên mệt nhừ Gia Kì từ từ bước xuống bàn nhưng đôi chân cô cứ rung rẩy không thôi vừa bước xuống liền không vững vàng.
Lăng Bắc Dịch liền đến đỡ lấy Gia Kì.
"Anh đưa em về phòng đi tránh khi tiểu Thiên thức giấc lại không thấy em"
Vẻ mặt Lăng Bắc Dịch trở nên đâm chiêu anh tưởng rằng đêm nay sẽ được ôm vợ ngủ cơ chứ.
" Vợ không ngủ cùng anh sao" anh miếu máo cầm lấy tay Gia Kì.
"Ha...ha..anh thật là, sao lại trẻ con vậy chứ.
Em về phòng đây tránh con thức không thấy em thằng bé lại khóc", anh là đang làm nũng với cô sao lần đầu cô thấy vẻ mặt anh làm nũng lại đáng yêu như vậy.
Lăng Bắc Dịch thấy cô kiên quyết như vậy cũng không làm nũng nữa đành nuối tiếc buông tay cho cô trở về phòng vậy.
Cô quay lưng bước ra khỏi phòng vừa đi được vài bước đã thấy bóng dáng nhỏ bé đang cầm gấu bông đi đến phía cô.
"Hu..hức..nãy giờ tiểu Thiên thức dậy không thấy mẹ đâu...hức.."
"A..tiểu Thiên đừng khóc ha..mẹ đi uống nước một tí mà con đã thức rồi" cô bế cậu lên mà dỗ dành.
Hồi trước cậu đâu mít ước như vậy do gần đây được ở gần mẹ, cậu rất sợ cảm giác mẹ lại lạnh nhạt với mình nên mới trở nên mít ước như vậy.
Tiểu Thiên ôm chặt lấy Gia Kì để mẹ đưa mình về phòng.
Tiến vào phòng Gia Kì đặt cậu bé nằm ngay ngắn trên giường rồi leo lên đắp chân cho cả hai.
Cô vừa nằm lên giường thì cánh tay nhỏ bé liền quay qua ôm chầm lấy cô.
"Được rồi, tiểu Thiên ngoan không khóc nữa.
Mẹ ở ngay đây cơ mà" cô hôn lên trán tiểu Thiên để trấn an.
Tiếng khóc đã không còn nhưng lại thay vào đó là tiếng nấc do khóc quá lâu.
Gia Kì chỉ thể nhẹ nhàng ru ngủ cậu bé cô cũng không dám nhúc nhích sợ cậu lại thức giấc.
........!
Sáng đến khung cảnh nắng chiếu vào làm sáng bừng cả căn phòng, tiểu Thiên thức dậy trước cậu lay lay cánh tay