Trong xe cảnh sát lái đi khỏi Kim Chi Lâm, Dương Kiếm Hùng vẫn không phản ứng.
Anh ta nhìn chằm chằm vào viên đạn trên tay, đôi mắt nóng không thẻ tả.
Quá sang chắn tâm lý.
Vốn dĩ Dương Kiếm Hùng không muốn đối phó với Diệp Phi, không thẻ diễn tả cảm xúc của mình bằng lời, sự miệt thị biến thành sự sùng bái.
“Lão tam, em thấy tiểu thần y như thế nào?”
Thần sắc thay đổi, Dương Diệu Đông dựa vào trong xe, cầm trong tay một cái phích nước trà có cẩu kỷ cùng táo đỏ, hỏi: “Có thể lọt vào mắt xanh của em không?”
Anh ta chui vào xe nhanh quá nên trong lúc hai người họ xung đột, anh ta không nghe tháy tiếng Diệp Phi nổ súng.
“Em không bằng cậu ấy.
”
Dương Kiếm Hùng định thần lại, chỉ đáp: “Em không giỏi bằng cậu ấy, hơn nữa anh trai cũng không bằng cậu ấy.
”
*Ý thuật hạng nhất, tướng thuật hạng nhát, thậm chí võ công cũng nhất.
”
Mắt anh ta chọt lóe lên một tia sáng: “Đợi một thời gian nửa, chúng ta không với tới được nỗi.
”
Dương Diệu Đông thích thú: “Ò, hiếm khi thấy chú em khen ai đó, chỉ là em có đề cao cậu ấy quá không?”
“Nhìn đi.
”
Dương Kiếm Hùng mở lòng bàn tay để lộ viên đạn, rồi kể lại cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi.
Dương Diệu Đông cười gượng: “Chú em nói cậu ấy đỡ được đạn?”
“Không sai, còn là khoảng cách gần.
”
Dương Kiếm Hùng gật gật đầu: “Toàn bộ Trung Hải, người có thể làm được điều đó cũng chỉ mấy người, chỉ sợ chỉ có Võ Minh Hoàng Phi Hồ.
Chí ít em không làm được.
”
“Người như vậy, đừng nói làm kẻ thù, làm bạn bè cũng là tổn thất lớn của Dương gia chúng ta rồi.
”
“Em không thể tưởng tượng được thành tựu của cậu ấy mười năm sau.
”
Thần sắc anh ta nghiền ngẫm: “Anh, dạng người như thế này, chúng ta tốt nhân nên làm thân.
”
“Tới Phúc Cung.
”
Dương Diệu Đông dứt khoát ra chỉ thị: “Gặp ông già nhà mình xeml”
Khi anh em Dương gia đang vội vã đến chỗ ba mình, Chương Đại Cường và những người khác cũng tụ tập ở sân sau để uống trà và trò chuyện.
“Huynh đệ, lần này cậu phát tài to rồi.
”
Nhìn chiếc Audi do Dương Diệu Đông để lại và một chuỗi