Ám Ảnh lòng gan dạ sắt không có tính người, hắn xem mạng người như cỏ rác, trước giờ chưa từng xem trọng tính mạng của bất kì ai. Nhưng giờ phút này, Ám Ảnh tận mắt chứng kiến Âu Dương Tỉnh tự sát trước mặt mình thì lòng dạ cứng rắn của hắn đã dao động, thậm chí trong tim hắn còn dấy lên sự
chua xót sâu sắc.
Cảnh này khiến những người có mặt đều ngây ngốc. Phải biết rằng Ám Ảnh là một tên ác ôn cực kỳ vô nhân đạo, hắn giết người vô số, theo lý mà nói thì Âu Dương Tinh chết thì cứ chết thôi, nhưng Ám Ảnh bất chợt lại tỏ ra rất quan tâm tới Âu Dương Tinh, thậm chí hắn còn bế cô ấy lên khiến mọi người phải dụi mắt mà nhìn. Ai mà ngờ được, Ám Ảnh một tên ác ôn không còn tính người lại để tâm đến một cô gái đến mức này. Mọi người càng ngày càng không hiểu quan hệ giữa Ám Ảnh và Âu Dương Tính. Âu Dương Tình dựa vào lòng Ám Ảnh hấp hối.
Cô ấy bất lực nhìn hắn rồi thầu thào:
“Em có thể nhìn mặt anh lần cuối không?” Ám Ảnh không đồng ý cũng không từ chối, Âu Dương Tỉnh xem như hắn đã ngầm đồng ý, cô ấy nhọc nhẳn giơ tay lên, chầm chậm gỡ mặt nạ màu vàng trên mặt Ám Ảnh ra. Vừa tháo mặt nạ ra, gương mặt thật của Ám Ảnh liền hiện ra trước tầm mắt của tất cả mọi người. Hắn chính là Đường Duệ. Xôn xao Hội trường yên ắng bỗng chốc ồn ào náo động.
Người của Bạch Vân Cổ Trấn vừa nhìn thấy gương mặt của Đường Duệ thì kinh ngạc đến nỗi tim sắp vọt ra ngoài. Ai nấy đều như gặp phải ma, hoàn toàn hoảng hốt, không thể nào tin được. “Là Đường Duệ, Ám Ảnh vậy mà lại là Đường Duệ, ôi đệch, thật điên rổ!” Người đầu tiên lên tiếng là Lôi Đình. Lôi Đình cũng khá thân với Đường Duệ, nhưng Đường Duệ mà gã quen biết là một thằng què rất tầm thường.
Tâm địa của thằng què này lại vô cùng lương thiện, luôn thích giúp đỡ người khác, Đường Duệ cũng thường giúp Lôi Đình những việc vụn vặt thế nên gã cũng chẳng làm khó dễ gì Đường Duệ. Thế nhưng, sao Lôi Đình có thể ngờ được thằng què Đường Duệ nhiệt tình này lại là Ám Ảnh – tên ác quỷ giết người không ghê tay, thật là một cú trở mặt ngoạn mục!
Lôi Đình thật sự là không thể nào chấp nhận được sự thật này, gã còn nhớ lúc mình bị ép phải khiêng kiệu cho Ám Ảnh thì bị dọa đến sắp tè ra quần. Có nằm mơ gã cũng không thể nào tưởng tượng ra được tên Ám Ảnh đáng sợ này lại là Đường Duệ, thế giới này điên thật rồi.
“Đường Duệ, thật sự là Đường Duệ đó!” “Sao có thể chứ, chẳng phải Đường Duệ bị què mà “Tôi cũng chẳng tin nổi đây này, con người Đường Duệ thành thật lắm mà, sao cậu ta có thể là tên ác ôn giết người được?” “Đường Duệ là một người tốt mà, anh ấy hay giúp đỡ tôi lắm. Sao anh ấy lại là Ám Ảnh chứ, chuyện này phi lý quá?”
“Đường Duệ cũng mới ba mươi tuổi thôi mà, tuổi trẻ vậy sao có thể luyện võ được tới tầm này chứ?” Thực sự chuyện này đã giáng một cú đả kích rất mạnh cho người dân Bạch Vân Cổ Trấn, trong lòng họ như đang trải qua một trận động đất rất mạnh, chấn động đến nỗi họ không thể nào tin là thật được. “Vậy mà là cậu ta.”
Âu Dương Hồng là người kinh ngạc nhất. Ông ta có nghĩ nát óc cũng không ngờ được tên què mình khinh thường nhất, tên què mơ mộng hão huyền đòi cưới con gái mình lại là tên giết người điên cuồng Ám Ảnh.
Âu Dương Hồng bỗng hiểu ra vì sao con gái mình lại đột ngột chạy lên võ đài nói với Ám Ảnh những câu không đầu không cuối khiến người ta không hiểu. Thì ra, con bé đã đoán ra Ám Ảnh chính là Đường Duệ nên mới đau lòng, buồn bã như thế, thậm chí cuối cùng nó còn tự sát, nó đã tuyệt vọng rồi!
Trái tim của Âu Dương Hồng cũng như bị đâm một dao, cơ thể ông ta không ngừng chao đảo, dường như đứng không vững nữa.
Nhà Âu Dương của ông ta đã tạo nghiệp gì cơ chứ! So sánh thì Ngô Bách Tuế đứng trên võ đài tỏ ra bình tĩnh nhất, anh đứng sang một bên, không nói gì cũng không biểu cảm gì, anh chỉ lặng lẽ nhìn những gì xảy ra trước mắt. Tiếng xì xào bàn tán không ngớt, mọi người đầu cả kinh vì gương mặt thật của Ám Ảnh.
Tuy Âu Dương Tỉnh đã biết được đáp án nhưng lúc này, tận mắt nhìn gương mặt Đường Duệ hiện ra trước mắt mình, cô ấy vẫn không thể chấp nhận được. Tim cô ấy bị đâm một nhát thật mạnh, mắt không kìm được ngấn nước, cô ấy gắng gượng chút sức lực cuối cùng để hỏi thêm một câu:
“Anh có từng yêu em không?” Đời này của Âu Dương Tinh đã chủ định là một tấn bi kịch, nhưng trong lúc hấp hối, cô ấy muốn biết rõ rốt cuộc tình yêu của mình có phải chỉ là bọt biển hay không, hoặc có thể nói có phải chỉ là một cú lừa hay không. Giọng Ám Ảnh khàn khàn, trịnh trọng trả lời từng chữ một: “Yêu, trước giờ vẫn luôn yêu em”
Tuy trong mắt người đời, Ám Ảnh là một con ác quỷ nhưng thật ra hắn cũng có điểm yếu, có tình cảm. Âu Dương Tỉnh chính là người con gái hắn luôn nhất mực yêu thương. Nếu không vì yêu, hắn đã không thể cam tâm tình nguyện để lộ gương mặt của mình khi Âu Dương Tỉnh tự sát. Vốn dĩ cho dù thế nào hắn cũng sẽ không để lộ thân phận thật của mình, trước đây Âu Dương Tinh truy hỏi, hắn đều cố tình che giấu.
Nhưng, lúc máu tươi của Âu Dương Tinh vấy lên người hắn, khi hẳn nhìn thấy Âu Dương Tỉnh ngã xuống trong vũng máu, hắn không thể nào thờ ơ được nữa, hắn không che giấu nữa. “Nếu anh yêu em, sao lại giết em trai của em?”
Vì kích động nên khi nói chuyện, máu tươi trào ra khỏi miệng của Âu Dương Tinh, ánh mắt của cô ấy cũng đã lịm dần. Ánh mắt của Ám Ảnh biến đổi, hắn đau xót nói với Âu Dương Tính: “Anh xin lỗi.” Hắn không cảm thấy mình giết người có gì sai cả. Hắn chỉ biết rằng mình đã làm tổn thương Âu Dương Tinh khiến cô ấy tự sát, đến cuối cùng hắn vẫn nợ người con gái này.
Tính mạng của Âu Dương Tinh chẳng còn bao lâu, dao găm đâm trúng chỗ hiểm, vừa nãy quả kích động nên khiến mất máu quá nhiều, cô ấy đã không gắng gượng nổi nữa.
Giây khắc cuối cùng, cô ấy dốc hết chút sức lực còn lại da diết nói với Ám Ảnh: “Em không hổi hận vì yêu anh, nhưng em hối hận vì đã gặp anh.” Biết được Đường Duệ yêu mình, Âu Dương Tỉnh không còn hổi tiếc gì trong tình yêu nữa. Nhưng, cuối cùng lòng cô ấy đã tuyệt vọng, gặp Đường Duệ là sai lầm cả đời này của cô ấy.
Dứt lời, Âu Dương Tỉnh liền nhắm mắt buông tay.Cô ấy, mất